Chương 3
Tôi không trả lời tin nhắn đó.
Cả đêm tôi trằn trọc, đầu óc quay cuồng với câu hỏi, anh ta biết đến đâu rồi, và câu nói đó chỉ là một cú thăm dò hay đã là một lời tuyên chiến.
Sáng hôm sau, tôi vẫn đến điểm hẹn như đã định, quán cà phê cũ trên đường Nguyễn Trãi.
Quán không thay đổi nhiều, vẫn bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, vẫn mùi cà phê rang đậm quen thuộc.
Tôi chọn bàn trong góc khuất, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, một thói quen tôi đã tập suốt mười tám tháng qua.
Chín giờ đúng, một người đàn ông trung niên bước vào, dáng gầy, tóc điểm bạc, ánh mắt cảnh giác quét quanh quán trước khi ngồi xuống đối diện tôi.
– Cao Việt Anh?
Tôi hỏi khẽ.
– Đúng. Còn cô là Lâm Tiểu Vân?
– Vâng.
Ông ấy nhìn tôi thật lâu, ánh mắt có gì đó vừa dò xét vừa xót xa.
– Tôi từng thấy hồ sơ của cô ngày đó. Một cô gái trẻ, giỏi giang, xây dựng công ty từ con số không. Tôi không tin cô biển thủ, dù giấy tờ nói vậy.
Tim tôi nghẹn lại.
– Nhưng ông vẫn ký xác nhận báo cáo đó?
– Tôi không ký.
Ông ấy lắc đầu, giọng trầm xuống.
– Báo cáo kiểm toán gốc do tôi lập, hoàn toàn sạch, không có dấu hiệu gian lận nào từ phía cô. Ba ngày trước khi công bố, tôi bị gọi lên gặp riêng, người ta đưa cho tôi một bản báo cáo khác, đã được chỉnh sửa số liệu, kèm theo một khoản tiền lớn và một lời đe dọa kín đáo về gia đình tôi.
Ông ấy rút từ trong túi áo một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn, đẩy về phía tôi.
– Đây là bản báo cáo gốc tôi giữ lại, cùng với email trao đổi giữa tôi và người yêu cầu chỉnh sửa số liệu.
– Ai là người yêu cầu ông chỉnh sửa?
Tôi hỏi, tay siết chặt lấy chiếc USB.
– Không phải anh Đường Bách Xuyên trực tiếp.
Ông ấy nói, khiến tôi khựng lại.
– Là một người tên Phạm Quốc Bảo, phó chủ tịch hội đồng quản trị lúc đó. Nhưng tôi tin anh Xuyên biết chuyện này, vì chính anh ấy là người ký duyệt cuối cùng để công bố báo cáo đã chỉnh sửa.
Tôi nhắm mắt một giây, cố kìm nén cơn giận đang trào lên trong ngực.
– Ông có sẵn sàng làm chứng chính thức không, nếu vụ việc này ra tòa?
Cao Việt Anh im lặng một lúc lâu, nhìn xuống tách cà phê đang nguội dần.
– Tôi đã trốn tránh chuyện này suốt mười tám tháng, chuyển việc ba lần, sống chui lủi vì sợ bị trả thù. Nhưng nhìn cô ngồi đây hôm nay, tôi nghĩ đã đến lúc tôi không thể trốn thêm nữa.
– Vâng. Tôi sẽ làm chứng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, dù biết con đường phía trước còn rất dài.
– Cảm ơn ông.
– Cô nên cẩn thận.
Ông ấy nói, giọng đột nhiên nghiêm trọng, ánh mắt liếc nhanh ra cửa quán.
– Từ lúc tôi hẹn gặp cô qua luật sư của cô, tôi cảm giác có người theo dõi mình. Một chiếc xe màu đen đậu ngoài hẻm nhà tôi hai ngày nay.
Người tôi lạnh toát.
– Ông có chắc không phải cô tưởng tượng?
– Tôi làm nghề kiểm toán hai mươi năm, cô Vân ạ. Tôi biết phân biệt giữa nghi ngờ và sự thật.
Ông ấy đứng dậy, kéo mũ xuống thấp hơn.
– Tôi phải đi trước. Cô ở lại thêm mười phút rồi hãy ra, để tránh bị nhìn thấy chúng ta đi cùng nhau.
– Ông giữ liên lạc an toàn nhé.
Tôi dặn, giọng lo lắng không giấu được.
– Tôi sẽ ổn.
Ông ấy nói, rồi rời khỏi quán, dáng người khuất nhanh sau góc phố.
