Chương 5

  1. Home
  2. Ván Cờ Hôn Nhân
  3. Chương 5
Prev
Next

“Đoạn video này không chứng minh được gì cả!” Chu Nhược Vy lấy lại bình tĩnh, giọng the thé. “Tôi chỉ đi ngang qua thôi!”

“Đi ngang qua mà đúng lúc quầy lễ tân không có camera góc rộng, đúng lúc túi xách của Tiểu Nhiên được để không người trông coi trong ba phút?” Luật sư Đường lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén. “Trùng hợp đến vậy sao?”

Viên cảnh sát trưởng nhíu mày, quay sang nhìn Chu Nhược Vy với ánh mắt nghi ngờ rõ rệt. “Cô Chu, cô có thể giải thích rõ hơn về việc có mặt tại đó không?”

Chu Nhược Vy im bặt, không biết trả lời sao.

“Việc này cần điều tra kỹ hơn.” Tôn Dịch Phàm nói, giọng dứt khoát. “Trước khi có kết luận rõ ràng, tôi yêu cầu hủy bỏ mọi cáo buộc đối với trợ lý của tôi. Nếu các vị vẫn muốn tiếp tục, tôi sẵn sàng mời cả đội ngũ pháp lý của Tập đoàn Dịch Phàm vào cuộc, kèm theo đơn kiện ngược tội vu khống.”

Viên cảnh sát trưởng gật đầu, có vẻ không muốn dây dưa với rắc rối pháp lý từ một tập đoàn lớn. “Chúng tôi sẽ tạm hoãn vụ việc, chờ điều tra thêm. Cô Diệp có thể ở lại.”

Chu Nhược Vy tức tối bỏ đi, trước khi ra khỏi cửa còn ném lại một cái nhìn đầy hằn học về phía tôi.

Khi phòng chỉ còn lại tôi, Tôn Dịch Phàm và luật sư Đường, tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm, hai chân bủn rủn muốn khuỵu xuống.

“Cô không sao chứ?” Tôn Dịch Phàm hỏi, giọng dịu lại hẳn so với lúc đối đầu Chu Nhược Vy.

“Không sao. Cảm ơn ông.” Tôi đáp, giọng vẫn còn run.

Anh nhìn tôi một lúc, rồi quay sang luật sư Đường. “Chuẩn bị hồ sơ, kiện ngược tội vu khống và xâm phạm tài sản cá nhân trái phép. Tôi muốn Chu Nhược Vy phải trả giá cho chuyện này.”

“Vâng, tổng giám đốc.” Luật sư Đường gật đầu, rời khỏi phòng để chuẩn bị giấy tờ.

Chỉ còn lại hai chúng tôi trong phòng bảo vệ vắng lặng. Tôn Dịch Phàm nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Tôi xin lỗi.” Anh bất ngờ nói. “Vì kéo cô vào chuyện này.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh. Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh nói lời xin lỗi.

“Không phải lỗi của ông.” Tôi lắc đầu. “Là do Chu Nhược Vy cố tình hãm hại tôi.”

“Nhưng nếu tôi không kéo cô vào ván cờ hôn nhân giả này ngay từ đầu, cô đã không trở thành mục tiêu của họ.” Anh nói, giọng trầm xuống, có chút tự trách hiếm thấy.

Tôi im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng. “Tôi không hối hận. Nếu không có chuyện này, tôi cũng không biết được sự thật về Chu Vĩnh Khang, không biết được kế toán trưởng Vương suýt mất mạng vì điều gì.”

“Nhưng cô sợ, đúng không?” Anh hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, không né tránh.

Tôi gật đầu, không phủ nhận. “Sợ chứ. Nhưng tôi sợ việc im lặng nhìn cái ác lộng hành hơn.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng hẳn đi. “Cô là người phụ nữ dũng cảm nhất tôi từng gặp.”

Tim tôi đập loạn nhịp trước câu nói bất ngờ đó.

Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở, một thư ký từ phòng chủ tịch hội đồng quản trị bước vào, vẻ mặt căng thẳng.

“Tổng giám đốc, hội đồng quản trị triệu tập họp khẩn cấp, mười lăm phút nữa, phòng họp lớn tầng bốn mươi.” Cô thư ký nói, giọng hấp tấp. “Có vẻ liên quan đến vụ việc vừa xảy ra, và cả thông tin về mối quan hệ của ngài với cô Diệp.”

Tôn Dịch Phàm nhíu mày, sắc mặt lập tức nghiêm trọng trở lại. “Được, tôi tới ngay.”

Anh quay sang tôi. “Cô về phòng làm việc nghỉ ngơi trước đi. Chuyện này để tôi lo.”

“Tôi đi cùng ông.” Tôi nói, bất ngờ với chính quyết định của mình.

Anh nhìn tôi ngạc nhiên. “Cô không cần phải…”

“Nếu chuyện này liên quan đến tôi, tôi có quyền được ở đó.” Tôi ngắt lời anh, giọng kiên quyết.

Anh nhìn tôi thêm vài giây, rồi khẽ gật đầu, khóe môi thoáng nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. “Được. Đi thôi.”

Phòng họp lớn tầng bốn mươi đã ngồi kín các thành viên hội đồng quản trị, gương mặt ai nấy đều nghiêm trọng. Khi tôi và Tôn Dịch Phàm bước vào, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi, thì thầm bàn tán.

“Tổng giám đốc Tôn.” Một người đàn ông lớn tuổi, có lẽ là chủ tịch hội đồng quản trị, lên tiếng, giọng nghiêm khắc. “Chúng tôi nhận được báo cáo rằng cậu đang có quan hệ tình cảm với trợ lý riêng, đồng thời cô ấy vừa vướng vào một vụ nghi án đánh cắp dữ liệu công ty. Cậu có lời giải thích nào không?”

Tôn Dịch Phàm đứng thẳng, ánh mắt không hề dao động. “Tôi và Diệp Tiểu Nhiên đang hẹn hò, đúng vậy. Còn về nghi án đánh cắp dữ liệu, đó là một vụ vu khống có chủ đích, bằng chứng đã được xác minh qua camera an ninh.”

“Vu khống có chủ đích?” Chủ tịch hội đồng nhíu mày. “Ai dám làm chuyện này?”

Tôn Dịch Phàm im lặng một giây, ánh mắt lướt qua cả phòng họp, rồi dừng lại ở một góc, nơi tôi bất ngờ nhận ra Chu Vĩnh Khang đang ngồi đó với tư cách khách mời, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.

“Tôi sẽ trình bày đầy đủ bằng chứng trong thời gian sớm nhất.” Anh nói, không nêu đích danh, nhưng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía Chu Vĩnh Khang đã nói lên tất cả.

Chu Vĩnh Khang khẽ nhếch mày, nâng ly nước trên bàn lên nhấp một ngụm, thản nhiên như không có chuyện gì.

“Vậy còn chuyện tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến uy tín công ty thì sao?” Một thành viên khác lên tiếng, giọng đầy nghi ngại. “Cổ đông sẽ nghĩ gì khi tổng giám đốc dùng quyền lực để bảo vệ người yêu khỏi pháp luật?”

Tôi siết chặt tay, cảm giác mọi ánh mắt trong phòng đang đè nặng lên vai mình. Có người thì thầm sau lưng tôi, có người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, cũng có người nhìn với vẻ dò xét sắc bén, như đang cố tìm ra điểm yếu để khai thác.

“Nếu các vị nghi ngờ tính minh bạch của tôi.” Tôn Dịch Phàm nói, giọng đanh lại, “tôi sẵn sàng để bên thứ ba độc lập điều tra toàn bộ vụ việc, bao gồm cả nghi án đánh cắp dữ liệu lẫn nguồn gốc thất thoát tài chính của công ty trong ba năm qua.”

Câu nói cuối cùng khiến cả phòng họp xôn xao. Chu Vĩnh Khang lần đầu tiên biến sắc mặt, ly nước trên tay ông ta khẽ run lên.

Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí căng thẳng, hội đồng quản trị đồng ý cho phép Tôn Dịch Phàm thời hạn hai tuần để trình bày bằng chứng đầy đủ, nếu không, buộc phải chấp nhận điều tra từ phía cổ đông lớn, trong đó có đại diện của Tập đoàn Vĩnh Khang.

