Chương 9: Buổi Tiệc Ra Mắt
Một tháng sau, theo sự sắp xếp của Lâm Dực Thần, một buổi tiệc nhỏ được tổ chức tại phủ Lâm gia để giới thiệu ta với một số người trong gia tộc, trước khi tiến hành thủ tục nhận tổ quy tông chính thức.
Ta mặc bộ y phục mới, không quá lộng lẫy nhưng đủ trang nhã, bước vào phủ Lâm gia lần đầu tiên trong đời. Kiến trúc cổ kính, sân vườn rộng lớn, mọi thứ đều toát lên vẻ giàu sang mà Lâm Tiểu Thảo trước đây không bao giờ dám mơ tới.
Lâm Bá Khiêm đón tiếp ta với nụ cười niềm nở bên ngoài, nhưng ánh mắt sắc lạnh ẩn giấu bên trong khiến ta cảnh giác ngay từ giây phút đầu tiên.
“Cháu gái, ta nghe nói cháu làm ăn rất giỏi, xưởng tương phát triển nhanh chóng, thật khiến người nhà tự hào.”
“Đa tạ thúc phụ quá khen,” ta đáp lễ phép, nhưng trong lòng không hề mất cảnh giác.
Bữa tiệc diễn ra với các món ăn cầu kỳ, rượu ngon được dâng lên liên tục. Ta để ý kỹ từng món, từng chén rượu, nhờ bản năng nghề nghiệp của một kỹ sư thực phẩm luôn cẩn trọng với những gì đưa vào miệng.
Đến giữa buổi tiệc, một người hầu dâng lên một chén canh đặc biệt, nói là món tẩm bổ dành riêng cho ta theo lệnh của Lâm Bá Khiêm, thể hiện sự quan tâm của thúc phụ dành cho cháu gái mới nhận.
Ta cầm chén canh, đưa lên gần mũi, ngửi nhẹ. Một mùi là lạ, không thuộc về các loại gia vị thông thường, thoáng qua trong hơi nóng bốc lên.
Ta không uống ngay, mà giả vờ vô tình làm đổ một ít ra khăn tay, sau đó kín đáo đưa khăn lên ngửi kỹ hơn dưới ánh đèn.
Có mùi của một loại thảo dược gây mê nhẹ, loại thường dùng để khiến người uống rơi vào trạng thái lơ mơ, mất tỉnh táo, dễ bị dẫn dắt lời nói hoặc hành động không kiểm soát.
Tim ta đập nhanh, nhưng mặt vẫn giữ bình thản. Ta hiểu ngay đây là một cái bẫy, có thể để khiến ta nói ra điều gì đó bất lợi, hoặc tệ hơn, để tạo cớ vu khống ta say rượu thất lễ trước mặt người trong gia tộc.
Ta đặt chén canh xuống, mỉm cười nhẹ với Lâm Bá Khiêm.
“Thúc phụ có lòng, nhưng cháu dạ dày yếu, không quen ăn canh bổ đậm vị buổi tối, sợ không hợp. Cháu xin phép để dành, lát mang về dùng sau.”
Lâm Bá Khiêm hơi sững lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gật đầu như không có gì.
Đúng lúc đó, Lâm Dực Thần từ ngoài bước vào, ánh mắt quét qua bàn tiệc, dừng lại ở chén canh trước mặt ta một thoáng, rồi nhìn sang Lâm Bá Khiêm với vẻ dò xét.
“Thúc phụ, sao tự dưng đãi cháu gái món canh đặc biệt vậy?”
“Chỉ là chút lòng thành của ta thôi,” Lâm Bá Khiêm cười gượng.
Lâm Dực Thần không nói gì thêm, nhưng sau đó tìm cách ngồi gần ta hơn, như một sự bảo vệ ngầm không lời.