Tôi ngồi lại một mình, tay vẫn nắm chặt chiếc USB nhỏ, như đang nắm giữ mảnh ghép quan trọng nhất của bức tranh sự thật.
Mười phút sau, tôi cũng rời quán, len lỏi qua những con hẻm nhỏ để về tòa Thiên Ngọc, tránh đi đường lớn.
Vừa bước chân vào sảnh, điện thoại tôi rung lên, số của Minh Phong.
– Alo, anh có tin gì mới à?
– Tiểu Vân, em bình tĩnh nghe anh nói.
Giọng Minh Phong căng thẳng bất thường.
– Công ty điều tra của Xuyên Thịnh vừa gửi yêu cầu đến ngân hàng, xin trích xuất thông tin giao dịch liên quan đến quỹ Ẩn Vân, với lý do nghi ngờ rửa tiền. Nếu ngân hàng chấp thuận, chỉ trong vài ngày họ sẽ có toàn bộ thông tin chủ tài khoản gốc.
Tôi đứng sững giữa sảnh, tay siết chặt chiếc USB đến đau cả lòng bàn tay.
Cuộc đua giờ đây không còn là chuyện của những tuần tới nữa.
Nó chỉ còn tính bằng ngày.
Ngân hàng từ chối yêu cầu trích xuất thông tin vì thiếu lệnh của cơ quan chức năng, nhưng đó chỉ là một khoảng thở tạm thời, không phải một chiến thắng.
Minh Phong nói chúng tôi có khoảng hai tuần trước khi Xuyên Thịnh tìm được đường khác, có thể là mua chuộc một nhân viên ngân hàng, hoặc nhờ quan hệ để xin lệnh điều tra chính thức.
Hai tuần để hoàn thiện toàn bộ chứng cứ, chuyển tài sản sang nơi an toàn, và tìm ra Phạm Quốc Bảo, người đã trực tiếp ra lệnh chỉnh sửa báo cáo kiểm toán.
Tôi không có thời gian để sợ hãi.
Sáng thứ Ba, tòa Thiên Ngọc bất ngờ đón một đoàn xe sang trọng đỗ trước sảnh, không phải xe của Bách Xuyên.
Một người phụ nữ trẻ bước xuống, dáng người thanh mảnh, trang phục đắt tiền, theo sau là hai trợ lý cầm máy ảnh chuyên nghiệp.
Khoa vội chạy ra đón, quay lại nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi.
Tôi đang đứng sau quầy lễ tân trong vai trò nhân viên, quan sát từ xa.
– Xin chào, tôi là trợ lý của cô Vũ Ngọc Hân. Chúng tôi cần mượn sảnh tòa nhà để chụp một bộ ảnh cho chiến dịch quảng bá dự án Xuyên Thịnh Landmark.
Vũ Ngọc Hân.
Tôi nhớ ra ngay cái tên đó, con gái duy nhất của gia tộc Vũ, một trong những cổ đông lớn của Xuyên Thịnh, và theo tin đồn gần đây, là vị hôn thê tương lai của Đường Bách Xuyên.
Khoa liếc nhìn tôi, tôi khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý, vừa muốn quan sát thêm vừa không muốn gây chú ý bằng cách từ chối.
– Vâng, mời các anh chị vào chuẩn bị ạ.
Ngọc Hân bước qua sảnh, ánh mắt lướt nhìn xung quanh với vẻ đánh giá kỹ lưỡng, như đang định giá từng viên gạch.
Cô ấy dừng lại trước quầy lễ tân, nhìn tôi.
– Cô làm ở đây lâu chưa?
– Dạ, mới vài tuần thôi ạ.
Tôi đáp, cúi đầu giữ phép tắc.
– Tòa nhà này chủ mới là một cô gái trẻ tự thân, đúng không? Tôi nghe Bách Xuyên nhắc đến vài lần, có vẻ khá tò mò về người đó.
Cô ấy nói, giọng có chút gì đó không thoải mái khi nhắc đến tên anh ta.
– Dạ, em không rõ lắm ạ, em ít khi gặp trực tiếp chủ tòa nhà.
Tôi đáp, cẩn thận từng lời.
Ngọc Hân gật đầu, rồi bất chợt hạ giọng, gần như chỉ đủ để tôi nghe thấy.
– Cô có thấy lạ không, một người đàn ông sắp cưới, mà cứ nhắc đi nhắc lại về một phụ nữ khác anh ta chưa từng gặp mặt thật sự?
Tôi khựng lại, không ngờ cô ấy lại chia sẻ điều đó với một nhân viên lễ tân xa lạ.
– Xin lỗi, có lẽ tôi không nên nói chuyện này với cô.
