Chương 1

  1. Home
  2. Tòa Nhà Của Tôi, Quản Lý Của Tôi
  3. Chương 1
Next

Sáng hôm qua, tôi ký tên lên bản hợp đồng trị giá bốn mươi hai tỷ đồng.

Chiều hôm nay, anh quản lý tòa nhà nhìn tôi với ánh mắt như nhìn một con gián vừa bò ra từ khe tường.

Tôi tên Lâm Tiểu Vân.

Căn hộ tầng hầm B-03, diện tích hai mươi bốn mét vuông, tiền thuê bốn triệu một tháng. Đó là thứ cả tòa chung cư Thiên Ngọc biết về tôi.

Họ cũng biết tôi giao đồ ăn. Mũ bảo hiểm cũ, áo mưa xanh lá, túi giữ nhiệt sờn góc. Mỗi tối tôi dắt xe lên từ tầng hầm, y như một cái bóng không ai cần nhớ mặt.

Bà Hạnh tầng ba hay nhìn tôi với vẻ thương hại giả tạo.

– Con bé đó tội nghiệp lắm, làm đủ thứ mà vẫn ở cái lỗ dưới đó.

Chị Mỹ Linh tầng năm thì thẳng hơn.

– Hôm qua nó vào thang máy, áo còn mùi thức ăn. Ban quản lý nên nhắc nhở.

Người nhắc nhở đó chính là Trần Minh Khoa, quản lý tòa nhà, hai mươi chín tuổi, tóc gel bóng mượt, đeo đồng hồ nhái hàng hiệu. Anh ta thích đứng ở sảnh với hai tay khoanh trước ngực, nhìn cư dân như một ông hoàng nhỏ đang kiểm duyệt thần dân.

Tuần trước anh ta dán thông báo lên bảng tin: Yêu cầu người giao hàng, giao đồ ăn sử dụng lối đi phụ phía sau, không dùng thang máy chính trong giờ cao điểm.

Tôi đọc tờ thông báo đó.

Rồi tôi vào thang máy chính.

Không phải vì tôi muốn gây sự. Chỉ vì tôi đang mang hai mươi ki lô gạo lên căn hộ của mình, và lối phụ phía sau không có thang máy.

Khoa đứng chặn trước cửa thang.

– Chị không đọc thông báo à?

Tôi không trả lời. Nhấn nút, bước vào.

– Chị kia! Tôi đang nói chuyện với chị đấy!

Cửa thang đóng lại.

Phía sau tôi, tiếng anh ta vẫn còn vang. Nhưng tôi đã không còn nghe nữa.

Sáng nay tôi ngủ nướng đến chín giờ.

Không có đơn hàng nào cần giao. Không có lịch nào cần chạy. Tôi pha một ly cà phê, ngồi trên chiếc ghế nhựa duy nhất của căn B-03, mở laptop ra đọc lại bản hợp đồng lần thứ tư.

Bốn mươi hai tỷ. Chữ ký của tôi. Dấu đỏ của công ty luật Phúc Minh.

Tòa chung cư Thiên Ngọc, kể từ chín giờ ba mươi sáng hôm qua, thuộc về Lâm Tiểu Vân.

Tức là thuộc về con bé áo mưa xanh lá ở tầng hầm.

Tôi không vội. Thứ tôi cần làm không cần phải làm ồn ào.

Mười giờ, tôi mặc áo phông cũ, đi dép lê xuống sảnh lấy bưu phẩm.

Khoa đang đứng đó, đúng chỗ cũ, đúng tư thế cũ. Tay khoanh. Mắt quét.

Anh ta thấy tôi, khóe miệng nhếch lên.

– À, chị Vân. Hôm qua chị tự ý vào thang máy chính, tôi sẽ phải lập biên bản vi phạm nội quy. Lần sau tái phạm sẽ báo cáo lên ban điều hành để xem xét hợp đồng thuê nhà.

Giọng anh ta nhẹ tênh, kiểu người quen với việc nói những câu này và không bao giờ bị phản bác.

Tôi nhìn anh ta.

Chỉ nhìn thôi, không nói gì.

Anh ta hơi khó chịu vì sự im lặng đó, giọng lên thêm một tông.

– Chị có nghe tôi nói không? Nội quy tòa nhà không phải để trang trí đâu nhé.

