Chương 3

  1. Home
  2. Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
  3. Chương 3
Prev
Next

Đợi đến khi tiếng ngáy của bà vú vang đều ngoài hành lang, tôi mới lay Lăng Tịch Vân dậy uống nửa chén thuốc.

Cô nhăn mặt, nuốt xong còn lè lưỡi. “Đắng kinh khủng. Vương quản gia định đầu độc ta bằng vị giác trước khi đầu độc bằng dược tính chắc.”

“Ít nhất tiểu thư còn đủ tỉnh để chê đắng.” Tôi đắp chăn cho cô. “Ngủ ngon. Mai dậy, đừng diễn quá đà, không khéo lại bị nghi là đóng phim.”

“Ngươi—” Cô ngáp giữa câu, mắt sụp xuống. “Ngươi nói chuyện… y như… đang dạy học sinh…”

Ba giây sau, cô ngủ thật.

Tôi đứng dậy, khoác thêm một lớp áo nha hoàn màu xám lấy từ rương của Tiểu Hỷ, loại áo tối màu nhất tìm được. Nhìn mình trong gương đồng mờ, tôi tự nhận xét: trông như một bóng ma đi ăn trộm đồ cúng.

Tiểu Hỷ đợi sẵn ở góc sân, run như lá. “Tiểu Nguyệt tỷ tỷ, hay… hay để con đi cùng?”

“Không.” Tôi xoa đầu con bé. “Con về phòng, ngủ thật say, ngáy thật to. Nếu có ai hỏi, con không biết gì hết. Đây gọi là chứng cứ ngoại phạm cao cấp.”

“Chứng… cứ… gì?”

“Không quan trọng. Ngủ đi.”

Tôi men theo bờ tường, học theo trí nhớ vài bộ phim cổ trang đã từng xem lúc chấm bài buổi tối — hóa ra mười hai năm bật phim làm nền để chấm bài không hề lãng phí. Tôi biết phải đi sát tường, tránh ánh đèn lồng, và quan trọng nhất: đi chậm trông sẽ đáng nghi hơn đi tự nhiên.

Vấn đề là, tôi không biết đường.

Sau khi rẽ nhầm hai lần, suýt đâm sầm vào một ông gác cổng đang ngủ gật dựa cột, và trốn trong một đống củi khiến người tôi bốc mùi gỗ thông cả buổi, tôi cuối cùng cũng tìm thấy căn phòng kho phía sau viện Vương quản gia.

Cửa khóa.

Tôi nhìn cái khóa đồng to tướng, rồi nhìn quanh tìm cành cây hay dây kẽm như trong phim hay diễn.

Không có gì cả.

Được. Kế hoạch B.

Tôi đi vòng ra sau, tìm thấy một ô cửa sổ nhỏ bịt giấy dầu, đủ để một người gầy chui qua. Vấn đề là, tôi không gầy đến mức đó.

Sau gần năm phút vật lộn, một bên tay kẹt cứng trong khung cửa, nửa người còn lại lủng lẳng bên ngoài, tôi tự hỏi liệu sang thế giới khác có làm giảm cân không, vì rõ ràng câu trả lời là không.

“Cố lên,” tôi tự nhủ, mặt đỏ bừng vì gắng sức, “Trần Minh Nguyệt, ngươi từng vật lộn với sổ điểm Excel sập giữa kỳ thi, ngươi không thể thua một cái cửa sổ.”

Một tiếng “bụp” và tôi rơi huỵch xuống đất bên trong, nằm sấp giữa một đống… gì đó mềm mềm, có mùi rất là không nên ngửi.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Bao tải khoai lang mục.

Tuyệt.

Tôi đứng dậy, phủi người, cố không nghĩ đến mùi đang bám trên áo. Phòng kho tối om, chỉ có chút ánh trăng lọt qua ô cửa sổ tôi vừa phá. Tôi mò mẫm tìm bật lửa đá trong túi áo Tiểu Hỷ đưa, đánh mấy lần mới ra lửa, châm vào mẩu đèn cầy nhỏ.

Ánh sáng vàng yếu ớt lan ra.

Và tôi thấy nó.

Một cái bàn nhỏ ở góc phòng, phủ đầy giấy. Hàng chục, à không, hàng trăm tờ giấy. Trên mỗi tờ, là cùng một dòng chữ được viết lại, viết lại, viết lại.

“Lương thảo.”

Tôi bước tới, cầm một tờ lên. Có tờ nét chữ còn vụng, lệch hẳn. Có tờ giống đến chín mươi phần trăm. Có một tờ, nằm riêng, được khoanh đỏ, đúng là bản nét chữ xuất hiện trên bức thư giả.

Vương quản gia luyện chữ giả ngay trong phòng kho đồ cũ, cách phòng tiểu thư không đầy năm mươi mét, trong khi cả phủ đang chuẩn bị tang lễ cho gia đình mình.

Tôi vừa kinh hãi vừa, phải thừa nhận, vừa có chút nể.

“Ông tự tin vào sự ngu ngốc của mọi người xung quanh đến mức này cơ đấy.” Tôi lẩm bẩm, gom hết những tờ giấy quan trọng nhất, nhét vào trong áo.

Đúng lúc đó, ánh đèn lồng lóe lên ngoài cửa, và tiếng bước chân, rất gần, đang tiến thẳng vào phòng kho.

Tôi tắt phụt đèn cầy, đứng chết trân giữa phòng, tay vẫn ôm khư khư đống bằng chứng, lưng dính đầy khoai lang mục, và chỉ kịp nghĩ một câu duy nhất:

Cửa sổ tôi vừa chui vào, chật đến mức tôi suýt kẹt cứng.

Còn cửa chính, đang bắt đầu có tiếng khóa lạch cạch mở ra.