Cô ấy tự cười nhạt, quay người bước đi theo đoàn ê kíp chụp ảnh.
Buổi chụp hình kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Tôi đứng từ xa, âm thầm quan sát Ngọc Hân, một người phụ nữ mang vẻ ngoài kiêu sa nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi mệt mỏi khó giấu.
Khi ê kíp bắt đầu dọn đồ, Ngọc Hân đi ngang qua quầy lễ tân một lần nữa, dừng lại rót một ly nước từ bình lọc gần đó.
– Cô biết không, gia đình tôi và gia đình Bách Xuyên sắp xếp cuộc hôn nhân này từ hai năm trước, vì lợi ích hai bên tập đoàn. Tôi chưa từng có quyền lựa chọn.
Cô ấy nói, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa kính.
– Có những lúc tôi ước gì có ai đó đủ can đảm để phá vỡ mọi thỏa thuận đó, kể cả là chính tôi.
Tôi im lặng, không biết nên đáp lại thế nào cho một lời tâm sự bất ngờ như vậy.
– Xin lỗi, tôi lại lan man rồi.
Cô ấy mỉm cười gượng gạo, đặt ly nước xuống bàn.
– À, tiện đây, cô có biết công ty kiểm toán nào từng làm việc với Xuyên Thịnh cách đây khoảng hai năm không? Tôi nghe ba tôi nhắc đến việc chuyển đổi đơn vị kiểm toán ngay sau vụ sáp nhập Vân Phong Innovations, có gì đó không rõ ràng trong khoản chi phí đó mà tôi vẫn chưa hiểu hết.
Tôi đứng sững, tim đập nhanh đến mức tôi sợ cô ấy nghe thấy.
– Em, em không rõ về việc đó ạ. Em không làm lâu ở lĩnh vực này.
Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
– Không sao. Chỉ là tò mò thôi.
Ngọc Hân nhún vai, ra hiệu cho trợ lý thu dọn đồ đạc.
Trước khi rời khỏi sảnh, cô ấy quay lại nhìn tôi lần cuối.
– Cô có gương mặt quen quen. Chắc do tôi gặp nhiều người quá.
Cô ấy nói, rồi bước ra xe, đoàn xe rời khỏi tòa nhà trong ánh nắng chiều nhạt dần.
Tôi đứng lặng một lúc lâu sau khi đoàn xe khuất bóng, đầu óc quay cuồng với câu nói của Ngọc Hân về khoản chi phí bất thường sau vụ sáp nhập.
Đó có thể là một manh mối, hoặc cũng có thể chỉ là sự tò mò ngẫu nhiên của một người sắp làm dâu tập đoàn.
Nhưng bản năng của tôi mách bảo, Vũ Ngọc Hân không đơn giản như vẻ ngoài kiêu sa của cô ấy.
Và có lẽ, cô ấy cũng đang âm thầm tìm kiếm câu trả lời cho chính cuộc hôn nhân sắp đặt của mình.
Chiếc USB của Cao Việt Anh chứa nhiều hơn tôi tưởng.
Tối hôm đó, tôi và Minh Phong ngồi trong văn phòng tầng ba, hai màn hình laptop sáng rực giữa căn phòng tối, cùng nhau rà soát từng file dữ liệu.
– Đây rồi.
Minh Phong dừng lại ở một chuỗi email, phóng to màn hình.
Email trao đổi giữa Cao Việt Anh và một địa chỉ nội bộ Xuyên Thịnh, người gửi ký tên Phạm Quốc Bảo, nội dung yêu cầu chỉnh sửa số liệu báo cáo kiểm toán trước ngày công bố ba hôm, kèm theo một khoản chuyển khoản xác nhận trong tệp đính kèm.
– Phạm Quốc Bảo vẫn còn đương chức không?
Tôi hỏi, mắt không rời màn hình.
– Vẫn còn, hiện là phó chủ tịch thường trực hội đồng quản trị Xuyên Thịnh. Nhưng anh tra thêm thì phát hiện, khoản tiền chuyển cho Việt Anh, nguồn gốc từ một tài khoản công ty con của Xuyên Thịnh, mà người có quyền phê duyệt chi khoản đó, chính là Đường Bách Xuyên.
Tôi nhắm mắt lại, cảm giác như một mảnh ghép cuối cùng vừa khớp vào đúng vị trí.
– Vậy là anh ta biết. Anh ta biết ngay từ đầu.
– Có bằng chứng cho thấy anh ta phê duyệt khoản chi, nhưng chưa chắc anh ta biết rõ mục đích cụ thể của khoản chi đó là gì.
Minh Phong nói, cẩn trọng như bản chất một luật sư giỏi.
