Chương 9

  1. Home
  2. Tờ Ly Hôn Ký Bằng Tay Trái
  3. Chương 9
Prev
Next

Ba tháng sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ từ Trình Mộc Thành, người vừa trở về nước sau thời gian học tập ở nước ngoài.

– Tư Ninh, anh về nước rồi. Anh có thể gặp em một chút được không? Không phải vì chuyện cũ, chỉ là anh muốn cập nhật cho em vài điều liên quan đến tập đoàn Thịnh, với tư cách là người từng có liên quan.

Tôi cân nhắc một chút, rồi đồng ý gặp anh tại một quán cà phê trung lập, không phải nơi tôi thường gặp Lâm Chiếu.

***

Trình Mộc Thành xuất hiện với diện mạo khác hẳn so với một năm trước, gương mặt điềm tĩnh hơn, ánh mắt không còn nét hoang mang, sợ hãi như những ngày cuối cùng của phiên tòa.

– Em trông khác nhiều rồi.

Anh nói, khi ngồi xuống đối diện tôi.

– Anh cũng vậy.

Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng, không còn chút gượng gạo nào.

***

– Anh vừa hoàn thành khóa học quản trị doanh nghiệp có đạo đức ở nước ngoài. Bà nội đề nghị anh quay về, không phải để tiếp quản vị trí lãnh đạo ngay, mà để bắt đầu lại từ một vị trí thấp hơn trong bộ phận quản trị rủi ro, học cách xây dựng lại tập đoàn theo hướng minh bạch, có trách nhiệm hơn.

– Anh có định nhận lời không?

– Anh nhận rồi. Anh nghĩ, đây là cách duy nhất để anh chuộc lại phần nào những sai lầm trong quá khứ, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động thực tế.

Tôi gật đầu, cảm thấy vui mừng thật sự cho sự trưởng thành của anh.

– Anh làm vậy là đúng đắn.

***

– Còn về cha anh…

Anh ngừng lại một chút, giọng trầm xuống.

– Anh có vào trại giam thăm ông vài lần. Ông không nói nhiều, nhưng anh nghĩ, ông đang dần chấp nhận những gì đã xảy ra, dù vẫn còn nhiều oán trách trong lòng.

– Anh có oán trách ông không?

Anh im lặng một lúc, rồi lắc đầu, ánh mắt xa xăm.

– Anh từng oán trách rất nhiều. Nhưng giờ anh nghĩ, thay vì tiếp tục oán trách, anh nên tập trung vào việc không lặp lại những sai lầm của ông, đó mới là cách trả lời tốt nhất cho tất cả những gì đã xảy ra.

***

– Em nghe nói, em và Lâm Chiếu…

Anh hỏi, giọng có chút ngập ngừng.

Tôi gật đầu, không giấu diếm.

– Đúng vậy. Chúng tôi đang tìm hiểu nhau.

Anh mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm thấy.

– Anh mừng cho em. Thật lòng đấy. Em xứng đáng có được hạnh phúc, sau tất cả những gì em đã trải qua vì gia đình anh.

– Cảm ơn anh, Trình Mộc Thành.

***

Chúng tôi ngồi trò chuyện thêm một lúc, không còn chút căng thẳng, oán hận nào của những ngày tháng cũ, chỉ còn lại sự tôn trọng lẫn nhau giữa hai người từng đi qua một đoạn đường đầy giông bão.

Khi chia tay, anh bắt tay tôi, một cái bắt tay chắc chắn, đàng hoàng.

– Chúc em hạnh phúc, Tư Ninh. Thật lòng.

– Chúc anh tìm được con đường đúng đắn cho riêng mình, Trình Mộc Thành.

Tôi nhìn anh bước đi, bóng dáng khuất dần sau góc phố đông người, lòng nhẹ nhõm hoàn toàn.

Đó không phải là forgive and forget, quên hết mọi chuyện như chưa từng xảy ra. Mà là selective forgiveness, tôi chọn giữ lại bài học, buông bỏ oán hận, và để mỗi người tự viết tiếp câu chuyện của riêng mình, trên những con đường khác nhau.

Sáu tháng sau, Quỹ Hỗ Trợ Pháp Lý Minh Tâm tổ chức lễ kỷ niệm hai năm thành lập, đánh dấu cột mốc hỗ trợ thành công hơn ba trăm gia đình trên khắp cả nước, nhiều vụ việc được đưa ra ánh sáng, giúp hàng chục doanh nghiệp lớn nhỏ bị buộc phải minh bạch hóa hoạt động kinh doanh.

Buổi lễ được tổ chức đơn giản, không xa hoa, tại chính văn phòng của quỹ, với sự tham dự của cha tôi, bà nội, Vệ Thành Tài, cùng nhiều gia đình từng được quỹ hỗ trợ.

Tôi đứng trên bục phát biểu nhỏ, nhìn xuống những gương mặt quen thuộc, lòng dâng lên niềm xúc động khó tả.

***

– Hai năm trước, tôi từng nghĩ, hành trình tìm lại công lý cho cha mình chỉ đơn giản là vạch trần một kẻ xấu, trừng phạt một tội ác. Nhưng tôi đã nhận ra, công lý thực sự không dừng lại ở việc trừng phạt, mà còn nằm ở việc xây dựng, việc ngăn chặn những bi kịch tương tự không tiếp tục xảy ra với những người khác.

Tôi nhìn về phía cha, ánh mắt ông đầy tự hào, rồi nhìn sang bà nội, người luôn kiên định đứng sau ủng hộ tôi từ những ngày đầu tiên.

