Chương 5

  1. Home
  2. Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
  3. Chương 5
Prev
Next

Lính gác tràn vào phòng, ánh đuốc soi sáng cả không gian đang nghi ngút khói.

“Có chuyện gì?!” Tên đội trưởng gác đêm quát lớn, mắt quét qua đám cháy trên màn cửa đang được hai nha hoàn khác vội vàng dập bằng chăn.

Mọi ánh mắt đổ về Vương quản gia.

Ông ta đứng đó, một tay vẫn còn nắm gấu áo, mặt trắng bệch, dưới chân là cái lò hương nhỏ đang tỏa khói trắng mờ — loại khói mà bất kỳ ai từng đi qua y quán cũng nhận ra không phải hương trầm bình thường.

“Quản gia,” tôi lên tiếng trước, giọng vẫn còn “yếu” vì vừa “tỉnh giấc”, nhưng đủ rõ để mọi người nghe thấy, “người mang cái lò hương lạ này vào phòng ta giữa đêm, để làm gì?”

“Tiểu thư…” Vương quản gia mở miệng, lần đầu tiên tôi thấy giọng ông ta lạc đi. “Đây… đây chỉ là hương an thần, theo lệnh của…”

“Của ai?” Tôi cắt lời, đứng dậy khỏi giường, bước một bước về phía cái lò hương, dừng lại đúng tầm để ánh đuốc chiếu rõ làn khói đang bốc lên. “Đội trưởng, ngài có biết loại hương nào đốt trong phòng kín lại khiến người không tỉnh lại được không?”

Đội trưởng gác đêm nhíu mày, cúi xuống nhìn viên hương đang cháy, rồi đột nhiên lùi lại một bước, mặt biến sắc.

“Đây là… hương Mê Tâm Cốt.” Ông ta nói, giọng trầm xuống. “Loại hương cấm. Đốt trong phòng kín, không ai sống sót, và không để lại dấu vết độc trong người.”

Cả phòng chấn động.

“Cấm?” Tôi quay sang Vương quản gia, ánh mắt giờ không còn chút “yếu đuối” nào nữa. “Quản gia của Lăng gia, hai mươi năm theo phụ thân ta, nửa đêm mang hương cấm vào phòng ta, đặt dưới gầm giường ta đang ngủ, và quản gia gọi đó là ‘hương an thần’?”

“Tiểu thư, ngài hiểu lầm rồi, ta—”

“Ta chưa nói xong.” Tôi giơ tay, và đúng lúc đó, cánh cửa tủ áo phía sau tôi bật mở.

Lăng Tịch Vân bước ra, tóc rối, áo nhăn, nhưng dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc như dao — đúng chất “tiểu thư cành vàng lá ngọc” mà tôi chưa từng thấy từ lúc gặp cô.

Cả phòng há hốc miệng. Hai “tiểu thư” cùng xuất hiện trong một căn phòng.

“…Tiểu thư?” Đội trưởng gác đêm lắp bắp, nhìn tôi, nhìn Lăng Tịch Vân, rồi lại nhìn tôi.

“Đúng vậy,” Lăng Tịch Vân nói, giọng lạnh băng, bước tới đứng cạnh tôi, “có hai người trong phòng này. Một là ta, trốn trong tủ vì nha hoàn của ta cảnh báo có người định hại ta đêm nay. Người kia,” cô chỉ vào tôi, “là nha hoàn dũng cảm nằm thay ta trên giường, để xem ai sẽ là kẻ ra tay.”

Cô rút từ trong ngực áo ra xấp giấy — những tờ giấy luyện chữ tôi lấy từ phòng kho — giơ lên cao.

“Và đây,” cô nói, từng chữ rành rọt, “là bằng chứng quản gia luyện viết giả chữ ký phụ thân ta, trong phòng kho sau viện của chính ông.”

Vương quản gia nhìn xấp giấy, mặt từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Ông ta lùi lại một bước, va vào tên tay sai phía sau, rồi đột nhiên — quay người, lao thẳng về phía cửa.

“Chặn hắn lại!!” Đội trưởng gác đêm hét lên.

Hai người lính gần cửa nhất phản ứng nhanh, chéo giáo lại chặn ngang đường. Vương quản gia húc thẳng vào, bị đẩy bật ngược trở lại, ngã ngửa, đập lưng vào chính cái rương đựng “hộp gỗ đàn hương” mà ông ta mang tới.

Cái hộp bật nắp, đổ ra sàn — không chỉ có lò hương, mà còn vài phong thư khác, vài con dấu nhỏ, và một xấp giấy có vẻ là… danh sách tên người, kèm số tiền.

Tôi cúi nhìn, đọc lướt một dòng, và bất giác bật cười — kiểu cười của một giáo viên vừa tìm ra bằng chứng học sinh đạo văn ngay trong… bài nộp đạo văn.

“Đội trưởng,” tôi nói, giọng tỉnh bơ, nhặt xấp giấy lên đưa cho ông ta, “ngoài tội giả mạo chữ viết, có vẻ quản gia còn đang ghi chép sổ sách ‘chi phí lót tay’ cho một vài vị trong triều. Khá là… chu đáo. Biết lưu hồ sơ kế toán đầy đủ thế này, đáng được khen về tính tổ chức, dù mục đích thì hơi có vấn đề.”

Đội trưởng gác đêm cầm xấp giấy, lướt qua vài dòng, mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

Vương quản gia, vẫn nằm dưới sàn, ngẩng lên nhìn tôi — và lần đầu tiên, trong mắt ông ta không còn vẻ điềm tĩnh giả tạo nữa, mà là một sự căm hận lộ liễu.

“Ngươi…” ông ta rít lên, “một nha hoàn mới mua về một ngày, sao có thể…”

“Bài học đầu tiên của hôm nay,” tôi ngắt lời, khoanh tay, cố tình không để ý đến việc mình vẫn còn đang bốc mùi khoai lang mục giữa một căn phòng đầy người, “đừng bao giờ đánh giá thấp người chấm bài. Tụi học sinh cũng từng nghĩ qua mặt tôi dễ như vậy.”

Lăng Tịch Vân quay sang tôi, một bên lông mày nhướng lên.

“…Chấm bài?”

“Để mai tôi giải thích.” Tôi xoa mũi, nhìn ánh sáng đang dần ổn định ngoài sân, nơi tin tức chắc đang lan nhanh hơn cả đám cháy vừa rồi. “Bây giờ, chuyện quan trọng hơn là — bằng chứng này phải đến tay người có thể đảo án, trước khi有人 kịp phi tang thêm lần nữa.”

Ngoài sân, tiếng vó ngựa dồn dập đang tiến gần, và một giọng quát vang lên từ cổng phủ:

“Khâm sai đại nhân đến!”

Tiếng “Khâm sai đại nhân đến!” vang lên như sét đánh giữa sân.

Vương quản gia, vẫn đang nằm dưới sàn, mặt biến sắc còn nhanh hơn lúc nãy. Ông ta vùng dậy, lần này không chạy về phía cửa, mà lao về phía… cái lò hương Mê Tâm Cốt đang còn âm ỉ khói trên sàn.

“Chặn hắn!” Tôi hét lên, nhưng đã muộn.

Vương quản gia chộp lấy lò hương, định đập vỡ — phi tang chứng cứ cuối cùng — nhưng Lăng Tịch Vân nhanh hơn. Cô đạp thẳng vào tay ông ta, lò hương bay ra, lăn về phía tôi.

Tôi theo phản xạ… đá nó ra cửa sổ.

Tiếng “choang” vọng lên từ sân dưới, và một giọng quát đầy uy nghiêm cất lên ngay sau đó:

“Cái gì rơi trúng đầu ta?!”

Cả phòng đứng hình.

Tôi le lưỡi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một người đàn ông trung niên, áo bào tía, mũ khâm sai, đang đứng giữa sân, tay xoa đầu, dưới chân là cái lò hương vừa vỡ tan, khói trắng đang lan ra quanh chân ông ta và đám lính tùy tùng.

“Đại… đại nhân!” Đội trưởng gác đêm hớt hải chạy xuống. “Người không sao chứ?!”

“Khói gì đây?! Mùi gì kỳ vậy?!” Khâm sai đại nhân lùi lại, bụm mũi.

“Là… là hương Mê Tâm Cốt, thưa đại nhân!” Đội trưởng vừa nói vừa giật cái lò hương vỡ ra xa khỏi đám lính.

Khâm sai đại nhân đứng sững. Là một vị quan lớn từng trải, ông lập tức hiểu ngay vấn đề.

“Hương cấm?! Trong phủ Định Bắc Đại Tướng Quân?! Ai mang vào?!”

Mọi ánh mắt trong phòng, từ lính gác đến nha hoàn, đồng loạt quay về phía Vương quản gia — người vừa bị Lăng Tịch Vân đè chặt một tay xuống sàn, tay còn lại bị tôi… ngồi lên.

Đúng vậy. Tôi đang ngồi lên tay Vương quản gia.

Trong tình huống khẩn cấp, mười hai năm kinh nghiệm giữ trật tự lớp học của tôi chỉ cho ra được một phản ứng duy nhất: khống chế đối tượng gây rối bằng trọng lượng cơ thể.

“Thưa đại nhân,” tôi nói to, vọng từ trên lầu xuống, cố giữ giọng trang trọng nhất có thể trong khi đang ngồi đè lên một quản gia trung niên đang giãy giụa, “hương cấm này do Vương quản gia của Lăng phủ mang vào phòng tiểu thư, định ám hại người. Bằng chứng giả mạo thư tín tố cáo Đại Tướng Quân, và sổ sách hối lộ quan trong triều, đều ở đây cả.”

Khâm sai đại nhân, mặt vẫn còn lem khói, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng, nơi một cô nha hoàn toàn thân bốc mùi khoai lang đang vừa ngồi đè người vừa tuyên án như một vị bao công không qua đào tạo.

Một khoảng lặng dài.

“…Ai,” Khâm sai đại nhân hỏi, giọng chậm rãi, “là người đang nói chuyện với ta vậy?”

Lăng Tịch Vân, vẫn đang giữ tay Vương quản gia, ngẩng lên, cười — lần đầu tiên tôi thấy cô cười thật, không phải diễn, không phải gượng.

“Đó,” cô nói, “là nha hoàn của ta. Tiểu Nguyệt.”

Dưới sân, tiếng xì xào nổi lên rào rào. Trên gác, Vương quản gia vẫn đang bị một cô nha hoàn ngồi đè tay, miệng lắp bắp những lời chối tội không còn ai nghe.

Và tôi, Trần Minh Nguyệt, hai mươi chín tuổi, giáo viên Ngữ văn, người vừa xuyên không thành nha hoàn rẻ hơn một con lợn béo, ngồi đó, thở dốc, toàn thân bốc mùi khoai lang mục, nghĩ:

Nếu lúc chấm bài tôi cũng khí thế thế này, có khi học sinh đã không dám đạo văn nhiều như vậy.

Ba ngày, chưa hết một đêm, và “đại nạn diệt môn” của Lăng gia — có vẻ — vừa bị tôi vô tình đá bay ra ngoài cửa sổ, trúng đầu một vị khâm sai.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!