Chương 10: Nhận Tổ Quy Tông
Sau buổi tiệc đầy sóng ngầm, ta quyết định không chờ đợi thêm nữa. Việc trì hoãn chỉ khiến những kẻ có ý đồ xấu có thêm thời gian bày mưu tính kế. Tốt hơn hết là công khai hóa thân phận càng sớm càng tốt, để mọi âm mưu ngầm phải lộ diện dưới ánh sáng.
Ta tìm gặp Lâm Dực Thần ngay sáng hôm sau.
“Ta đồng ý làm thủ tục nhận tổ quy tông.”
Hắn nhìn ta, có chút bất ngờ vì sự thay đổi nhanh chóng.
“Chuyện tối qua khiến ngươi đổi ý?”
“Đúng vậy. Ta hiểu rằng càng để lâu, càng có nhiều người muốn ta biến mất trước khi chuyện rõ ràng. Nếu thân phận được công khai, được pháp lý và gia tộc công nhận, ít nhất ta có một lớp bảo vệ chính danh.”
Hắn gật đầu, ánh mắt tán thưởng sự quyết đoán của ta.
“Ta sẽ sắp xếp ngay. Phụ thân ta tuy ít khi xuất đầu lộ diện vì sức khỏe yếu, nhưng vẫn còn nắm quyền quyết định cuối cùng trong gia tộc. Có ông cụ chủ trì, Lâm Bá Khiêm dù muốn cũng không dám phá ngang công khai.”
Buổi lễ nhận tổ quy tông diễn ra mười ngày sau đó, trước sự chứng kiến của các trưởng bối trong gia tộc Lâm. Lão gia, ông nội của Tống Uyển, người đã mất con gái và day dứt suốt mười ba năm qua, rơi nước mắt khi nhìn thấy ta, gương mặt có nhiều nét giống người con gái đã khuất.
“Cháu giống mẹ cháu lắm,” ông cụ nói, giọng run run. “Là lỗi của ông năm xưa quá cứng nhắc, để con gái phải rời nhà trong cảnh nghèo khó, đến cuối đời cũng không được gặp lại.”
Ta cúi đầu, trong lòng có chút xúc động dù không hoàn toàn là cảm xúc của riêng ta hay của Lâm Tiểu Thảo, mà là sự hòa quyện giữa hai phần ký ức và tình cảm.
“Ông nội không cần tự trách. Chuyện đã qua, giờ con chỉ mong được sống tốt, làm tốt phần việc của mình, không phụ lòng những người đã khuất.”
Lão gia gật đầu, tuyên bố chính thức công nhận ta là Lâm Uyển Thảo, con gái của nhánh trưởng đã mất, đồng thời ban cho ta một phần tài sản nhỏ thuộc về cha ta để lại, bao gồm một xưởng sản xuất cũ đã bỏ hoang nhiều năm ở ngoại ô trấn Bình An.
Trong đám đông chứng kiến, ánh mắt của Lâm Bá Khiêm lạnh lẽo nhìn ta, không giấu nổi sự bất mãn dù môi vẫn nở nụ cười giả tạo.
Ta biết, từ giờ phút này, cuộc chiến thật sự mới chính thức bắt đầu.