– Nhưng nếu đưa ra tòa, phía luật sư của anh ta chắc chắn sẽ lập luận theo hướng đó, anh ta chỉ ký duyệt ngân sách theo đề xuất của cấp dưới, không trực tiếp chỉ đạo hành vi gian lận.
Tôi bật cười khẽ, một tiếng cười không chút vui vẻ.
– Anh ta luôn giỏi việc để người khác đứng ra chịu trách nhiệm thay mình.
Tôi nói, nhớ lại đêm họp hội đồng quản trị năm đó, ánh mắt anh ta không một chút run rẩy khi đọc những lời cáo buộc dành cho tôi.
– Chúng ta cần thêm bằng chứng trực tiếp buộc tội anh ta, không chỉ là gián tiếp qua khoản duyệt chi.
Minh Phong nói, gõ nhanh vài dòng ghi chú.
– Anh nghĩ nên tiếp cận Phạm Quốc Bảo, thử thuyết phục ông ta hợp tác đổi lấy miễn trừ trách nhiệm hình sự một phần.
– Ông ta sẽ không dễ dàng hợp tác đâu.
Tôi lắc đầu.
– Trừ khi ông ta cảm thấy mình đang bị chính Bách Xuyên bỏ rơi hoặc đe dọa.
– Vậy chúng ta cần tạo ra tình huống đó.
Minh Phong nhìn tôi, ánh mắt lóe lên một tia toan tính.
Ngay lúc đó, điện thoại của tôi rung liên hồi. Số của Ngọc Diệp.
Tôi bắt máy, giọng cô ấy hớt hải, gần như hét lên trong điện thoại.
– Chị Vân, chị Vân, có chuyện rồi. Chiều nay có người của công ty điều tra đến ngân hàng nơi tôi từng làm giao dịch chuyển tiền cho anh Xuyên hồi trước, họ hỏi về một khoản chuyển khoản cũ liên quan đến chị. Tôi sợ họ đang lần theo dấu vết cũ để tìm ra mối liên hệ giữa tôi và Ẩn Vân.
Tim tôi đông cứng.
– Cô có từng chuyển tiền trực tiếp cho tài khoản Ẩn Vân không?
– Không, nhưng, nhưng tôi từng giúp chị chuyển một khoản nhỏ sang một quỹ trung gian trước khi chị lập Ẩn Vân, hồi đó chị nhờ tôi vì tôi đứng tên hộ một giao dịch để tránh sự chú ý.
Tôi nhớ ra ngay. Đó là giao dịch đầu tiên, trước khi tôi hoàn toàn ẩn danh, khi tôi vẫn còn tin tưởng Diệp tuyệt đối.
– Nếu họ lần ra giao dịch đó, họ sẽ tìm ra cô, rồi từ cô tìm ra tôi.
Tôi nói, giọng run lên vì lo lắng.
– Tôi biết. Tôi xin lỗi, tôi không nghĩ chuyện này sẽ quay lại như thế này.
Diệp nói, giọng nghẹn ngào.
– Chị Vân, tôi nghĩ tôi cần biến mất một thời gian, ít nhất cho đến khi mọi chuyện lắng xuống. Nếu anh Xuyên phát hiện tôi đang giúp chị, tôi không biết anh ta sẽ làm gì tôi.
Tôi nhìn Minh Phong, anh gật đầu, ra hiệu đồng ý với suy nghĩ đang hình thành trong đầu tôi.
– Được. Đến địa chỉ anh Phong sẽ gửi cho cô ngay bây giờ, đó là nhà an toàn, tạm thời cô ở đó, không liên lạc với ai bên ngoài.
– Cảm ơn chị.
Diệp nói, giọng vỡ òa trong nước mắt.
– Tôi thật sự xin lỗi vì mọi chuyện.
Tôi cúp máy, quay sang Minh Phong, cả hai cùng im lặng một lúc, hiểu rằng vòng vây đang ngày càng siết chặt hơn từ cả hai phía.
– Mọi thứ đang tăng tốc nhanh hơn dự kiến.
Minh Phong nói, gương mặt căng thẳng dưới ánh đèn bàn.
– Chúng ta cần một kế hoạch dự phòng, phòng khi họ tìm ra Ẩn Vân trước khi ta sẵn sàng công khai mọi chuyện.
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, nơi đâu đó trong những tòa nhà cao tầng kia, Đường Bách Xuyên có lẽ cũng đang thức, đang tính toán từng bước đi tiếp theo của mình.
– Chúng ta sẽ đi trước một bước.
Tôi nói, giọng cương quyết.
– Ngay từ ngày mai.