Chị Mỹ Linh vừa đi qua, dừng lại, tò mò nhìn.

Bà Hạnh từ hành lang bước vào sảnh, cũng nán lại.

Tôi hiểu. Đây là màn trình diễn của Khoa, và anh ta cần khán giả.

Tôi để anh ta nói xong.

Rồi tôi cầm bưu phẩm, quay lưng đi về phía thang máy chính.

– Chị Vân! Tôi chưa nói xong!

Tôi nhấn nút tầng hầm.

Cửa thang sắp đóng thì tôi ngoái lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt anh ta.

– Anh Khoa, hợp đồng lao động của anh với tòa nhà này hết hạn vào ngày mấy nhỉ?

Câu hỏi rất nhẹ. Rất bình thường. Kiểu câu hỏi người ta hỏi về thời tiết.

Cửa thang đóng lại trước khi anh ta kịp trả lời.

Tôi không cần nghe câu trả lời đó.

Buổi chiều, điện thoại tôi rung liên tục.

Đầu tiên là số máy bàn của ban quản lý. Tôi không bắt.

Rồi đến số cá nhân của Khoa. Tôi cũng không bắt.

Đến cuộc thứ bảy, tôi mới nhấc máy.

Giọng anh ta khác hẳn. Không còn nhẹ tênh nữa.

– Chị, chị Vân, hôm nay chị có nói chuyện với ai về, về tòa nhà không ạ?

Tôi nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều đổ vào căn B-03 vàng rực.

– Anh hỏi để làm gì?

Một giây ngập ngừng.

– Vì, tôi vừa nhận được email từ công ty luật Phúc Minh. Họ nói, họ nói chủ sở hữu mới của tòa nhà muốn gặp toàn bộ nhân sự vào sáng mai.

– Ừ.

– Chị biết chuyện này?

Tôi để im điện thoại đủ lâu cho anh ta tự nghĩ.

– Anh Khoa, anh có nhớ cái thông báo dán ở thang máy không? Cái thông báo mà anh hay dùng để chặn người ta?

Tiếng thở dài bên kia. Nặng nề.

– Chị, chị là…

– Tám giờ sáng mai. Đừng muộn.

Tôi cúp máy.

Không có gì thỏa mãn trong cảm giác này. Thật sự không có.

Mười tám tháng trước, chính tôi đã bán căn hộ tầng năm của mình để lấy vốn xoay vòng sau khi công ty cũ sụp đổ. Tôi biết cảm giác mất chỗ đứng là như thế nào.

Tôi không muốn làm người khác mất đi chỗ đứng vì hả hê.

Tôi chỉ muốn anh ta hiểu, rằng cái cách anh ta nhìn người ta từ dưới lên, cái tông giọng đó, cái khóe miệng nhếch đó, chúng không miễn phí.

Chúng đều có giá.

Sáng mai tôi sẽ mặc áo phông cũ bước vào phòng họp.

Và khi Khoa nhìn thấy tôi ngồi ở đầu bàn, tôi muốn anh ta nhớ lại từng lần anh ta chặn cửa thang máy, từng câu chị kia, từng cái nhìn quét từ đầu đến chân.

Tôi sẽ không sa thải anh ta.

Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi, trước mặt tất cả mọi người.

***

– Anh có muốn thử lại không?

Câu hỏi rất nhẹ. Rất lịch sự. Kiểu câu người ta hỏi khi đã biết trước câu trả lời.

Khoa đứng ở đầu bàn, mặt tái dần.

Tôi chờ.

Xung quanh, mười mấy nhân viên ban quản lý ngồi im, không ai dám nhìn thẳng vào ai.

– Chị, ý chị là…

– Ý tôi là, anh có muốn tiếp tục làm việc ở đây không?

Tôi lật tập hồ sơ trên bàn, đẩy nhẹ về phía anh ta.

– Đây là đề xuất vị trí mới. Lương giữ nguyên. Nhưng khu vực phụ trách sẽ khác.

Khoa nhìn xuống tờ giấy. Tôi thấy tay anh ta hơi run.

Khu vực phụ trách mới là tầng hầm.

Chính xác là khu thang máy tầng hầm.

Không ai trong phòng cười. Không cần cười.