– Tôi muốn cảm ơn tất cả những người đã đồng hành cùng tôi trong hành trình này, từ những người thân yêu nhất, đến những người tôi từng nghĩ là kẻ thù, nhưng cuối cùng cũng tìm được con đường riêng để chuộc lại lỗi lầm của mình.

***

Sau buổi lễ, cha kéo tôi ra một góc yên tĩnh, ánh mắt đầy xúc động.

– Con biết không, nhìn con đứng đó hôm nay, cha nhớ lại hình ảnh con gái nhỏ ngày xưa, luôn hỏi cha tại sao bầu trời lại màu xanh, tại sao nước lại chảy xuống chỗ thấp.

– Con vẫn là con gái đó, chỉ là giờ con đã tìm được câu trả lời cho nhiều câu hỏi khó hơn.

Cha ôm tôi vào lòng, một cái ôm ấm áp, chân thành.

– Cha tự hào về con, Tư Ninh à. Hơn bất cứ điều gì trên đời.

***

Bà nội, đứng gần đó, chờ đến khi cha con tôi buông nhau ra, mới tiến lại gần, đưa cho tôi một phong bì nhỏ.

– Cái gì đây ạ?

– Ta chính thức chuyển nhượng toàn bộ ba mươi lăm phần trăm cổ phần của ta cho quỹ Minh Tâm, dưới dạng cổ tức hàng năm dùng để duy trì hoạt động lâu dài. Ta đã già rồi, không cần giữ nhiều tài sản làm gì nữa. Ta muốn phần đời còn lại của mình được nhìn thấy nó tạo ra ý nghĩa thực sự.

Tôi cầm phong bì trong tay, cổ họng nghẹn lại, không nói nên lời.

– Bà, cháu không biết phải cảm ơn bà thế nào cho đủ.

Bà mỉm cười, vỗ nhẹ vai tôi.

– Đừng cảm ơn ta. Hãy tiếp tục làm điều cháu đang làm. Đó là cách cảm ơn tốt nhất rồi.

Tối hôm đó, sau khi buổi lễ kết thúc, Lâm Chiếu đưa tôi đến một nhà hàng nhỏ ven sông, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố lên đèn.

– Hôm nay là ngày đặc biệt của mày. Tao muốn ăn mừng riêng, chỉ hai đứa mình.

Tôi mỉm cười, ngồi xuống đối diện hắn, nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh đèn phản chiếu.

– Cảm ơn mày, vì luôn nhớ những ngày quan trọng.

***

Chúng tôi ăn tối trong không khí ấm áp, nhẹ nhàng, không còn những căng thẳng của những ngày đầu hẹn hò dè dặt, thăm dò lẫn nhau. Sáu tháng qua, mối quan hệ giữa chúng tôi dần trở nên tự nhiên, thoải mái hơn, như một dòng nước chảy đúng theo nhịp điệu vốn có của nó, không vội vàng, không gượng ép.

– Tư Ninh này.

– Hm?

– Mày còn nhớ, lần đầu tiên tao hỏi mày có khóc không, vào cái đêm giao thừa đó không?

Tôi gật đầu, ánh mắt hoài niệm.

– Nhớ chứ. Tao đã trả lời không, dù trong lòng lúc đó rối bời lắm.

– Vậy bây giờ, nếu tao hỏi lại câu đó, mày sẽ trả lời sao?

***

Tôi nhìn hắn, hiểu rõ ẩn ý phía sau câu hỏi tưởng chừng đơn giản đó.

– Bây giờ, nếu có khóc, thì chắc là vì hạnh phúc, không phải vì đau khổ nữa.

Lâm Chiếu mỉm cười, ánh mắt ấm áp nhìn tôi qua ánh nến lung linh trên bàn.

– Tao không vội vàng đòi hỏi bất cứ điều gì lớn lao, Tư Ninh à. Nhưng tao muốn mày biết, tao sẵn sàng đi cùng mày, dù là chặng đường ngắn hay dài, dù tương lai có ra sao đi chăng nữa.

Tôi nắm lấy tay hắn trên bàn, siết nhẹ, không cần nói thêm lời nào, chỉ để sự im lặng ấm áp đó tự nói lên tất cả.

***

– Này, Lâm Chiếu.

– Hm?

– Cảm ơn mày, vì đã kiên nhẫn chờ đợi, và vì chưa bao giờ ép tao phải vội vàng với bất cứ điều gì.

Hắn cười nhẹ, siết lại tay tôi.

– Đó là điều tao học được từ chính mày. Những điều tốt đẹp nhất, thường cần thời gian đủ lâu để chín muồi, không thể vội vàng ép buộc.

Chúng tôi ngồi bên nhau đến khuya, ngắm nhìn dòng sông lấp lánh ánh đèn, không nói thêm nhiều, chỉ đơn giản tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa cuộc sống bận rộn.

***

Trên đường về, Lâm Chiếu lái xe chậm rãi qua những con phố quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao thăng trầm trong hành trình của tôi suốt hai năm qua.

– Mày nghĩ, tương lai của chúng ta sẽ ra sao?

Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng, không mang theo áp lực phải có câu trả lời chắc chắn.

Lâm Chiếu suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười.

– Tao không biết chắc chắn. Nhưng tao tin, miễn là chúng ta cùng nhau đối mặt với mọi thử thách, giống như cách chúng ta đã làm suốt hai năm qua, thì dù tương lai có ra sao, chúng ta cũng sẽ ổn thôi.

Tôi mỉm cười, tựa đầu nhẹ vào vai hắn, nhìn ra khung cửa xe, nơi ánh đèn thành phố lướt qua từng khoảng sáng tối, giống như chính hành trình cuộc đời tôi, đầy những khúc quanh không lường trước, nhưng cuối cùng vẫn dẫn đến một nơi bình yên.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal