Chương 2
Thứ Sáu, hai giờ năm mươi lăm, tôi đứng trước gương trong căn B-03, nhìn chính mình lần cuối.
Không áo phông cũ. Không mũ bảo hiểm.
Tôi mặc bộ vest xám tro, tóc búi gọn, đôi giày cao gót màu đen duy nhất tôi giữ lại từ cuộc đời cũ.
Người trong gương gần như xa lạ với chính tôi.
Tôi bước ra khỏi tầng hầm, đi thang máy chính lên sảnh. Lần này không ai chặn tôi.
Khoa đứng ở góc sảnh, đang hướng dẫn thợ sửa đèn. Thấy tôi, anh ta khựng lại, mắt mở to.
– Chị, chị Vân…
Tôi gật đầu nhẹ, không dừng bước.
– Phòng họp tầng hai đã chuẩn bị xong chưa?
– Dạ, dạ rồi ạ.
Giọng anh ta lí nhí, khác hẳn cái vẻ ông hoàng nhỏ mấy hôm trước.
Ba giờ kém năm, một chiếc xe đen bóng loáng đỗ trước sảnh.
Tôi đứng sau tấm kính lớn, nhìn cửa xe mở ra.
Đường Bách Xuyên bước xuống.
Anh ta không thay đổi nhiều. Vẫn dáng người cao, vai rộng, bộ vest đen cắt may tinh tế, chỉ có ánh mắt là sắc hơn, lạnh hơn tôi nhớ.
Tim tôi đập nhanh một nhịp, rồi tôi ép nó chậm lại.
Tôi bước ra đón, đúng vai trò một chủ nhà thận trọng, lịch thiệp.
– Anh Đường.
Tôi cất giọng, cố giữ nó phẳng lặng nhất có thể.
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi.
Có một khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc thôi, tôi thấy đồng tử anh ta co lại.
Nhưng rồi nó qua đi rất nhanh. Anh ta chìa tay ra, nụ cười xã giao hoàn hảo.
– Chị Lâm Tiểu Vân? Rất hân hạnh.
Anh ta không nhận ra.
Mười tám tháng, một mái tóc khác, một dáng người gầy hơn, một lớp trang điểm khác hẳn ngày xưa, đủ để xóa tôi khỏi trí nhớ của người từng nói sẽ yêu tôi cả đời.
Tôi bắt tay anh ta. Bàn tay đó từng nắm tay tôi qua bao mùa mưa nắng, giờ chỉ còn là một cái bắt tay xã giao lạnh nhạt.
– Mời anh vào phòng họp.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn gỗ dài. Trợ lý của anh ta bày ra một tập hồ sơ dày, mở laptop trình chiếu bản đồ quy hoạch.
– Chị Vân, chắc chị đã biết dự án Xuyên Thịnh Landmark. Tòa Thiên Ngọc nằm ngay giữa lô đất quy hoạch. Chúng tôi sẵn sàng đưa ra mức giá cao hơn nhiều so với giá thị trường để mua lại.
Anh ta nói, giọng điệu tự tin của một người quen được đáp ứng mọi yêu cầu.
– Anh nghĩ tôi mua tòa nhà này để bán lại kiếm lời nhanh sao?
Tôi hỏi, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta khựng lại một chút, có lẽ không ngờ tôi phản ứng như vậy.
– Không, tôi chỉ nghĩ đây là một đề nghị đôi bên cùng có lợi. Chị vừa mua tòa nhà, bán lại ngay bây giờ chị đã có một khoản lợi nhuận đáng kể.
– Tôi không thiếu tiền, anh Đường.
Tôi nói, đơn giản, không phô trương.
– Điều tôi quan tâm là ai đang đứng sau dự án này, và vì sao họ cần gấp đến mức phải liên hệ tôi chỉ một ngày sau khi giao dịch hoàn tất.
Ánh mắt anh ta thoáng dao động.
– Chị Vân có vẻ rất am hiểu thị trường bất động sản.
– Tôi am hiểu nhiều thứ hơn anh nghĩ.
Tôi đáp, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng trong lòng từng câu chữ đều được cân đo kỹ lưỡng.
Cuộc họp kéo dài bốn mươi lăm phút. Anh ta đưa ra ba phương án, tôi từ chối cả ba, không giải thích lý do, chỉ nói tôi cần thời gian cân nhắc.
Khi cuộc họp kết thúc, anh ta đứng dậy, nhìn tôi một lúc lâu hơn bình thường.
– Chị Vân, tôi có cảm giác kỳ lạ, như thể chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó rồi.
Tim tôi thắt lại một nhịp.
– Có lẽ anh gặp nhiều người quá nên nhớ nhầm thôi.
Tôi mỉm cười, nụ cười xã giao hoàn hảo không kém gì anh ta.