Khoa ngẩng đầu lên nhìn tôi, lần đầu tiên bằng ánh mắt không có chút nhếch mép nào.

– Tôi, tôi ký.

Tôi gật đầu, khép hồ sơ lại.

– Tốt.

Buổi họp kết thúc lúc chín giờ mười lăm. Tôi mặc áo phông cũ bước ra, pha một ly cà phê đen, ngồi xuống chiếc ghế ở căn B-03, nhìn ra cửa sổ.

Nắng vẫn vàng như hôm qua.

Điện thoại rung. Số lạ. Tôi nhìn màn hình đủ lâu để nhận ra mã vùng, của người tôi không muốn nghĩ đến suốt mười tám tháng qua.

Tôi không bắt máy ngay.

Ba tiếng chuông trôi qua trong im lặng. Tôi nhìn dãy số lạ trên màn hình, đầu ngón tay run nhẹ trên mặt kính.

Mã vùng đó tôi thuộc lòng. Tôi từng gọi đến số đó mỗi tối, suốt ba năm, trước khi mọi thứ sụp đổ.

Tiếng chuông thứ tư.

Tôi hít một hơi, bấm nghe.

– Alo.

Giọng tôi phẳng lặng, không cảm xúc. Tôi luyện giọng đó suốt mười tám tháng nay, đủ để không ai nhận ra tôi từng khác.

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

– Xin lỗi, tôi tìm chị Lâm Tiểu Vân. Chị là chủ sở hữu mới của tòa nhà Thiên Ngọc?

Không phải giọng đó.

Là trợ lý. Một giọng nữ trẻ, lịch sự, có phần vội vã.

Tim tôi chậm lại một nhịp, vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng theo cách tôi không muốn thừa nhận.

– Tôi đây. Chị là ai?

– Dạ, tôi là trợ lý của tổng giám đốc tập đoàn Xuyên Thịnh. Chúng tôi muốn đặt lịch làm việc với chị về tòa nhà Thiên Ngọc, càng sớm càng tốt.

Xuyên Thịnh.

Ba chữ đó rơi vào tai tôi như một hòn đá ném xuống ao nước tưởng đã lặng.

Tôi từng thấy cái tên này trên hợp đồng sáp nhập, ngày công ty tôi chính thức không còn là của tôi nữa.

– Vì sao tập đoàn Xuyên Thịnh quan tâm đến tòa nhà của tôi?

– Dạ, chỗ đó nằm trong khu quy hoạch dự án phức hợp Xuyên Thịnh Landmark. Chúng tôi cần thương lượng phương án thu mua hoặc hợp tác khai thác.

Tôi nhìn ra cửa sổ căn B-03. Bức tường xi măng loang lổ, ánh sáng vàng vọt hắt qua khe cửa.

Mười tám tháng trước, tôi ngồi trong một phòng họp mạ kính trên tầng hai mươi, ký tên vào những văn bản mà tôi không kịp đọc kỹ, tin tưởng người ngồi cạnh mình hơn tin chính mình.

Người đó chính là tổng giám đốc của Xuyên Thịnh bây giờ.

– Ai sẽ là người trực tiếp làm việc với tôi?

– Dạ, chính tổng giám đốc Đường Bách Xuyên sẽ gặp chị trực tiếp. Anh ấy nói vấn đề này quan trọng, cần đích thân xử lý.

Tôi nhắm mắt một giây.

Đường Bách Xuyên.

Ba năm yêu, một năm đính hôn, và một đêm mọi thứ vỡ vụn chỉ sau một cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài bốn mươi phút.

– Được. Hẹn gặp.

– Dạ, chị có thể cho biết thời gian thuận tiện không ạ?

– Chiều thứ Sáu. Ba giờ. Văn phòng tôi.

Tôi nói và tự ngạc nhiên vì giọng mình vẫn vững.

– Chị có thể cho địa chỉ văn phòng không ạ?

Tôi nhìn quanh căn phòng hai mươi bốn mét vuông của mình. Cái bàn gỗ ọp ẹp, chiếc ghế nhựa duy nhất, tấm rèm cũ sờn.

– Sảnh tầng một, tòa Thiên Ngọc. Tôi sẽ sắp xếp phòng họp riêng.

Tôi cúp máy trước khi trợ lý kịp hỏi thêm.

