Chương 4: Lời Đề Nghị
Lâm Dực Thần mời ta vào một quán trà nhỏ trong góc chợ, không phải tửu lâu sang trọng, mà là nơi dân buôn thường ngồi bàn chuyện làm ăn. Ta nhận ra ngay đây là cách hắn thử thái độ của ta, xem ta có chê nơi tầm thường hay không.
Ta ngồi xuống tự nhiên, gọi một bình trà rẻ tiền nhất.
“Nhị thiếu gia muốn nói chuyện làm ăn gì?”
Hắn rót trà cho ta trước, một cử chỉ nhỏ nhưng ta ghi nhận.
“Lâm gia có xưởng nước mắm và tương ở trấn Bình An, quy mô không nhỏ, nhưng ba năm nay doanh thu giậm chân tại chỗ. Vị tương cũ kỹ, không cải tiến, đối thủ là Triệu gia liên tục giành khách bằng giá rẻ và quảng cáo rầm rộ. Ta tiếp quản xưởng từ năm ngoái, đã thử nhiều cách nhưng chưa tìm được hướng đột phá.”
“Cho đến khi nhị thiếu gia nếm thử tương của ta.”
“Đúng vậy.” Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, không né tránh. “Ta muốn ngươi hợp tác với xưởng Lâm gia. Công thức của ngươi, danh tiếng vừa gây dựng, kết hợp với vốn liếng và mạng lưới phân phối sẵn có của Lâm gia. Ngươi nghĩ sao?”
Đây chính xác là điều ta mong đợi, nhưng ta không để lộ sự háo hức.
“Nhị thiếu gia, ta chỉ có công thức và một nồi đất. Lâm gia có vốn, có xưởng, có người. Nếu hợp tác theo kiểu thông thường, phần lợi sẽ nghiêng hẳn về phía các vị. Ta không phải Lâm Tiểu Thảo của ba tháng trước, dễ bị gạt bởi vài câu nói đẹp.”
Hắn không tức giận, ngược lại còn có vẻ hài lòng hơn.
“Vậy ngươi muốn điều khoản thế nào?”
Ta đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào hắn.
“Ba điều kiện. Một, công thức vẫn do ta nắm giữ, Lâm gia chỉ được sản xuất theo hướng dẫn của ta, không được tự ý sao chép hay bán lại cho bên thứ ba. Hai, lợi nhuận chia theo tỷ lệ sáu tư, ta sáu, Lâm gia tư, vì công thức và chất lượng sản phẩm là cốt lõi tạo ra giá trị. Ba, ta được quyền tham gia quyết định về việc mở rộng quy mô, không phải chỉ ngồi yên nhận tiền.”
Lâm Dực Thần im lặng một lúc, ánh mắt đầy suy tính. Đây không phải lời đề nghị của một thôn nữ bình thường, mà là điều khoản của người hiểu rõ giá trị bản thân.
“Sáu tư là quá cao.”
“Vậy nhị thiếu gia cứ thử tìm người khác làm ra được loại tương khiến khách mua hết veo trong một canh giờ, không cần rao hàng. Nếu tìm được, ta xin rút lui.”
Hắn bật cười thành tiếng, lắc đầu.
“Được. Sáu tư. Nhưng ta thêm một điều kiện của riêng ta.”
“Nói.”
“Trong vòng một năm, nếu công việc làm ăn thuận lợi, ngươi phải đồng ý để ta điều tra rõ ràng thân thế của ngươi, làm thủ tục nhận tổ quy tông chính thức trước gia tộc. Ta không muốn cháu gái của tỷ tỷ ta sống mãi với cái tên giả tạm trong một thôn nghèo.”
Ta nhìn hắn, nhận ra trong lời nói có sự chân thành không tính toán.
“Được. Một năm.”
Hai người bắt tay, theo kiểu giản đơn của dân buôn, không cần khế ước rườm rà ngay lúc đó.