Anh ta gật đầu, không nói thêm, quay người bước ra cửa.
Trước khi ra khỏi phòng, anh ta dừng lại.
– Tôi sẽ liên hệ lại chị trong tuần tới. Hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.
Cửa phòng họp đóng lại.
Tôi ngồi một mình, hai tay đặt lên bàn, nhìn theo bóng anh ta khuất sau hành lang qua lớp kính mờ.
Mười tám tháng trước, câu cuối cùng anh ta nói với tôi trong phòng họp hội đồng quản trị là, tôi xin lỗi Tiểu Vân, nhưng công ty cần một lời giải thích, và em là người duy nhất phù hợp.
Giờ đây, câu cuối cùng anh ta nói là hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.
Cũng một kiểu câu nói lịch sự, nhẹ nhàng, che giấu một âm mưu bên dưới.
Chỉ khác là lần này, tôi không còn là con cừu ngoan ngoãn tin tưởng anh ta nữa.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ Đỗ Minh Phong, luật sư của công ty luật Phúc Minh, người duy nhất còn lại từ cuộc đời cũ mà tôi tin tưởng tuyệt đối.
Sao rồi, gặp hắn thế nào? Có nhận ra em không?
Tôi gõ trả lời, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Không nhận ra. Nhưng em cần anh giúp một việc.
Việc gì?
Em cần tìm lại toàn bộ hồ sơ tài chính của Vân Phong Innovations mười tám tháng trước. Đặc biệt là chữ ký, con dấu, và ai là người soạn thảo báo cáo kiểm toán gian lận đó.
Tin nhắn tiếp theo đến sau một khoảng lặng dài.
Em chắc chắn muốn làm chuyện này chứ? Một khi bắt đầu, sẽ không có đường lùi.
Tôi nhìn ra cửa sổ phòng họp, nơi ánh nắng chiều đang tắt dần sau những tòa nhà cao tầng.
Tôi gõ lại, chỉ một câu ngắn.
Em chưa từng có đường lùi kể từ đêm hôm đó.
Ba ngày sau, một người phụ nữ đứng chờ tôi ở cửa hầm gửi xe, mặt cúi gằm, hai tay siết chặt quai túi xách.
Tôi nhận ra cô ấy ngay, dù đã mười tám tháng không gặp.
Ngọc Diệp. Trợ lý riêng của tôi ngày xưa.
Người đã đưa cho hội đồng quản trị bộ hồ sơ chứng minh tôi biển thủ.
Tôi đứng khựng lại giữa lối đi, tay vẫn cầm chìa khóa xe máy.
– Chị Vân…
Giọng cô ấy run rẩy, mắt đỏ hoe.
– Sao chị tìm được tôi?
Tôi hỏi, giọng lạnh hơn tôi muốn.
– Tôi thấy tin trên nhóm môi giới bất động sản, người mua tòa Thiên Ngọc tên Lâm Tiểu Vân. Tôi không dám tin, nhưng vẫn đến xem thử.
Cô ấy nhìn tôi, nước mắt bắt đầu rơi.
– Chị, tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi vì chuyện năm đó.
Tôi im lặng, không có ý định làm mọi chuyện dễ dàng hơn cho cô ấy.
– Anh Xuyên tìm đến tôi trước ngày họp hội đồng quản trị ba hôm. Anh ấy nói nếu tôi không ký vào biên bản xác nhận chữ ký của chị trên các lệnh chuyển tiền, công ty sẽ phá sản, hàng trăm nhân viên mất việc. Anh ấy nói chỉ cần tôi hợp tác, mọi chuyện với chị sẽ được giải quyết êm đẹp, chị sẽ chỉ phải rút lui trong danh dự.
Diệp nói, giọng nghẹn lại.
– Tôi tin anh ấy. Tôi đã quá ngu ngốc để tin anh ấy.
– Vậy giờ cô đến đây để làm gì? Xin lỗi thôi sao?
Tôi hỏi, giữ khoảng cách trong giọng nói.
– Không.
Diệp lắc đầu, hít một hơi sâu.
– Tôi đến để nói cho chị biết, anh Xuyên đang cho người điều tra một quỹ đầu tư tên là Ẩn Vân. Quỹ đó âm thầm mua lại nhiều tài sản trong khu vực dự án Landmark suốt nửa năm qua, và giờ lại mua đứt tòa Thiên Ngọc. Anh ấy nghi ngờ có người cố tình phá dự án của mình.
Tim tôi đông cứng một nhịp.
– Cô ấy có manh mối gì về Ẩn Vân là ai không?
– Chưa. Nhưng anh ấy đã thuê một công ty điều tra tài chính tư nhân, rất giỏi trong việc lần theo dòng tiền. Tôi nghe anh ấy nói trong cuộc họp, chỉ cần vài tuần nữa là có thể lần ra tài khoản gốc.