Ra khỏi phòng họp, tôi thấy Tôn Dịch Phàm thở ra một hơi dài, có vẻ mệt mỏi rõ rệt. Anh nới lỏng cà vạt, tựa lưng vào tường hành lang một lúc, như thể vừa trải qua một trận chiến cân não thực sự.

“Bà nội nói đúng.” Anh khẽ nói, giọng mang chút tự giễu. “Càng ở vị trí cao, càng nhiều người chờ chực để lôi mình xuống.”

“Chúng ta chỉ có hai tuần.” Anh nói, giọng trầm ngâm. “Trong khi ổ cứng dữ liệu chỉ mới là bước đầu, cần phải xâu chuỗi thêm nhiều bằng chứng khác mới đủ sức thuyết phục hội đồng quản trị lẫn pháp luật.”

“Kế toán trưởng Vương, khi nào ông ấy tỉnh lại có thể làm nhân chứng.” Tôi gợi ý.

“Bác sĩ nói ông ấy cần ít nhất một tuần mới hồi phục hoàn toàn.” Anh lắc đầu. “Chúng ta không có nhiều thời gian để chờ đợi.”

Chúng tôi trở về phòng làm việc, cùng nhau rà soát lại dữ liệu trong ổ cứng suốt buổi chiều. Càng đọc, tôi càng nhận ra quy mô của âm mưu lớn hơn tưởng tượng rất nhiều. Không chỉ là chuyển tiền qua công ty vỏ bọc, mà còn có dấu hiệu thao túng giá cổ phiếu, và một cái tên xuất hiện lặp đi lặp lại trong nhiều giao dịch đáng ngờ.

Thư ký Lâm.

“Ông nhìn này.” Tôi chỉ vào màn hình, giọng căng thẳng. “Tên thư ký Lâm xuất hiện trong danh sách người phê duyệt của ba giao dịch chuyển tiền lớn nhất.”

Tôn Dịch Phàm cúi người nhìn kỹ, gương mặt dần trầm xuống. “Ông ấy làm việc cho tôi mười năm rồi. Tôi tin tưởng ông ấy như người nhà.”

“Có lẽ chính vì tin tưởng nên ông ấy mới có quyền tiếp cận những tài liệu này.” Tôi nói, nhớ lại dòng chữ viết tay trong hồ sơ điều tra: “Cẩn thận L. Có thể đã bị mua chuộc.” “Ông đã nghi ngờ ông ấy từ trước rồi, đúng không? Tôi thấy ghi chú đó trong hồ sơ điều tra.”

Anh nhìn tôi, không ngạc nhiên vì tôi biết chuyện đó, chỉ khẽ gật đầu. “Tôi nghi ngờ, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể. Ông ấy là người duy nhất biết tôi đang điều tra Chu Vĩnh Khang.”

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Thư ký Lâm bước vào, tay cầm tập tài liệu, vẻ mặt như thường ngày.

“Tổng giám đốc, đây là báo cáo tài chính quý này, ngài cần ký duyệt.” Ông ta nói, đặt tập tài liệu lên bàn.

Tôn Dịch Phàm nhìn ông ta một lúc lâu, ánh mắt sắc bén khiến thư ký Lâm hơi lúng túng.

“Ông Lâm, ngồi xuống.” Anh nói, giọng bình thản nhưng ẩn chứa uy lực.

Thư ký Lâm ngồi xuống, vẻ mặt bắt đầu căng thẳng. “Có chuyện gì vậy, tổng giám đốc?”

Tôn Dịch Phàm xoay màn hình máy tính về phía ông ta, chỉ vào ba giao dịch đáng ngờ. “Ông giải thích giúp tôi, vì sao tên ông lại xuất hiện trong danh sách phê duyệt những giao dịch chuyển tiền cho các công ty vỏ bọc của Chu Vĩnh Khang?”

Mặt thư ký Lâm trắng bệch, tay ông ta run lên. “Tổng giám đốc, tôi… tôi có thể giải thích.”

“Tôi đang chờ.” Tôn Dịch Phàm nói, giọng lạnh như băng.

Thư ký Lâm cúi đầu, im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống, khiến cả tôi và Tôn Dịch Phàm đều giật mình.

