Chương 7: Lật Ngược Thế Cờ
Ba ngày sau, một sạp hàng lớn dựng lên giữa chợ Bình An, có biển hiệu viết rõ ràng “Tương Lâm Thị, sạch từ nguyên liệu đến thành phẩm”.
Ta đứng giữa sạp, bên cạnh là các chum vại trong suốt để mọi người nhìn thấy quá trình lên men, từ đậu nành ngâm đến nước cốt chắt lọc.
“Bà con cô bác,” ta cất giọng, không cần người rao hàng, chỉ đơn giản nói chuyện như đang trò chuyện với hàng xóm, “mấy ngày trước, xưởng nhà ta bị kẻ xấu đổ thứ bẩn vào chum ủ, phá hỏng cả một mẻ lớn. Ta không nói tên ai, vì chưa có bằng chứng rõ ràng, chỉ mong bà con hiểu rằng làm ăn lương thiện đôi khi gặp phải kẻ chơi xấu. Nhưng ta không vì vậy mà nản lòng. Hôm nay ta mời mọi người tận mắt xem cách chúng tôi làm tương, để biết rằng dù có bị phá hoại, chất lượng sản phẩm vẫn không đổi.”
Đám đông xôn xao. Một bà cụ bước lên trước, giọng bức xúc.
“Ai ác độc vậy? Con bé này hiền lành chăm chỉ, làm ăn tử tế, sao có người nỡ phá hoại?”
“Chắc là bên Triệu gia rồi,” một người khác buột miệng. “Dạo này họ cứ dòm ngó xưởng Tương Lâm Thị suốt.”
Ta không xác nhận cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười nhẹ, để đám đông tự suy luận và bàn tán theo hướng có lợi cho mình.
Lâm Dực Thần đứng từ xa quan sát, trong mắt hiện rõ sự khâm phục. Hắn không ngờ một chuyện xấu lại có thể biến thành cơ hội quảng bá hiệu quả đến vậy, chỉ bằng vài câu nói khéo léo và sự minh bạch.
Buổi nếm thử kéo dài cả buổi sáng, lượng tương bán ra gấp ba lần phiên chợ trước đó. Quan trọng hơn, danh tiếng “Tương Lâm Thị làm ăn sạch sẽ, không sợ kẻ xấu” lan ra khắp trấn Bình An chỉ trong một ngày.
Phía Triệu gia, theo tin tức Lâm Phúc thu thập được, đã phải đóng cửa sớm sạp hàng của mình vì ế ẩm, trong khi người qua lại bàn tán xôn xao về vụ phá hoại.
“Ngươi thật sự cao tay,” Lâm Dực Thần nói khi hai người ngồi lại tính sổ cuối ngày. “Ta tưởng đây là chuyện xui xẻo, không ngờ trong tay ngươi nó biến thành chuyện may mắn.”
“Trong kinh doanh, nhị thiếu gia,” ta đáp, “khủng hoảng và cơ hội luôn đi liền nhau. Quan trọng là ai nhìn ra trước, ai hành động nhanh hơn.”
Hắn nhìn ta thật lâu, ánh mắt có gì đó khác trước, không chỉ là sự khâm phục về tài kinh doanh.
“Tống Uyển tỷ tỷ của ta, nếu còn sống, chắc cũng tự hào về ngươi lắm.”
Ta khựng lại, lần đầu tiên cảm nhận được một nỗi xúc động không thuộc về Lâm Tiểu Thảo hay về ta, một thứ tình cảm pha trộn kỳ lạ giữa hai linh hồn trong cùng một thân thể.