Tôi siết chặt chìa khóa xe trong lòng bàn tay, cạnh sắc cứa vào da thịt.
Vài tuần.
Không nhiều thời gian như tôi nghĩ.
– Sao cô lại nói cho tôi biết chuyện này? Cô không sợ anh ta phát hiện ra cô phản bội thêm lần nữa sao?
Diệp cười, một nụ cười cay đắng.
– Tôi đã phản bội chị một lần rồi. Tôi không muốn sống thêm mười tám tháng nữa với cảm giác đó đè lên ngực mỗi đêm.
Tôi nhìn cô ấy thật lâu.
Có những vết thương không thể xóa bằng một câu xin lỗi. Nhưng cũng có những lời xin lỗi đủ chân thành để đáng được lắng nghe.
– Tôi chưa thể tha thứ cho cô.
Tôi nói, thẳng thắn.
– Nhưng tôi ghi nhận việc cô đến đây hôm nay.
Diệp gật đầu, không đòi hỏi gì thêm.
– Nếu chị cần thêm thông tin gì từ bên trong Xuyên Thịnh, tôi vẫn còn vài mối quan hệ cũ. Coi như, coi như một cách để tôi chuộc lỗi.
Tôi không trả lời ngay. Tôi cần thời gian để cân nhắc liệu có nên tin cô ấy lần nữa hay không.
– Tôi sẽ liên lạc nếu cần.
Tôi nói, rồi quay người bước về phía thang máy.
Diệp không đi theo, chỉ đứng đó nhìn theo bóng tôi khuất dần.
Tối hôm đó, tôi gọi cho Minh Phong, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện.
– Nếu công ty điều tra đó giỏi thật, họ sẽ lần ra Ẩn Vân trong vòng một tháng.
Minh Phong nói qua điện thoại, giọng nghiêm trọng.
– Em cần đẩy nhanh tiến độ. Chuyển một phần chứng cứ từ Ẩn Vân sang một pháp nhân trung gian khác trước khi họ lần tới.
– Còn hồ sơ kiểm toán gian lận năm đó, anh tìm được gì chưa?
Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
– Anh đã liên hệ được với công ty kiểm toán cũ. Họ xác nhận báo cáo năm đó có dấu hiệu bị chỉnh sửa sau khi phát hành, nhưng bản gốc đã bị xóa khỏi hệ thống nội bộ. Chỉ còn một bản lưu duy nhất, ở chỗ người phụ trách lưu trữ cũ, một người tên Cao Việt Anh.
– Cao Việt Anh còn làm ở Xuyên Thịnh không?
– Không. Anh ta nghỉ việc bốn tháng trước, hiện đang làm tự do, sống khá kín tiếng.
Tôi nhìn ra khung cửa sổ căn B-03, ánh đèn đường hắt vào tường loang lổ bóng lá cây.
– Tìm anh ta. Em cần gặp trực tiếp.
– Anh sẽ cố. Nhưng Tiểu Vân này.
Minh Phong ngập ngừng.
– Nếu Bách Xuyên tìm ra Ẩn Vân trước khi em có đủ chứng cứ, hắn sẽ ra tay trước. Hắn từng không do dự một giây khi đẩy em vào đường cùng năm đó. Lần này chắc chắn cũng vậy.
Tôi im lặng một lúc lâu, rồi đáp, giọng chắc nịch.
– Em biết. Nhưng lần này, em không còn là con cừu ngoan ngoãn ngồi im chờ bị xẻ thịt nữa.
Chiều thứ Hai, tôi đang kiểm tra hệ thống camera an ninh của tòa nhà cùng Khoa thì cửa sảnh bật mở đột ngột.
Đường Bách Xuyên bước vào, không báo trước, không hẹn lịch.
Tôi đứng sau quầy lễ tân, mặc đồng phục quản lý tòa nhà màu xanh navy, tóc buộc cao, gương mặt không trang điểm.
Không phải bộ dạng chủ tòa nhà quyền lực trong buổi họp hôm trước.
Tim tôi hẫng một nhịp.
Khoa đứng cạnh tôi, mắt mở to, rõ ràng cũng bất ngờ không kém.
– Anh Đường, anh đến mà không báo trước ạ?
Khoa lên tiếng trước, cố giữ bình tĩnh.
Bách Xuyên nhìn quanh sảnh, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc.
– Tôi chỉ tiện đường ghé qua xem tình hình tòa nhà. Chị Lâm Tiểu Vân có ở đây không?
Tôi cúi đầu xuống bàn, giả vờ sắp xếp giấy tờ, tim đập thình thịch.
– Chị Vân hôm nay không có mặt tại tòa nhà ạ.
