Chương 4
Sáng thứ Tư, tôi nhận được cuộc gọi từ chính Đường Bách Xuyên, lần đầu tiên anh ta gọi trực tiếp cho tôi kể từ buổi họp đầu tiên.
– Chào chị Vân. Tôi muốn mời chị dùng bữa trưa, bàn về đề xuất hợp tác mới, không phải mua bán nữa.
Giọng anh ta điềm tĩnh, nhưng tôi nghe ra một chút gì đó gấp gáp phía sau lớp vỏ lịch thiệp quen thuộc.
– Hợp tác gì?
Tôi hỏi, cố giữ giọng thản nhiên.
– Tôi nghĩ thay vì mua lại tòa nhà, chúng ta có thể hợp tác khai thác chung, chị giữ quyền sở hữu, tôi đầu tư cải tạo nâng cấp thành một phần của khu phức hợp. Đôi bên cùng có lợi, và chị không cần bán đi tài sản chị vừa mua.
Đây là một đề nghị khác hẳn thái độ cứng rắn ban đầu.
Có lẽ áp lực từ hội đồng quản trị đang khiến anh ta phải thay đổi chiến thuật, hoặc có lẽ đây chỉ là một cái bẫy mới, tinh vi hơn.
– Được. Chiều nay, năm giờ, nhà hàng trên tầng thượng khách sạn Hoàng Gia.
Tôi đáp, quyết định tận dụng cơ hội này để tiếp cận anh ta gần hơn, thăm dò xem anh ta biết được đến đâu.
Năm giờ chiều, tôi xuất hiện trong bộ váy công sở màu xanh navy sẫm, tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng nhưng đủ để thay đổi hoàn toàn diện mạo so với cô nhân viên lễ tân anh ta từng gặp.
Bách Xuyên đã ngồi sẵn ở bàn, nhìn tôi bước đến, ánh mắt anh ta có gì đó không thể giấu nổi sự chăm chú.
– Chị Vân, chị đến rồi.
Anh ta đứng dậy, kéo ghế cho tôi, một cử chỉnh lịch thiệp quen thuộc đến kỳ lạ.
Chúng tôi ngồi xuống, bắt đầu bàn về đề xuất hợp tác, những con số, những điều khoản, những cam kết đầu tư.
Nhưng giữa những câu chuyện kinh doanh, anh ta bất chợt dừng lại, nhìn tôi chăm chú.
– Chị Vân, tôi có thể hỏi một câu riêng tư không?
Tim tôi thắt lại, nhưng tôi vẫn giữ vẻ ngoài bình thản.
– Anh cứ hỏi.
– Trước khi khởi nghiệp, chị làm gì?
Tôi chuẩn bị sẵn câu trả lời từ trước, đáp không chút do dự.
– Tôi từng làm trong lĩnh vực tài chính, một công ty nhỏ, không đáng nhắc đến.
– Công ty đó tên gì?
Anh ta hỏi tiếp, ánh mắt không rời khỏi tôi.
– Sao anh tò mò vậy?
Tôi hỏi ngược lại, cố chuyển hướng câu chuyện.
– Vì đội điều tra của tôi phát hiện quỹ đầu tư Ẩn Vân, cái quỹ đã mua tòa Thiên Ngọc, có mô hình đầu tư và cách vận hành rất giống một người tôi từng quen biết rất rõ.
Anh ta nói, giọng chậm rãi, từng chữ như một lưỡi dao cứa vào sự im lặng giữa chúng tôi.
Tôi giữ nguyên nét mặt, tim đập nhanh nhưng tôi không để lộ ra ngoài.
– Tôi không hiểu ý anh.
– Chị có nghe tên Vân Phong Innovations bao giờ chưa?
Anh ta hỏi thẳng, ánh mắt như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc của tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giữ giọng thật bình thản.
– Tôi có nghe qua trên báo. Công ty đó từng có một vụ bê bối tài chính khá ồn ào, đúng không?
– Đúng.
Anh ta gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi, như đang cố gắng tìm kiếm một dấu vết nào đó trên gương mặt tôi.
– Người sáng lập công ty đó, biến mất không dấu vết sau vụ việc. Tôi vẫn luôn thắc mắc, cô ấy đã đi đâu, làm gì suốt mười tám tháng qua.