Căn phòng im lặng trở lại. Chỉ có tiếng quạt trần cũ kêu cọt kẹt trên đầu.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, hai tay đan vào nhau, siết chặt đến trắng cả khớp.

Mười tám tháng trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải nghe lại cái tên đó nữa.

Đêm hôm ấy, phòng họp trên tầng hai mươi sáng trưng ánh đèn, tôi đứng giữa vòng vây của những gương mặt tôi từng tin tưởng.

Bách Xuyên đứng cạnh chủ tịch hội đồng quản trị, tay cầm tập hồ sơ, giọng trầm tĩnh đọc từng dòng cáo buộc.

Biển thủ. Gian lận báo cáo tài chính. Chiếm dụng vốn góp của cổ đông.

Tôi còn nhớ ánh mắt anh ta lúc đó, không một chút do dự, không một giây nao núng, như thể chưa từng có ba năm chúng tôi cùng nhau xây dựng công ty từ hai bàn tay trắng.

Tôi bị mời ra khỏi phòng họp bởi chính bảo vệ do tôi từng tuyển dụng.

Sau đêm đó, tài khoản công ty bị phong tỏa, cổ phần của tôi bị pha loãng đến mức vô nghĩa, danh tiếng của tôi trong giới đầu tư sụp đổ chỉ sau một bài báo.

Nhưng có một thứ Bách Xuyên không biết.

Trước ngày cuộc họp đó diễn ra ba tuần, tôi đã âm thầm rút một phần quỹ dự phòng cá nhân, phần vốn góp riêng tôi giữ dưới một tài khoản mang tên khác, chuyển sang một quỹ đầu tư nhỏ do chính tôi đứng sau, ẩn danh hoàn toàn.

Không phải vì tôi đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.

Chỉ vì linh cảm của một người từng thấy quá nhiều thứ đẹp đẽ sụp đổ trong ngành này.

Tài khoản đó, tôi đặt tên là Ẩn Vân.

Ẩn mình. Vân là tên tôi.

Mười tám tháng qua, tôi để Ẩn Vân âm thầm sinh lời, từng đồng, từng giao dịch nhỏ, không phô trương, không rút vốn quá nhanh.

Ban ngày tôi giao đồ ăn để có tiền sinh hoạt, để không ai nghi ngờ, để giữ mình chìm khuất giữa hàng triệu người vô danh trong thành phố.

Ban đêm tôi ngồi trong căn B-03 này, theo dõi thị trường, tính toán từng nước đi.

Và bây giờ, Ẩn Vân đủ lớn để mua đứt một tòa chung cư nằm giữa khu đất mà tập đoàn Xuyên Thịnh đang thèm khát.

Tôi mở laptop, gõ vào ô tìm kiếm ba chữ Xuyên Thịnh Landmark.

Hàng loạt bài báo hiện ra. Dự án phức hợp thương mại, căn hộ cao cấp, tổng vốn đầu tư nghìn tỷ, dự kiến khởi công trong năm nay.

Bản đồ quy hoạch hiện lên màn hình. Tòa Thiên Ngọc nằm chính giữa lô đất, như một cái gai không thể nhổ.

Tôi bật cười một tiếng nhỏ, không có chút vui vẻ nào trong đó.

Không lạ khi tòa nhà này được rao bán với giá thấp hơn nhiều so với giá trị thực. Chủ cũ chắc đã bị gây sức ép để bán tháo.

Và giờ đây, người cần mảnh đất đó nhất, lại sắp phải ngồi đối diện tôi, xin một cuộc thương lượng.

Điện thoại rung lần nữa. Tin nhắn từ số lạ khác.

Tôi mở ra.

Chỉ có một dòng, không ký tên, nhưng tôi nhận ra ngay lối viết quen thuộc đến rợn người.

Nghe nói chủ mới của Thiên Ngọc là một cô gái trẻ tự thân lập nghiệp. Mong sớm được gặp, biết đâu chúng ta từng có duyên gặp nhau ở đâu đó rồi.

Tôi nhìn dòng chữ đó thật lâu.

Anh ta không biết.

Anh ta hoàn toàn không biết người anh ta sắp gặp là ai.

Và tôi định để anh ta tiếp tục không biết, cho đến khi tôi sẵn sàng.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal