Chương 15: Sóng Gió Hậu Cung
Ta cúi đầu, giữ thái độ khiêm nhường nhưng không hề khiếp sợ.
“Bẩm nương nương, sản phẩm tiến cống đã được kiểm nghiệm kỹ lưỡng qua nhiều lần thử nghiệm tại trấn Bình An, được hàng ngàn người dân tin dùng suốt nhiều tháng qua. Nô tỳ xin lấy danh dự và tính mạng của mình ra đảm bảo cho chất lượng sản phẩm.”
Vị phi tần, sau này ta biết tên là Lệ phi, nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời cứng rắn nhưng đầy lý lẽ của ta.
“Lời nói thì ai cũng nói được. Theo ta thấy, nên để thái giám nếm thử trước khi dâng lên hoàng thượng, để đảm bảo an toàn tuyệt đối.”
Đây là một đòi hỏi vô lý, vì sản phẩm đã được hoàng hậu và các phi tần khác nếm thử ngay tại chỗ mà không có vấn đề gì, nhưng Lệ phi vẫn cố tình tạo thêm rắc rối, có lẽ với mục đích kéo dài thời gian hoặc tìm cơ hội khác để hãm hại.
Đúng lúc tình huống trở nên khó xử, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cửa sảnh.
“Lệ phi muội muội, sản phẩm này ta đã cho người kiểm nghiệm kỹ trước khi tiến cử lên triều đình, không cần phải làm khó cô gái này thêm nữa.”
Mọi người quay lại nhìn, ta nhận ra đây chính là vị quan đã tiến cử sản phẩm của ta lên triều đình, hóa ra có quan hệ thân thích với hoàng thất.
Lệ phi gượng cười, không dám phản bác trước mặt người có địa vị cao hơn, đành im lặng lui về chỗ ngồi, nhưng ánh mắt nhìn ta vẫn đầy thù địch không che giấu.
Sau buổi diện kiến, Lâm Dực Thần kéo ta ra một góc vắng, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Ngươi có biết vì sao Lệ phi lại gây khó dễ cho ngươi không?”
“Ta đoán không hẳn vì ghét bỏ cá nhân, mà có liên quan đến lợi ích nào đó,” ta đáp.
“Đúng vậy. Gia tộc của Lệ phi vốn có quan hệ làm ăn mật thiết với Triệu gia, đối thủ cũ của ngươi tại trấn Bình An. Nếu sản phẩm của ngươi được hoàng thượng ưa chuộng, chính thức trở thành cống phẩm hoàng gia, Triệu gia sẽ mất đi cơ hội cạnh tranh lớn trong tương lai, kéo theo lợi ích của Lệ phi cũng bị ảnh hưởng.”
Ta gật đầu, hiểu ra mạng lưới quyền lực phức tạp đan xen giữa thương trường và hậu cung.
“Vậy từ giờ, mỗi bước đi của ta tại kinh thành đều phải hết sức cẩn trọng.”
“Đúng vậy,” Lâm Dực Thần nhìn ta, ánh mắt vừa lo lắng vừa kiên định. “Nhưng ngươi không phải đơn độc đối mặt. Có ta ở đây.”
Ta nhìn hắn, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, khác hẳn với sự lạnh lùng tính toán thường ngày của một kỹ sư thực phẩm hiện đại. Có lẽ, dù mang trong mình ký ức của hai linh hồn, trái tim vẫn chỉ có một, và nó đang dần học cách rung động vì một người.