Chương 5: Xưởng Nhỏ
Một tháng sau, xưởng tương nhỏ mang tên “Tương Lâm Thị” chính thức dựng lên ở rìa trấn Bình An, cách chợ chừng nửa dặm, gần nguồn nước sạch mà ta đích thân chọn sau khi kiểm tra ba địa điểm khác nhau.
Lâm Dực Thần giữ đúng lời hứa, cấp vốn ban đầu đủ để dựng nhà xưởng, mua chum vại, thuê năm người làm. Ta giữ đúng vai trò của mình, trực tiếp giám sát từng công đoạn lên men, không cho phép sai sót dù nhỏ nhất.
Ba người trong thôn Thanh Hà được ta nhận vào làm đầu tiên, trong đó có đứa trẻ từng giúp ta gánh tương ra chợ những ngày đầu. Ta trả công sòng phẳng, không thiếu một đồng.
Tin tức lan ra, Vương Thị đổi thái độ nhanh đến mức khiến ta phải bật cười trong lòng.
“Tiểu Thảo à, dạo này muội làm ăn khấm khá quá, sao không nói cho tỷ biết để tỷ phụ giúp?”
Bà ta đứng trước cửa xưởng, tay xách một giỏ trứng gà, mặt cười tươi như chưa từng nói những lời cay nghiệt trước đó.
Ta nhìn giỏ trứng, rồi nhìn bà ta.
“Thím tới có việc gì?”
“Tỷ nghe nói muội cần người làm, tỷ tới xem có giúp được gì không. Dù sao cũng là người một nhà.”
Ta không vội từ chối thẳng, cũng không vội nhận lời. Một kỹ sư thực phẩm hiểu rõ nguyên tắc quản lý nhân sự, đó là không bao giờ để tình cảm cá nhân chen vào quyết định kinh doanh, nhưng cũng không cần thiết phải gây thù chuốc oán không đáng có.
“Xưởng hiện tại đã đủ người, thím cứ để giỏ trứng đó, ta trả tiền theo giá chợ.”
Vương Thị sững lại, rõ ràng không ngờ ta lại sòng phẳng đến mức không nhận một chút ưu ái nào từ “người nhà”.
“Muội… muội không cần khách sáo vậy.”
“Ta không khách sáo. Ta chỉ làm ăn rõ ràng. Thím muốn giúp, ta hoan nghênh, nhưng phải theo đúng giá cả thị trường, không có chuyện thân thiết hơn người khác.”
Bà ta đi về với vẻ mặt vừa ấm ức vừa không dám nói gì thêm, vì rõ ràng ta đã trả tiền đầy đủ, không ai có thể trách ta bạc bẽo.
Trong xưởng, công việc tiến triển thuận lợi hơn ta dự tính. Nhờ kiến thức hiện đại về kiểm soát nhiệt độ và độ ẩm, dù chỉ dùng phương pháp thủ công thời này, ta vẫn rút ngắn được thời gian lên men so với cách làm truyền thống của Lâm gia trước đây.
Lâm Dực Thần thỉnh thoảng ghé qua, không phải để giám sát, mà để quan sát cách ta làm việc. Có lần hắn đứng nhìn ta hướng dẫn công nhân cách kiểm tra độ chua bằng cách nếm và ngửi, ánh mắt đầy tò mò.
“Ngươi học những thứ này từ đâu?”
“Từ một nơi rất xa,” ta đáp, không giải thích thêm. Đây là câu trả lời an toàn nhất cho một bí mật không thể nói ra.
Hắn không truy hỏi thêm, chỉ gật đầu, như thể chấp nhận rằng mỗi người đều có những điều riêng không cần chia sẻ.
“Triệu gia đã bắt đầu chú ý tới xưởng của chúng ta,” hắn nói, giọng trầm xuống. “Họ cử người dò la giá cả, cách thức bán hàng mấy ngày nay.”
Ta không bất ngờ. Đây là điều tất yếu khi một sản phẩm mới bắt đầu chiếm lĩnh thị trường.
“Để họ dò la. Công thức nằm trong đầu ta, không phải trên giấy. Họ có nhìn cũng không sao chép được.”
“Nhưng họ có thể chơi xấu bằng cách khác.”
Ta nhìn hắn, nhận ra trong lời nói có sự cảnh báo nghiêm túc.
“Ta đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó từ lâu rồi, nhị thiếu gia.”