Chương 16: Thân Phận Thật
Đêm đó, trong khu vườn nhỏ phía sau dinh thự nơi hai người tạm trú tại kinh thành, Lâm Dực Thần dẫn ta ra ngồi dưới gốc cây, ánh trăng chiếu xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng.
“Có một chuyện ta giấu ngươi từ lâu,” hắn mở lời, giọng trầm hơn thường ngày. “Ta không chỉ là nhị thiếu gia của nhánh trưởng Lâm gia.”
Ta nhìn hắn, chờ đợi.
“Phụ thân ta, ngoài thân phận gia chủ Lâm gia, còn là em trai cùng cha khác mẹ của đương kim hoàng thượng. Ta là cháu ruột của hoàng thượng, theo huyết thống hoàng tộc, dù không mang tước vị công khai vì phụ thân ta năm xưa chọn rời cung sống ẩn dật, không tham gia tranh đoạt ngai vàng.”
Ta sững người trong giây lát. Đây là một thông tin lớn, giải thích vì sao Lâm Dực Thần lại có quan hệ với vị quan tiến cử ta lên triều đình, vì sao hắn lại am hiểu những quy tắc ngầm trong cung đến vậy.
“Vì sao bây giờ ngươi mới nói cho ta biết?”
“Vì ta không muốn ngươi đối xử với ta khác đi vì thân phận này,” hắn đáp thẳng, ánh mắt chân thành. “Ta muốn ngươi thích ta vì con người thật của ta, không phải vì danh phận hoàng thân. Nhưng giờ đây, khi ngươi đã bước chân vào kinh thành, đối mặt với những thế lực như Lệ phi, ta nghĩ ngươi cần biết sự thật để tự bảo vệ mình tốt hơn.”
Ta nhìn hắn thật lâu, trong lòng có nhiều cảm xúc đan xen. Không phải sự ngưỡng mộ vì địa vị, mà là sự cảm động vì hắn đã chọn nói ra vào đúng thời điểm cần thiết, không phải để khoe khoang, mà để bảo vệ ta.
“Ta hiểu,” ta đáp nhẹ. “Và ta cảm ơn ngươi vì đã tin tưởng nói cho ta biết.”
Hắn nắm lấy tay ta, ánh mắt kiên định.
“Từ giờ, bất kỳ ai muốn hãm hại ngươi, đều phải bước qua ta trước.”
Ta khẽ mỉm cười, lần đầu tiên để lộ một chút yếu mềm trước mặt người khác kể từ khi xuyên không tới thế giới này.
“Đừng quên, ta cũng không phải loại người dễ bị bắt nạt.”
Hắn bật cười, kéo ta lại gần hơn một chút, không khí giữa hai người trở nên ấm áp dưới ánh trăng.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi đó nhanh chóng bị phá vỡ. Ba ngày sau khi trở về trấn Bình An, một tin tức kinh hoàng truyền tới khiến cả hai người tái mặt.
“Tiểu thư, không xong rồi. Xưởng chính bị cháy. Cháy lớn lắm, lửa bốc cao ngút trời.”