Chương 3
Cả đêm đó tôi không ngủ được. Tin nhắn cảnh cáo cứ hiện lên trước mắt mỗi khi tôi nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty với đôi mắt thâm quầng, cố che giấu bằng lớp phấn mỏng. Vừa bước vào phòng làm việc, tôi đã thấy Tôn Dịch Phàm đứng đó, tay cầm một tờ giấy mời, sắc mặt nặng nề hơn thường ngày.
“Chín giờ sáng nay, họp gia tộc mở rộng tại biệt thự. Cả nhà họ Chu cũng tham dự.” Anh đưa tờ giấy cho tôi, giọng không mấy vui vẻ. “Cô đi cùng tôi.”
Tôi cầm lấy tờ giấy, cố giữ bình tĩnh, không để lộ chuyện tin nhắn đe dọa đêm qua. “Vâng.”
“Cô có vẻ không khỏe.” Anh bất ngờ nhận xét, ánh mắt lướt qua gương mặt tôi. “Có chuyện gì à?”
Tim tôi hẫng một nhịp. Anh mà cũng biết quan tâm sao?
“Không có gì. Tôi chỉ ngủ không ngon thôi.” Tôi đáp, tránh ánh mắt anh.
Anh nhìn tôi thêm vài giây, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ quay người bước đi. “Chuẩn bị đi. Nửa tiếng nữa xuất phát.”
Buổi họp gia tộc diễn ra tại phòng khách lớn của biệt thự, nơi lần trước tôi đã gặp bà nội. Lần này, ngoài bà nội và Chu Nhược Vy, còn có một người đàn ông trung niên, dáng người phốp pháp, ánh mắt sắc lẹm ẩn sau cặp kính gọng vàng.
“Đây là Chu Vĩnh Khang, chủ tịch Tập đoàn Vĩnh Khang.” Tôn Dịch Phàm giới thiệu, giọng lạnh nhạt.
Tim tôi thắt lại khi nghe cái tên đó. Người đàn ông trong hồ sơ điều tra tôi lén đọc hôm qua, giờ đang ngồi ngay trước mặt, cười tươi như hoa.
“Cháu chào bác.” Tôi cúi đầu, cố giữ giọng bình thường.
“Cô bé này chính là bạn gái của cháu Phàm à?” Chu Vĩnh Khang nhìn tôi, ánh mắt đánh giá không giấu diếm. “Xinh xắn đấy, nhưng có vẻ hơi… đơn giản so với tầm của Tập đoàn Dịch Phàm.”
Câu nói như một cái tát, nhưng tôi vẫn giữ nụ cười trên môi. “Cháu chỉ là một trợ lý bình thường thôi ạ.”
Tôi liếc nhìn Chu Vĩnh Khang, cố ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ của ông ta, cách ông ta xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay khi nói dối, cách ánh mắt ông ta lảng tránh mỗi khi nhắc tới con số tiền đầu tư cụ thể. Nếu đúng như hồ sơ điều tra tôi lén xem, người đàn ông tươi cười trước mặt này chính là kẻ đứng sau vụ thất thoát tài chính khổng lồ của Dịch Phàm.
“Đúng vậy.” Chu Vĩnh Khang gật gù, quay sang bà nội. “Thưa bà, chuyện hôn sự giữa hai nhà, tôi nghĩ nên bàn kỹ lại. Hợp tác đầu tư đợt này giữa Tập đoàn Vĩnh Khang và Dịch Phàm trị giá lên tới năm trăm triệu. Nếu hai đứa trẻ kết duyên, coi như thắt chặt thêm quan hệ hai nhà, đảm bảo hợp tác lâu dài.”
Tôi nghe mà lạnh cả sống lưng. Hóa ra không chỉ là chuyện tình cảm gia đình, mà còn gắn liền với một thương vụ đầu tư khổng lồ.
“Hôn nhân không phải công cụ kinh doanh.” Tôn Dịch Phàm đáp thẳng thừng, giọng lạnh băng. “Tôi đã có người yêu. Chuyện hôn ước, xin bác thông cảm.”
Chu Vĩnh Khang nhíu mày, nụ cười trên môi cứng lại. “Cháu Phàm à, đừng để chuyện tình cảm nhất thời ảnh hưởng đến đại cục. Nếu hợp tác lần này đổ bể, e rằng Tập đoàn Dịch Phàm sẽ gặp khó khăn không nhỏ trong việc huy động vốn cho dự án mới.”
Lời nói nghe như lời khuyên, nhưng ẩn sau là một lời đe dọa trần trụi.