Tiếng khóa lạch cạch. Một, hai, ba lần.

Tôi nhìn quanh trong tuyệt vọng. Phòng kho nhỏ, chỉ có bàn giấy, mấy cái rương cũ, và đống bao tải khoai lang mục tôi vừa nằm lên.

Đống bao tải khoai lang mục.

Tôi không có thời gian để chê. Tôi nhảy phắt vào sau đống bao tải, kéo một bao phủ lên người, nín thở.

Cửa mở. Ánh đèn lồng tràn vào.

“…chắc chắn là trong này, đại nhân nói tài liệu quan trọng cứ để đây cho an toàn.” Một giọng nói, không phải Vương quản gia. Trẻ hơn. The thé hơn.

Hai bóng người bước vào. Một cao, mặc áo quản gia phụ, một thấp hơn, tay cầm đèn.

“Tìm cái hộp gỗ đàn hương, bên trong có thư tín.” Người cao nói. “Nhanh lên, Vương quản gia đang đợi ở phòng tiểu thư.”

Tim tôi đập thót.

Phòng tiểu thư.

Người thấp lục lọi trong rương, tiếng đồ vật va vào nhau lạch cạch. Tôi nằm im, mũi gần như dán vào một củ khoai đang bốc mùi lên men, cảm giác như đang tham gia một bài kiểm tra giữ hơi mà tôi chưa từng đăng ký.

“Này,” người thấp bỗng dừng lại, “có ai để đèn cầy ở đây à? Còn ấm.”

Tôi á khẩu trong bụng. Cây đèn cầy. Tôi quên tắt hẳn, chỉ dập lửa.

“Chuột gặm nến thắp sáng chắc?” Người cao cười khẩy. “Mày sợ vớ vẩn. Tìm hộp đi, tao không muốn ở đây lâu, chỗ này hôi như…”

Đúng lúc đó, mũi tôi không chịu được nữa.

Tôi hắt xì.

Một cái hắt xì kinh điển, to, vang, kiểu hắt xì mà hồi còn dạy học tôi vẫn hay phải xin lỗi cả lớp vì làm gãy không khí trang nghiêm của một bài giảng về Nguyễn Du.

Cả phòng im bặt.

“…Cái gì vừa kêu?” Giọng người thấp run rẩy.

Tôi nằm cứng đờ dưới đống bao tải, tim đập như trống trận, đầu nhanh chóng xử lý các phương án: (1) giả làm chuột — không khả thi, chuột không hắt xì to thế, (2) nằm im chờ chết, (3)…

“Là… là chuột!” Tôi đột nhiên cất giọng, cố gắng nói giọng khàn khàn, ục ục như đang bị nghẹt mũi nặng. Tôi vừa nói vừa lén dùng tay đẩy một củ khoai lăn ra khỏi đống bao tải, tạo tiếng động lạch cạch. “Chít… chít…”

Tiếng “chít chít” của tôi, thành thật mà nói, nghe giống tiếng cửa gỗ kêu hơn là tiếng chuột.

Nhưng có vẻ hai người này không phải chuyên gia động vật học.

“Thấy chưa, tao nói là chuột mà!” Người cao quát. “Đi, đi, tìm hộp xong rồi về, tao ghét chỗ này.”

“Khoan…” người thấp vẫn chưa yên tâm, ánh đèn lồng quét tới gần đống bao tải.

Tôi nín thở, lén nắm chặt củ khoai lang mục nhất, thối nhất trong tay.

Ánh đèn dừng lại, cách mặt tôi chưa đầy ba mươi phân, đủ để tôi thấy rõ từng đường vân trên củ khoai mình đang cầm.

“Đây! Tìm thấy hộp rồi!” Người thấp đột nhiên hét lên từ phía bàn, ánh đèn lập tức rời khỏi đống bao tải.

Tôi suýt khóc vì cảm động. Cảm ơn cái hộp gỗ đàn hương khốn nạn, đã cứu mạng tôi đúng lúc.

“Lấy được rồi thì đi nhanh!” Người cao sốt ruột. “Vương quản gia dặn phải đưa hộp này đến phòng tiểu thư trước canh ba, để… để dễ xử lý hơn.”

Hai bóng người vội vã rời đi, cửa đóng sầm, tiếng khóa lại vang lên.

Tôi nằm im thêm mười giây, đảm bảo chắc chắn không ai quay lại, rồi mới bật dậy, thở hắt ra như vừa trồi lên từ đáy hồ.

“Hộp gỗ đàn hương.” Tôi lẩm bẩm, tay vẫn còn cầm chặt củ khoai lang như bảo vật. “Đưa đến phòng tiểu thư trước canh ba, để dễ xử lý hơn.”

Dễ xử lý.

Hai chữ đó, trong miệng một tên tay sai dưới trướng Vương quản gia, vào lúc nửa đêm, mang đến phòng một tiểu thư vừa “uống thuốc ngủ”…

Không phải là tài liệu.

Là công cụ.

Tôi quăng củ khoai xuống, vơ vội đống giấy bằng chứng nhét chặt vào trong áo, rồi nhìn ô cửa sổ chật hẹp mà nãy tôi vừa chật vật chui qua.

Không còn thời gian để vật lộn với cửa sổ nữa.

Tôi chạy thẳng ra cửa chính, đấm liên tiếp vào ổ khóa đồng bằng cán chổi bỏ quên trong góc phòng, ba, bốn, năm nhát.

Ổ khóa bật ra.

“Cảm ơn đồ nghề của Vương quản gia bảo quản kém.” Tôi đạp cửa, chạy xuyên màn đêm về phía viện của Lăng Tịch Vân, mùi khoai lang mục bay theo từng bước chân, và trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

Mình phải về trước “hộp đồ” đó.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!