Chương 3
Tôi cầm tờ ảnh lên, gấp lại, đút vào túi áo.
Lâm Thiệu Đình không ngăn tôi.
Đó là điều đầu tiên khiến tôi chú ý.
“Anh muốn tôi làm gì?” tôi hỏi thẳng.
“Biểu quyết theo tôi ở đại hội. Giữ ghế cho tôi. Đổi lại…” anh ta ngần ngại một nhịp, “tôi đưa cô đến chỗ cha cô.”
Tôi cười nhẹ. Không phải vì vui.
“Anh đã có địa điểm từ trước.”
Không phải câu hỏi.
Lần này anh ta không chối. Chỉ nhìn tôi với cái nhìn mà tôi không đọc được từ lúc đầu, bây giờ mới hiểu ra là… đang đánh giá tôi thực sự tới đâu.
“Hứa Ninh,” anh ta nói khẽ, “nếu cô chỉ muốn cha cô, tôi có thể cho cô địa chỉ ngay lúc này. Không điều kiện.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Vậy thì anh không cần tôi ở đây nữa.”
Anh ta không trả lời.
Tôi bước về phía cửa.
“Người giữ cha cô,” giọng Lâm Thiệu Đình vang lên sau lưng tôi, “ngồi trong hội đồng quản trị Lâm thị.”
Tôi dừng bước.
“Một trong mười hai thành viên sẽ bỏ phiếu ở đại hội bảy ngày nữa,” anh ta tiếp, giọng không lên không xuống. “Tôi không biết là ai. Nhưng tôi biết, một khi cha cô về tay cô, người đó sẽ không để hai người các cô rời khỏi thành phố này nguyên vẹn.”
Tôi quay lại.
Anh ta vẫn đứng nguyên chỗ cũ, tay trong túi, không tiến lại gần.
“Cô cần tôi,” anh ta nói, lần này không ngần ngại, “vì tôi biết mặt từng người trong mười hai người đó. Và cô cần ghế của tôi còn vững, để kẻ đó không dám ra tay trước đại hội.”
Tôi nhìn anh ta lâu.
Ba năm, tôi tưởng mình hiểu Lâm Thiệu Đình.
Tôi tưởng anh ta là con bài tôi đang dùng.
“Được,” tôi nói. “Hợp tác. Nhưng theo điều kiện của tôi.”
Anh ta gật đầu, không hỏi điều kiện là gì.
Đó là điều thứ hai khiến tôi chú ý.
Người đàn ông này đã chuẩn bị cho câu trả lời của tôi từ trước khi tôi mở miệng.
Điều kiện của tôi rất đơn giản.
Quá đơn giản, đến mức Lâm Thiệu Đình nghe xong lại nhíu mày.
“Tôi muốn tên,” tôi nói. “Không phải sau đại hội. Ngay bây giờ. Anh biết mặt mười hai người, anh cũng đủ thông minh để đoán ai đang cầm cha tôi. Vậy thì nói.”
“Tôi không đoán.” Giọng anh ta phẳng. “Tôi biết chắc.”
Tôi chờ.
Anh ta bước đến bàn, rút ra một phong bì mỏng, đặt xuống nhưng không đẩy về phía tôi.
“Mở ra, cô sẽ không còn đường lùi.”
Tôi nhìn phong bì. Nhìn bàn tay anh ta đặt trên mặt bàn, ngón trỏ gõ nhẹ một nhịp, đúng chỗ góc phong bì.
Thói quen. Anh ta đang căng thẳng hơn vẻ ngoài.
Tôi cầm phong bì lên, xé ra.
Một tờ ảnh. Một cái tên viết tay phía sau.
Tôi lật ngược lại.
Hứa Quang Minh.
Họ Hứa.
Tôi đứng yên mất ba giây trước khi não kịp xử lý.
“Chú họ tôi,” tôi nói, giọng mình nghe lạ lẫm như của người khác.
“Em ruột cha cô,” Lâm Thiệu Đình sửa lại, nhẹ nhàng đến mức tàn nhẫn. “Thành viên thứ mười ba của hội đồng. Ghế dự khuyết, không có tên trên bất kỳ văn bản công khai nào.”
“Không có thành viên thứ mười ba.”
“Không có trên giấy tờ mà cô biết.”
Tôi nhìn tờ ảnh. Khuôn mặt người đàn ông tóc hoa râm, đứng trước cổng một tòa nhà tôi không nhận ra. Ảnh chụp từ xa, rõ nét, chuyên nghiệp.
Theo dõi lâu rồi.
“Anh biết chuyện này từ bao giờ?” tôi hỏi.
“Ba tháng.”
“Trước khi cha tôi mất tích.”
“Một tháng trước.”
Tôi đặt tờ ảnh xuống bàn, rất từ từ.
Ba tháng. Anh ta ngồi trên thông tin này ba tháng, nhìn cha tôi đi vào bẫy, không nói một tiếng.
“Anh,” tôi bắt đầu.
“Tôi cần bằng chứng,” anh ta ngắt lời, giọng không xin lỗi, không giải thích thêm. “Không có bằng chứng thì cả hai cùng chết. Cô hiểu điều đó.”
Tôi hiểu.