Bà nội nhấp một ngụm trà, không vội lên tiếng. Ánh mắt bà lướt qua Chu Vĩnh Khang, rồi dừng lại ở Tôn Dịch Phàm, dò xét. “Ông Chu, chuyện làm ăn là chuyện làm ăn, chuyện hôn nhân của cháu tôi, để nó tự quyết định.”
“Bà nói vậy thì tôi cũng đành chịu thôi.” Chu Vĩnh Khang cười gượng, nhưng ánh mắt thoáng qua vẫn không giấu được sự tức giận. “Chỉ mong hai đứa trẻ đừng vì cảm tính nhất thời mà ảnh hưởng đến tương lai cả hai công ty.”
“Cha!” Chu Nhược Vy đột nhiên lên tiếng, giọng nũng nịu. “Con không muốn ép ai cả. Nhưng anh Phàm, con với anh quen biết từ nhỏ, con nghĩ tình cảm của con dành cho anh không thua kém gì người khác đâu.”
Cô ta liếc mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích.
Tôi ngồi im, không đáp lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đầu tôi hiện lên dòng chữ viết tay trong hồ sơ điều tra: “Cẩn thận L. Có thể đã bị mua chuộc.” Và cả tin nhắn đe dọa đêm qua.
Có lẽ nào, ván cờ hôn nhân này chỉ là bề nổi. Bên dưới còn có một âm mưu lớn hơn nhiều, liên quan đến khoản tiền bị chuyển ra ngoài qua công ty vỏ bọc, và sự mất tích bí ẩn của kế toán trưởng Vương?
“Tiểu Nhiên.” Tôn Dịch Phàm bất ngờ gọi tên tôi, kéo tôi trở lại thực tại. “Cô nghĩ sao?”
Cả phòng đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh.
“Cháu nghĩ,” tôi nói chậm rãi, “tình cảm là chuyện của hai người, không nên đem ra làm điều kiện trao đổi trong kinh doanh. Nếu Tập đoàn Vĩnh Khang thực sự tin tưởng vào hợp tác lâu dài, thì nên dựa vào năng lực và uy tín, chứ không phải một cuộc hôn nhân sắp đặt.”
Câu nói của tôi khiến cả phòng im bặt trong vài giây.
Chu Vĩnh Khang nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi thấy rõ, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Cô bé này ăn nói cũng thú vị đấy.”
Bà nội bất ngờ bật cười, nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn lúc trước. “Con bé này có gan.”
Tôn Dịch Phàm quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh lần đầu tiên tôi thấy có chút gì đó khác lạ, không còn lạnh lùng như thường ngày. Nhưng chỉ thoáng qua rồi anh quay lại vẻ mặt nghiêm nghị, đứng dậy.
“Chuyện hôn ước, xin phép hai bác để cháu và Tiểu Nhiên tự quyết định. Hôm nay xin phép về trước, công ty còn nhiều việc.” Anh nói, giọng dứt khoát không để ai kịp phản đối, rồi kéo tay tôi đứng dậy.
Chúng tôi bước ra khỏi biệt thự trong ánh mắt không mấy thiện cảm của Chu Vĩnh Khang và Chu Nhược Vy.
Trên xe, tôi ngồi im lặng, vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh vừa nắm lấy tay tôi. Bất giác, tim tôi đập nhanh hơn bình thường.
“Cảm ơn cô.” Tôn Dịch Phàm bất ngờ lên tiếng, giọng trầm thấp. “Câu nói vừa nãy của cô, không tệ.”
“Tôi chỉ nói sự thật.” Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường.
Anh im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Cô có biết vì sao Chu Vĩnh Khang lại sốt sắng chuyện hôn sự đến vậy không?”
Tôi lắc đầu, dù trong lòng đã đoán được phần nào, chỉ chờ anh xác nhận.
“Con số năm trăm triệu ông ta nhắc tới lúc nãy, chỉ là phần nổi.” Anh nói tiếp, giọng trầm xuống, ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, một thói quen tôi nhận ra mỗi khi anh đang suy nghĩ căng thẳng. “Tôi đã cho người rà soát các khoản đầu tư của Vĩnh Khang vào Dịch Phàm suốt ba năm qua. Có quá nhiều điểm bất thường.”
“Ông ta cần một con đường để rót tiền vào Dịch Phàm mà không ai nghi ngờ.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Hôn nhân chỉ là vỏ bọc. Cha tôi, mười năm trước…”
Anh đột ngột dừng lại, hàm nghiến chặt, như vừa lỡ lời điều gì đó không nên nói ra.
“Cha ông thì sao?” Tôi hỏi, tim đập thình thịch.
Đúng lúc đó, điện thoại anh lại reo lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt tối sầm lại lần nữa, còn tệ hơn cả lúc nhận tin kế toán trưởng Vương mất tích.
“Tìm thấy rồi.” Anh nói vào điện thoại, giọng run lên hiếm thấy. “Ở đâu?”
Một khoảng im lặng ngắn ngủi, rồi gương mặt anh trắng bệch.
“Đưa xe đến bệnh viện trung tâm ngay.” Anh cúp máy, quay sang tài xế, giọng gấp gáp chưa từng có. “Nhanh lên!”
Tôi nhìn anh, tim đập loạn xạ. “Chuyện gì vậy?”
Tôn Dịch Phàm quay sang nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ sự hoảng loạn không che giấu được.
“Kế toán trưởng Vương được tìm thấy rồi. Nhưng ông ấy đang trong tình trạng nguy kịch.”
Bệnh viện trung tâm sáng trắng ánh đèn cấp cứu. Tôi chạy theo Tôn Dịch Phàm qua hành lang dài, tiếng giày cao gót gõ lên nền gạch vang vọng. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ ngoài cổng.
Trong đầu tôi vẫn còn văng vẳng lời Chu Vĩnh Khang nói lúc sáng, về khoản đầu tư năm trăm triệu, về ánh mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng vàng. Có lẽ nào chuyện kế toán trưởng Vương bị đánh thuốc mê cũng liên quan đến ông ta?
“Kế toán trưởng Vương đâu?” Anh chặn một y tá lại, giọng gấp gáp.
“Phòng cấp cứu số ba, đang được theo dõi. Bệnh nhân bị đánh thuốc mê liều cao, may mắn phát hiện kịp thời.” Cô y tá đáp, rồi vội vàng bước đi.
Tôn Dịch Phàm đứng khựng lại trước cửa phòng cấp cứu, tay nắm chặt thành nắm đấm. Tôi chưa từng thấy anh mất kiểm soát đến vậy. Người đàn ông luôn giữ dáng vẻ điềm tĩnh trong mọi cuộc họp căng thẳng nhất, giờ đứng đó, vai run lên từng chút, ánh mắt nhìn xuyên qua ô kính nhỏ trên cánh cửa phòng cấp cứu.
“Ông ấy có gia đình không?” Tôi khẽ hỏi, cố tìm cách xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
“Vợ ông ấy mất sớm. Chỉ còn một cô con gái đang du học.” Anh đáp, giọng trầm xuống. “Tôi vừa cho người báo tin, nhưng con bé phải mất ít nhất hai ngày mới về kịp.”
Tôi im lặng, trong lòng dấy lên nỗi xót xa cho một người xa lạ mà tôi chưa từng gặp mặt.
“Ông ấy sẽ ổn thôi.” Tôi khẽ nói, không biết vì sao lại buột miệng an ủi anh.
Anh liếc tôi một cái, không đáp, nhưng tôi thấy vai anh khẽ chùng xuống một chút.
Nửa tiếng sau, bác sĩ bước ra, thông báo tình trạng bệnh nhân đã tạm ổn định, nhưng vẫn cần theo dõi thêm. Tôn Dịch Phàm xin phép vào thăm trước, tôi đứng ngoài chờ, lòng ngổn ngang trăm mối.
Mười phút sau, anh bước ra, sắc mặt nặng nề hơn lúc vào.
“Ông ấy tỉnh rồi?” Tôi hỏi.
“Chỉ tỉnh được vài giây.” Anh đáp, giọng trầm thấp. “Ông ấy nói một câu, rồi lại hôn mê.”
“Câu gì?”
Anh nhìn tôi, do dự một lúc, rồi mới nói. “Hộp đen. Trong ngăn bí mật. Chỉ có vậy.”
Tôi nhíu mày. “Hộp đen gì?”
“Tôi không biết.” Anh lắc đầu, vẻ mặt căng thẳng. “Nhưng nếu ông Vương phải giấu thứ gì đó kỹ đến mức chỉ kịp nói vài từ trước khi hôn mê, chắc chắn đó là bằng chứng quan trọng.”
Chúng tôi quay lại công ty ngay trong đêm. Phòng làm việc của kế toán trưởng Vương nằm ở tầng hai mươi, cửa đã bị niêm phong tạm thời theo yêu cầu của Tôn Dịch Phàm, chờ cảnh sát tới điều tra chính thức vào sáng mai.
“Chúng ta không nên vào trước khi cảnh sát tới.” Tôi nhắc, dù trong lòng cũng nóng lòng không kém.
“Nếu chờ đến sáng mai, hộp đen đó có thể đã bị lấy mất.” Anh nói, dứt khoát mở khóa cửa bằng thẻ quản lý cấp cao.
Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp đến kỳ lạ, như thể chủ nhân của nó là người cực kỳ cẩn thận. Chúng tôi lục soát từng ngăn tủ, từng góc bàn, nhưng không tìm thấy gì gọi là “hộp đen”.
“Có lẽ không phải nghĩa đen.” Tôi lẩm bẩm, mắt lướt qua căn phòng một lượt nữa. Trên kệ sách, những cuốn sổ tay được xếp ngay ngắn theo năm, mỗi cuốn đều dán nhãn cẩn thận. Một người tỉ mỉ đến vậy, không thể nào cất giấu bằng chứng quan trọng ở nơi dễ tìm.
Đột nhiên, ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc máy tính để bàn, màn hình có dán một mảnh giấy nhỏ ghi chú vài con số, trông như mật khẩu bị viết nhầm và gạch bỏ.
“Đợi đã.” Tôi bước tới, nhìn kỹ mảnh giấy. “Ông Vương có phần mềm lưu trữ dữ liệu tên là gì không?”
Tôn Dịch Phàm nhíu mày, gõ vài phím trên máy tính, một danh sách phần mềm hiện ra. Trong đó có một ứng dụng tên lạ hoắc, biểu tượng hình chiếc hộp màu đen.
“BlackBox.” Anh đọc to, giọng có chút run rẩy hiếm thấy. “Đây rồi.”
Anh thử nhập mật khẩu từ mảnh giấy ghi chú, màn hình báo sai. Thử thêm vài lần, vẫn không được.
“Có lẽ ông ấy đổi thứ tự các số để đánh lạc hướng.” Tôi nói, nhớ lại vài kỹ thuật bảo mật cơ bản mình từng học. “Thử đảo ngược dãy số xem.”
Anh làm theo, và lần này, màn hình bật sáng, mở ra một thư mục chứa hàng loạt file PDF và bảng tính.
Cả hai chúng tôi im lặng, dán mắt vào màn hình. Đó là toàn bộ hồ sơ giao dịch trong ba năm qua giữa Tập đoàn Dịch Phàm và một chuỗi công ty vỏ bọc, tất cả đều có dấu vết liên quan đến Tập đoàn Vĩnh Khang. Số tiền thất thoát lên tới con số khiến tôi phải nín thở.
Một trăm tám mươi triệu.
Tôi lướt qua từng dòng dữ liệu, tay run rẩy cuộn chuột. Có những khoản chuyển tiền nhỏ giọt, vài trăm triệu một lần, trải dài suốt ba năm, như thể cố tình chia nhỏ để tránh bị hệ thống kiểm toán nội bộ phát hiện. Mỗi khoản đều đi kèm một mã giao dịch, một cái tên công ty vỏ bọc khác nhau, nhưng tài khoản nhận cuối cùng, sau khi lần theo, đều quy về một địa chỉ ở nước ngoài.
“Đây không phải là một lần rút ruột bộc phát.” Tôn Dịch Phàm nói, giọng trầm xuống, ngón tay chỉ vào từng dòng dữ liệu. “Đây là một kế hoạch được tính toán tỉ mỉ, kéo dài nhiều năm.”
“Đây là bằng chứng.” Anh nói tiếp, giọng nghẹn lại vì kích động. “Đủ để lật đổ toàn bộ âm mưu của Chu Vĩnh Khang.”
Anh vừa định sao chép dữ liệu ra ổ cứng rời mang theo, thì đèn trong phòng bỗng nhiên tắt phụt.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
“Có người cắt điện.” Tôn Dịch Phàm khẽ nói, kéo tôi lùi lại sau lưng anh, giọng đã trở lại vẻ bình tĩnh sắc lạnh thường ngày. “Đứng yên, đừng gây tiếng động.”
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài hành lang, tiến lại gần cửa phòng.
Ánh sáng từ đèn pin điện thoại của ai đó lóe lên qua khe cửa kính, rồi một bóng người đứng khựng lại trước cửa, như đang do dự có nên vào hay không.
Tôn Dịch Phàm nắm chặt tay tôi, kéo tôi nép sát vào góc tường tối nhất trong phòng, xa khỏi tầm nhìn từ cửa.
Cánh cửa khẽ kẽo kẹt, hé mở một khe nhỏ. Tôi nín thở đến mức lồng ngực đau nhói, chỉ dám hít thở thật khẽ qua kẽ răng.
Một cái bóng bước vào, đứng ngay giữa phòng, ánh đèn pin quét qua bàn làm việc, dừng lại đúng chỗ chiếc máy tính vẫn còn sáng màn hình.
Tim tôi ngừng đập một nhịp khi ánh đèn pin từ từ quét về phía góc tường nơi chúng tôi đang nấp.