“Tôi xin lỗi, tổng giám đốc. Tôi không có lựa chọn nào khác.” Ông ta nói, giọng nghẹn ngào. “Em trai tôi nợ tiền cờ bạc, bị xã hội đen truy đuổi tính mạng. Chu Vĩnh Khang tìm tới tôi, nói sẽ trả hết nợ cho em tôi, đổi lại tôi chỉ cần thỉnh thoảng phê duyệt vài giao dịch, cung cấp vài thông tin nội bộ.”

Tôi nhìn ông ta, trong lòng dấy lên chút cảm thông, dù vẫn còn nghi ngờ.

“Đêm cô Diệp bị gọi lên phòng làm việc lần đầu, ai đã dàn dựng lỗi hợp đồng đó?” Tôn Dịch Phàm hỏi tiếp, giọng vẫn lạnh.

Thư ký Lâm cúi đầu thấp hơn. “Tôi không biết chuyện đó, tổng giám đốc thề với ngài. Lỗi hợp đồng đó, có lẽ là do chính ngài sắp đặt để có cớ mời cô Diệp đóng giả bạn gái, đúng không ạ?”

Tôn Dịch Phàm khẽ nhíu mày, không phủ nhận.

“Vậy còn file ghi âm biến mất khỏi điện thoại tôi, tin nhắn đe dọa, và cả USB bị nhét vào túi xách tôi?” Tôi lên tiếng, giọng gay gắt. “Có phải ông làm không?”

Thư ký Lâm lắc đầu quầy quậy. “Không, không phải tôi! Tôi chỉ cung cấp thông tin nội bộ về lịch trình, không hề động vào chuyện của cô. Chuyện USB và tin nhắn đe dọa, tôi nghĩ là do người của Chu tiểu thư trực tiếp làm, không qua tôi.”

Tôn Dịch Phàm im lặng một lúc lâu, suy nghĩ. “Ông có bằng chứng gì về việc Chu Vĩnh Khang chỉ đạo ông không?”

Thư ký Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng. “Có. Tôi có ghi âm vài cuộc gọi giữa tôi và người của ông ta, phòng khi cần bảo vệ bản thân. Nhưng…” Ông ta ngập ngừng.

“Nhưng sao?” Tôi hỏi.

“Nếu tôi giao nộp bằng chứng, Chu Vĩnh Khang sẽ biết ngay, và mạng sống của em trai tôi sẽ gặp nguy hiểm.” Thư ký Lâm nói, giọng run rẩy. “Ông ta đã cho người theo dõi cả gia đình tôi.”

Tôn Dịch Phàm nhìn ông ta, ánh mắt trầm ngâm suy tính. “Nếu tôi đảm bảo an toàn cho em trai ông và cả gia đình ông, ông có sẵn sàng làm nhân chứng, giao nộp toàn bộ bằng chứng không?”

Thư ký Lâm do dự một lúc lâu, mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi cuối cùng gật đầu. “Tôi cần thời gian để đưa gia đình đến nơi an toàn trước. Xin tổng giám đốc cho tôi ba ngày.”

“Được. Ba ngày.” Tôn Dịch Phàm gật đầu. “Nhưng từ giờ, mọi hành động của ông đều phải báo cho tôi trước.”

Thư ký Lâm gật đầu lia lịa, cúi chào rồi vội vàng rời khỏi phòng, dáng vẻ như trút được gánh nặng ngàn cân.

Tôi nhìn theo bóng lưng ông ta, trong lòng vẫn còn nhiều nghi hoặc. “Ông tin ông ấy sao?”

“Không hoàn toàn.” Tôn Dịch Phàm đáp, ánh mắt sắc lạnh trở lại. “Nhưng đây là cơ hội duy nhất để có nhân chứng nội bộ. Tôi sẽ cho người âm thầm theo dõi, đảm bảo ông ta không đổi ý giữa chừng.”

Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một cuộc gọi từ số lạ. Tôi do dự một giây rồi bắt máy.

“Diệp Tiểu Nhiên phải không?” Một giọng nữ trầm lạnh vang lên, không phải Chu Nhược Vy. “Tôi có thông tin quan trọng về mẹ cô. Nếu cô muốn bà ấy được an toàn, hãy đến quán cà phê góc đường Nguyễn Huệ, một mình, trong ba mươi phút nữa.”

Cuộc gọi cúp máy đột ngột, để lại tôi đứng chết trân giữa phòng, tay run lên bần bật.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal