Chương 4
Tôi hiểu.
Và đó là điều tôi ghét nhất lúc này.
Lâm Thiệu Đình đúng.
Không có bằng chứng, tên Hứa Quang Minh chỉ là một tờ giấy. Tôi lao ra tố cáo, tôi chết trước, cha tôi chết theo.
Nhưng ba tháng.
Tôi nhìn anh ta, giọng thật bình.
“Anh đang thu thập bằng chứng suốt ba tháng đó. Vậy bây giờ anh có gì trong tay?”
Anh ta không trả lời ngay.
Đủ rồi. Câu im lặng đó đã là câu trả lời.
“Không có gì,” tôi nói. “Anh trắng tay, nên anh mới cần tôi.”
Lần đầu tiên, Lâm Thiệu Đình không giữ được mặt hoàn toàn phẳng.
Chỉ một giây. Khóe mắt nhíu lại, rồi tan đi ngay.
Nhưng tôi thấy.
“Không hẳn trắng tay,” anh ta nói. “Tôi có luồng tiền. Chín chuyển khoản, mỗi lần đúng bốn tỷ, đi qua năm lớp công ty ma trước khi chạm vào tài khoản gốc. Sạch đến mức không thể sạch tự nhiên.”
“Nhưng không đủ để truy nguồn về Hứa Quang Minh.”
“Còn thiếu một mắt xích.”
“Và mắt xích đó,” tôi nói chậm, “nằm bên trong Hứa thị. Nơi anh không thể vào.”
Anh ta gật đầu.
Tôi gật đầu theo.
Bây giờ tôi hiểu toàn bộ bàn cờ.
Tôi là chìa khóa không phải vì tôi giỏi.
Mà vì tôi là cháu ruột Hứa Quang Minh.
Máu mủ. Thứ duy nhất có thể bước qua cửa ngôi nhà đó mà không ai nghi ngờ.
“Anh muốn tôi vào nhà chú tôi,” tôi nói thẳng.
“Tôi muốn cô tìm một cuốn sổ. Bìa đen, chữ ký tay của bảy người. Hứa Quang Minh giữ nó như giữ mạng sống.”
“Vì nó là mạng sống của cả bảy người kia.”
“Đúng vậy.”
Tôi đứng dậy, cầm lại tờ ảnh, nhìn khuôn mặt người đàn ông tóc hoa râm từng bế tôi hồi tôi lên sáu.
Ký ức cũ, ngọt ngào, bây giờ cứa như mảnh thủy tinh.
“Anh cho tôi bốn mươi tám tiếng,” tôi nói.
“Cô định làm gì?”
Tôi không trả lời.
Tôi ra về.
Bốn mươi tám tiếng không phải để tôi chuẩn bị kế hoạch.
Tôi đã có kế hoạch từ khi nghe tên cuốn sổ.
Bìa đen. Chữ ký tay bảy người.
Tôi biết cuốn sổ đó ở đâu.
Mỗi năm chú Minh đều tổ chức bữa tối gia đình vào mùng hai tháng tám âm lịch. Không đổi, không hủy, dù trời đất có xáo trộn thế nào. Nghi thức thiêng liêng hơn cả hợp đồng.
Tôi nhớ một lần, năm tôi mười bốn tuổi, chú say rượu, kéo tay tôi ra vườn sau, chỉ vào tủ gỗ khóa trong phòng thờ và nói, giọng mềm đi vì men rượu.
“Cái tủ đó, cả đời chú chỉ tin có cô bé.”
Lúc đó tôi tưởng đó là tình thân.
Bây giờ tôi hiểu, đó là thói quen của người giữ bí mật quá lâu. Họ cần nói ra với ai đó, dù chỉ một đứa trẻ không hiểu gì.
Phòng thờ. Tủ gỗ khóa.
Tôi rất hiểu rồi.
Tôi gọi điện cho chú lúc chín giờ tối.
“Chú ơi, con muốn về thăm chú cuối tuần này. Con nhớ nhà.”
Giọng tôi ấm, tự nhiên, đúng như đứa cháu ngoan mười mấy năm qua.
Chú Minh ngừng một giây.
Một giây thôi.
“Cháu về đi. Chú đang nhớ cháu.”
Tôi cúp máy.
Ngồi trong bóng tối phòng khách, tôi nhìn tờ ảnh trên bàn, khuôn mặt người đàn ông từng bế tôi năm lên sáu.
Tôi tự hỏi, trong cái giây ngừng lại đó, chú đang tính toán điều gì.
Rồi tôi tự nhắc mình.
Đừng.
Đừng nghĩ về điều đó.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ số lạ, không lưu danh bạ.
“Hứa Quang Minh vừa gọi cho Sở Cảnh sát Kinh tế. Nội dung cuộc gọi: tố cáo một người cản trở điều tra, gây thất thoát tài sản doanh nghiệp. Tên người bị tố, cô tự đoán được.”
Tôi đọc lại lần hai.
Lần ba.
Tim không đập nhanh hơn. Tay không run.
Chỉ có một suy nghĩ hiện ra, lạnh và thẳng như lưỡi dao.