Không khí giữa chúng tôi đặc quánh lại, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên khe khẽ từ những bàn xung quanh.
– Có lẽ cô ấy chỉ muốn được yên ổn sống cuộc đời của riêng mình, tránh xa những thị phi đó.
Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự sắc bén mà chỉ tôi mới hiểu rõ.
Anh ta im lặng một lúc, rồi bất chợt mỉm cười, một nụ cười khó đoán.
– Chị nói cũng có lý.
Anh ta nâng ly rượu vang lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.
– Nhưng nếu một ngày cô ấy quay lại, tôi nghĩ tôi nợ cô ấy một lời giải thích.
Tôi không đáp, chỉ nâng ly nước của mình lên, chạm nhẹ vào ly rượu của anh ta trong một cử chỉ xã giao lạnh nhạt.
Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí căng thẳng ngầm mà cả hai đều cố che giấu.
Khi tôi bước ra khỏi nhà hàng, điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn mới từ anh ta, gửi ngay sau khi tôi vừa rời bàn.
Chị Vân, tôi biết chị đang giấu tôi điều gì đó. Nhưng tôi sẽ tìm ra sự thật, dù chị có muốn hay không. Ngày mai, hãy chuẩn bị tinh thần cho một cuộc gặp thật sự thẳng thắn.
Tôi đứng giữa hành lang khách sạn, nhìn dòng tin nhắn đó, hiểu rằng thời điểm đối mặt trực tiếp đang đến gần hơn tôi từng tưởng tượng.
Đêm đó tôi không ngủ được.
Tôi ngồi trong văn phòng tầng ba, ánh đèn bàn hắt lên tường một quầng sáng nhỏ, xung quanh là bóng tối im lìm của tòa nhà đã vắng người.
Minh Phong đến vào lúc mười một giờ đêm, mang theo một tập hồ sơ dày, gương mặt anh không giấu được vẻ lo lắng.
– Anh vừa liên hệ được với Phạm Quốc Bảo.
Anh nói, đặt tập hồ sơ lên bàn.
– Ông ta đồng ý gặp, nhưng với điều kiện phải có cam kết miễn trừ trách nhiệm hình sự bằng văn bản trước.
– Ông ta sợ điều gì?
Tôi hỏi, nhìn Minh Phong chăm chú.
– Ông ta sợ trở thành người duy nhất chịu tội, trong khi Bách Xuyên vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật. Anh nghĩ ông ta đang cảm thấy bị bỏ rơi, đúng như dự đoán của em.
Tôi gật đầu, cảm giác một phần kế hoạch đang dần thành hình.
– Nếu ông ta làm chứng, chúng ta sẽ có đủ ba mảnh ghép, báo cáo gốc của Cao Việt Anh, email chỉ đạo của Phạm Quốc Bảo, và lời khai trực tiếp buộc tội Bách Xuyên đã phê duyệt khoản chi bất minh.
– Nhưng ba mảnh ghép đó vẫn chưa đủ để chứng minh anh ta cố ý, chỉ đủ để mở một cuộc điều tra chính thức.
Minh Phong nói, giọng thận trọng.
– Chúng ta cần một thứ nữa, bằng chứng cho thấy anh ta biết rõ mục đích của khoản chi đó ngay từ đầu, không phải chỉ ký duyệt ngân sách một cách vô tình.
Tôi im lặng suy nghĩ, đầu óc quay cuồng tìm kiếm mảnh ghép còn thiếu.
– Ngọc Diệp.
Tôi bật ra cái tên đó.
– Cô ấy từng là trợ lý riêng của tôi, nhưng trước đó, cô ấy còn làm trợ lý cho Bách Xuyên một thời gian ngắn, trước khi chuyển sang làm cho tôi. Có thể cô ấy còn giữ những email hoặc tin nhắn cũ từ thời điểm đó, cho thấy anh ta đã lên kế hoạch từ trước.
– Đáng thử.
Minh Phong gật đầu, ghi chú lại.
Ngay lúc đó, điện thoại tôi sáng lên, cuộc gọi đến từ Đường Bách Xuyên.
Tôi nhìn Minh Phong, anh ra hiệu tôi nên nghe máy.
– Alo.
Tôi đáp, cố giữ giọng bình thản nhất có thể.
– Chị Vân, xin lỗi vì gọi trễ thế này. Tôi cần nói chuyện với chị, chuyện quan trọng.
Giọng anh ta nghe có vẻ mệt mỏi, khác hẳn sự tự tin thường ngày.
– Anh nói đi.
– Tôi đã suy nghĩ kỹ về đề xuất hợp tác, và tôi muốn mời chị đến trực tiếp trụ sở Xuyên Thịnh vào sáng mai, để ký kết thỏa thuận hợp tác chính thức, cũng như tham quan một số hạng mục dự án. Tôi nghĩ đây sẽ là cơ hội tốt để hai bên hiểu nhau hơn.
Tôi nhìn Minh Phong, anh khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia hiểu ý.
Đây chính xác là cơ hội tôi cần, một cách chính danh để bước chân vào trụ sở cũ, nơi tôi từng xây dựng cả sự nghiệp của mình bằng chính đôi tay này.
– Được. Mấy giờ?
– Chín giờ sáng mai. Tôi sẽ đích thân đón chị ở sảnh.
– Hẹn gặp anh.
Tôi đáp, rồi cúp máy, tim đập nhanh vì một hỗn hợp cảm xúc khó gọi tên, vừa lo lắng, vừa quyết tâm.
– Em chắc chắn muốn làm chuyện này chứ?
Minh Phong hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
– Bước vào chính nơi anh ta kiểm soát hoàn toàn, rủi ro rất lớn.
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh trong màn đêm, nơi đâu đó phía xa, tòa nhà Xuyên Thịnh vẫn sừng sững như một biểu tượng quyền lực tôi từng góp phần xây dựng nên.
– Em cần vào đó.
Tôi nói, giọng chắc nịch.
– Có những tài liệu, những bằng chứng chỉ có thể tìm thấy từ bên trong hệ thống lưu trữ cũ của công ty. Đây là cơ hội duy nhất em có được để tiếp cận nó một cách chính danh, không cần lén lút.
– Được.
Minh Phong thở dài, ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.
– Nhưng em phải hứa với anh, nếu có bất cứ dấu hiệu nguy hiểm nào, em phải rút lui ngay lập tức. Đừng cố chấp.
Tôi gật đầu, dù trong lòng tôi biết, một khi đã bước chân vào cánh cửa đó, sẽ không có đường lùi nào dễ dàng cả.
Đêm đó, tôi đứng trước gương một lần nữa, nhìn chính mình trong bộ vest chuẩn bị cho ngày mai.
Ngày mai, tôi sẽ bước trở lại nơi tôi từng bị đuổi ra trong tủi nhục, nhưng lần này, tôi bước vào với tư cách hoàn toàn khác, một đối tác được mời đến, không phải một kẻ bị buộc tội.
Và lần này, tôi sẽ không rời đi tay không.
Tòa nhà Xuyên Thịnh vẫn sừng sững như tôi nhớ, ba mươi lăm tầng kính phản chiếu bầu trời buổi sáng.
Tôi bước xuống xe, ngước nhìn lên, cảm giác lồng ngực nghẹn lại như có ai đó bóp chặt.
Đây từng là nơi tôi và Bách Xuyên cùng ký hợp đồng sáp nhập chiến lược đầu tiên, cùng ăn mừng những cột mốc đầu tiên của công ty, cùng vẽ ra những giấc mơ chung.
Giờ đây, nó chỉ còn là biểu tượng của kẻ đã cướp đi tất cả những điều đó.
Bách Xuyên đứng đợi sẵn ở sảnh, mặc vest xanh navy, nụ cười xã giao hoàn hảo trên môi.
– Chị Vân, mời chị vào.
Anh ta dẫn tôi qua khu sảnh rộng lớn, những nhân viên qua lại cúi chào lịch sự, không ai nhận ra người phụ nữ đi cạnh tổng giám đốc từng là nhà sáng lập bị lãng quên của một công ty đã biến mất khỏi thị trường.
Chúng tôi lên thang máy, đến tầng hai mươi, nơi phòng họp hội đồng quản trị năm xưa vẫn còn đó.