Khoa đáp, nhanh trí đến mức tôi thầm biết ơn.
Bách Xuyên gật đầu, ánh mắt anh ta lướt qua tôi một lần, chỉ một lần, rồi dừng lại.
Tôi giữ nguyên tư thế cúi đầu, tim như ngừng đập.
– Cô này là nhân viên mới à?
Anh ta hỏi Khoa, giọng bình thản.
– Dạ, nhân viên lễ tân mới, mới vào làm được vài tuần.
Khoa đáp không chút do dự.
Bách Xuyên nhìn tôi thêm vài giây. Tôi cảm nhận được ánh mắt đó như một luồng nhiệt phả lên da mặt.
– Cô cho tôi xin cốc nước được không?
Anh ta hỏi thẳng tôi.
Tôi buộc phải ngẩng đầu lên, cố giữ giọng nói khác đi, trầm hơn, chậm hơn bình thường.
– Dạ, anh chờ một chút ạ.
Tôi quay người đi lấy nước, lưng thẳng đơ, từng bước chân như đang bước trên dây thép giăng qua vực sâu.
Khi tôi quay lại đưa cốc nước, anh ta vẫn nhìn tôi, ánh mắt có gì đó khó hiểu.
– Cảm ơn cô.
– Dạ không có gì ạ.
Tôi đáp, cúi đầu tránh ánh mắt anh ta.
– Cô có vẻ quen. Tôi từng gặp cô ở đâu đó chưa nhỉ?
Tôi lặng đi nửa giây, sau đó bật cười nhẹ, cố tỏ ra bối rối như một nhân viên bình thường được sếp lớn hỏi han.
– Chắc anh nhầm em với ai đó ạ. Em ở thành phố này mới có nửa năm thôi.
– Có thể.
Anh ta nói, nhưng ánh mắt vẫn chưa rời khỏi tôi hoàn toàn.
Đúng lúc đó, điện thoại anh ta reo. Anh ta nhìn màn hình, cau mày.
– Xin lỗi, tôi phải nghe cuộc này.
Anh ta bước ra góc sảnh, giọng nói nhỏ nhưng đủ để tôi nghe loáng thoáng vài từ, công ty điều tra, có manh mối, tài khoản gốc.
Người tôi lạnh toát.
Diệp nói đúng. Họ đang tiến gần hơn tôi tưởng.
Bách Xuyên cúp máy, quay lại, nét mặt anh ta đã đổi khác, có gì đó phấn khích lẫn lo lắng.
– Tôi phải đi rồi. Cảm ơn hai người.
Anh ta nói, rồi bước nhanh ra cửa, không nhìn lại.
Chiếc xe đen rời khỏi sảnh, tôi mới dám thở ra, hai chân gần như khuỵu xuống.
Khoa vội đỡ lấy tay tôi.
– Chị, chị không sao chứ?
– Tôi ổn.
Tôi đáp, nhưng giọng vẫn còn run.
– Cảm ơn anh vì lúc nãy.
– Chị không cần cảm ơn tôi đâu.
Khoa nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy.
– Chị đã cho tôi cơ hội làm lại. Tôi chỉ đang trả một phần món nợ đó thôi.
Tôi nhìn anh ta, gật đầu nhẹ.
Từ ông hoàng nhỏ đứng khoanh tay ở sảnh, giờ đây Khoa là người đầu tiên đứng về phía tôi mà không đòi hỏi gì.
Tối đó, tôi ngồi trong văn phòng riêng trên tầng ba, nơi tôi mới dọn vào sau khi mua lại tòa nhà, đèn bàn duy nhất sáng trong bóng tối.
Điện thoại tôi rung, tin nhắn từ Minh Phong.
Tìm được Cao Việt Anh rồi. Anh ta đồng ý gặp, nhưng đòi gặp trực tiếp em, không qua trung gian. Anh ta nói chỉ tin người từng là nạn nhân thật sự.
Tôi nhìn dòng tin nhắn, tim đập nhanh vì một tia hy vọng lóe lên sau chuỗi ngày căng thẳng.
Hẹn ở đâu?
Quán cà phê cũ trên đường Nguyễn Trãi, chỗ ngày xưa tụi mình hay họp nhóm dự án. Chín giờ tối mai.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa.
Cuối cùng, sau mười tám tháng chờ đợi trong bóng tối, tôi cũng sắp chạm được vào mảnh ghép đầu tiên của sự thật.
Nhưng ngay khi tôi vừa cảm thấy một chút hy vọng, một tin nhắn khác hiện lên, lần này không phải từ Minh Phong.
Từ số lạ đã nhắn tôi hôm trước.
Tôi biết cô không chỉ đơn giản là nhân viên lễ tân mới. Chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn với nhau, cô Vân ạ.