Bước qua cánh cửa đó, ký ức ùa về như một cơn sóng, tôi phải mất vài giây để giữ vững bước chân.
– Chị không sao chứ?
Bách Xuyên hỏi, ánh mắt quan sát tôi kỹ lưỡng.
– Tôi ổn. Chỉ hơi chóng mặt vì thang máy thôi.
Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường.
Cuộc họp ký kết diễn ra suôn sẻ, các điều khoản hợp tác được thống nhất nhanh chóng, có lẽ vì cả hai bên đều có những toan tính riêng không liên quan đến những con số trên giấy.
Sau khi ký xong, Bách Xuyên đề nghị dẫn tôi tham quan một vòng trụ sở, giới thiệu về các phòng ban.
Tôi tận dụng cơ hội đó, quan sát kỹ từng hành lang, cố nhớ lại sơ đồ tòa nhà từ trí nhớ cũ của mình.
– Phòng lưu trữ hồ sơ cũ ở đâu vậy anh?
Tôi hỏi, cố tỏ ra như một câu hỏi tình cờ trong lúc tham quan.
– Ở tầng hầm hai, nhưng khu đó cần thẻ truy cập riêng, chỉ ban giám đốc và bộ phận pháp lý mới vào được.
Anh ta đáp, không chút nghi ngờ.
– Sao chị hỏi vậy?
– Tôi tò mò thôi, công ty lớn thế này chắc lưu trữ nhiều tài liệu lịch sử thú vị lắm.
Tôi cười nhẹ, lảng sang chuyện khác.
Khi đi ngang qua khu vực lễ tân tầng một, một người phụ nữ lớn tuổi đang lau dọn bàn ghế ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt bà ấy khựng lại một chút.
Tôi nhận ra ngay, đó là cô Hoa, nhân viên tạp vụ đã làm việc ở đây từ những ngày đầu tôi còn là nhà sáng lập trẻ tuổi, người từng pha cho tôi những ly trà gừng ấm mỗi khi tôi làm việc khuya.
– Cô ơi, cô có khỏe không?
Tôi hỏi, không kìm được sự quan tâm trong giọng nói, dù biết mình đang mạo hiểm.
– Dạ, tôi khỏe, cảm ơn cô.
Cô Hoa đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi, có gì đó là lạ trong biểu cảm của bà.
Bách Xuyên không để ý đến sự tương tác ngắn ngủi đó, tiếp tục dẫn tôi đi tham quan các tầng khác.
Buổi tham quan kết thúc lúc gần trưa, tôi từ chối lời mời dùng bữa của anh ta với lý do có cuộc hẹn khác, rồi rời khỏi tòa nhà.
Nhưng khi tôi vừa bước ra khỏi cổng chính, điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn từ số lạ.
Cô Vân, cô có phải là cô chủ nhỏ ngày xưa không? Tôi là Hoa, dọn dẹp ở sảnh. Tôi xin lỗi vì đường đột, nhưng nhìn cách cô cầm ly nước, cách cô nghiêng đầu khi suy nghĩ, tôi không thể không nhận ra. Nếu cô cần gì ở đây, hãy tin tôi, tôi vẫn còn giữ một số thứ cô để lại trong ngăn kéo bàn làm việc cũ, trước khi họ dọn sạch phòng cô năm đó.
Tôi đứng sững giữa vỉa hè, tay run run cầm điện thoại, mắt nhòa đi vì một cảm xúc khó gọi tên.
Sau mười tám tháng sống trong bóng tối, cuối cùng cũng có một người từ quá khứ nhận ra tôi, không phải vì nghi ngờ hay điều tra, mà chỉ đơn giản vì tình cảm chân thành còn sót lại.
Tôi gõ tin nhắn trả lời, ngón tay run rẩy trên màn hình.
Cô Hoa, cháu xin lỗi vì đã giấu cô. Cháu cần gặp cô, càng sớm càng tốt, nhưng phải thật kín đáo.
Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó.
Chiều mai, giờ tan ca, tôi sẽ đợi cô ở quán nước nhỏ đối diện cổng sau tòa nhà. Tôi có một chiếc hộp cô cần xem.
