Chương 8
Một năm trôi qua kể từ ngày tôi ký vào tờ ly hôn bằng tay trái.
Quỹ Hỗ Trợ Pháp Lý Minh Tâm giờ đây đã chuyển đến một văn phòng rộng rãi hơn, với đội ngũ nhân sự gần hai mươi người, hỗ trợ pháp lý miễn phí cho hơn một trăm gia đình rơi vào hoàn cảnh tương tự cha tôi ngày trước, nhiều vụ việc đã thành công đưa ra ánh sáng những hành vi lừa đảo, thao túng tài sản tinh vi.
Tôi đứng trong văn phòng mới, nhìn ra khung cửa kính lớn, nơi có thể thấy toàn cảnh thành phố trải dài phía dưới, khác hẳn căn hộ nhỏ tôi từng thuê tạm những ngày đầu sau ly hôn.
– Cô Diệp, có khách đến gặp.
Trợ lý gõ cửa, thông báo.
***
Vị khách bước vào là một phụ nữ trung niên, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều.
– Cô Diệp, tôi nghe nói quỹ của cô có thể giúp những người như tôi. Chồng tôi bị công ty vu khống tội trộm cắp tài sản, chỉ vì ông ấy phát hiện ra sếp mình đang biển thủ công quỹ và định tố cáo.
Tôi mời bà ngồi xuống, rót một tách trà ấm, lắng nghe từng lời bà kể, cảm giác quen thuộc như đang nhìn thấy hình ảnh của chính mình và cha ba năm về trước.
– Bà yên tâm, chúng tôi sẽ xem xét kỹ hồ sơ, và sẽ cố gắng hết sức để giúp chồng bà tìm lại công bằng.
Người phụ nữ nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn dài.
– Cảm ơn cô. Cảm ơn cô rất nhiều.
***
Sau khi tiễn khách ra về, tôi ngồi lại bàn làm việc, nhìn ra khung cửa sổ, lòng dâng lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa mới mẻ. Quen thuộc vì tôi vẫn đang làm công việc giống hệt những gì mình từng làm cho chính gia đình mình, chỉ khác là bây giờ, tôi làm điều đó công khai, với đầy đủ nguồn lực và sự hỗ trợ, không còn phải giấu giếm trong bóng tối.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Lâm Chiếu.
“Tối nay rảnh không? Có vụ mới cần bàn.”
Tôi mỉm cười, gõ lại.
“Rảnh. Quán cũ nhé?”
“Được.”
***
Quán cà phê nhỏ nơi chúng tôi thường gặp nhau bàn công việc, giờ đây đã trở thành một địa điểm quen thuộc đến mức chủ quán còn nhớ luôn món chúng tôi hay gọi mà không cần hỏi lại.
Lâm Chiếu đến trước, đã gọi sẵn hai ly trà nóng, tay lật xem một tập hồ sơ mỏng.
– Vụ này khá phức tạp. Một công ty khởi nghiệp công nghệ bị đối tác lớn ép ký hợp đồng bất lợi, sau đó chiếm đoạt luôn công nghệ lõi.
Tôi ngồi xuống, cầm tách trà, đọc lướt qua hồ sơ.
– Nghe quen thuộc quá nhỉ.
– Ừ. Lịch sử có xu hướng lặp lại, chỉ khác cách thức và quy mô thôi.
***
Chúng tôi bàn bạc công việc đến gần tối muộn, quán cà phê dần vắng khách, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống bàn.
– Này, Lâm Chiếu.
– Hm?
– Mày có bao giờ hối hận vì đã từ bỏ công việc kiểm sát viên để làm việc này không?
Hắn ngẩng lên nhìn tôi, suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
– Không hối hận. Có lẽ đây mới là công việc tao thật sự muốn làm từ đầu, chỉ là tao chưa từng dám nghĩ đến nó cho đến khi gặp mày.
Tôi khẽ đỏ mặt, cúi đầu nhìn tách trà trong tay.
– Sao tự nhiên lại nói mấy câu như vậy.
Hắn bật cười, ánh mắt ấm áp hiếm thấy.
– Vì đã đến lúc tao nói rồi, không cần phải chờ thêm nữa.
Tôi nhìn Lâm Chiếu, tim đập nhanh hơn bình thường, không dám chắc mình có đang hiểu đúng ý hắn hay không.
– Mày đang nói gì vậy?
Hắn đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy.
– Ba năm trước, khi mày gọi điện cho tao vào đêm giao thừa, nhờ tao giúp nộp hồ sơ, tao đã đồng ý ngay lập tức, không phải chỉ vì tình bạn cũ, mà vì tao đã âm thầm để ý đến mày từ rất lâu trước đó rồi.
***
Tôi im lặng, không biết nên phản ứng thế nào.
– Nhưng tao chưa bao giờ dám nói ra, vì mày đang trong một cuộc hôn nhân, dù không hạnh phúc, tao vẫn tôn trọng ranh giới đó. Sau khi mày ly hôn, tao cũng không muốn nói ra ngay, vì tao sợ mày sẽ nghĩ tao lợi dụng lúc mày yếu đuối nhất để bày tỏ tình cảm.
Hắn ngừng lại một chút, hít một hơi sâu.
– Tao chờ đến bây giờ, khi mày đã thực sự đứng vững trên đôi chân của mình, khi mọi chuyện đã ổn định, để nói với mày điều này, không phải vì thương hại, không phải vì tiện lợi, mà vì tao thật lòng muốn ở bên mày, không chỉ với tư cách đồng nghiệp hay bạn bè.
***
Tôi nhìn hắn rất lâu, lòng ngổn ngang nhiều cảm xúc.
– Lâm Chiếu, tao… tao cần thời gian để suy nghĩ.
Hắn gật đầu ngay lập tức, không chút thất vọng hiện rõ trên gương mặt.
– Tao hiểu. Tao không mong mày trả lời ngay. Tao chỉ muốn mày biết cảm xúc thật của tao, để mày có thể tự quyết định, không phải đoán già đoán non.
– Cảm ơn mày, vì đã thành thật.
– Đừng cảm ơn. Tao chỉ đang làm điều lẽ ra nên làm từ lâu rồi.
***
Trên đường về, tôi ngồi trong xe, nhìn ra cửa sổ, lòng rối bời với nhiều suy nghĩ.
Ba năm hôn nhân không tình yêu, rồi hơn một năm sau đó dồn hết tâm sức cho công việc, cho quỹ hỗ trợ pháp lý, tôi gần như quên mất cảm giác được ai đó quan tâm, yêu thương một cách chân thành, không vụ lợi.
Lâm Chiếu, người luôn ở đó, từ đêm giao thừa định mệnh đó cho đến tận bây giờ, lặng lẽ, kiên định, không đòi hỏi.
Tôi nhớ lại tất cả những khoảnh khắc nhỏ nhặt, những bữa bánh bao vào sáng sớm, những chuyến xe đưa đón không một lời phàn nàn, những lần hắn im lặng ngồi cạnh tôi mà không cần nói bất cứ điều gì, chỉ để tôi biết mình không cô đơn.
***
Tối đó, tôi gọi điện cho bà nội, kể lại toàn bộ câu chuyện, mong nhận được một góc nhìn khách quan hơn.
Bà nghe xong, cười nhẹ, giọng ấm áp vang lên qua điện thoại.
– Cháu hỏi ý kiến ta làm gì. Câu trả lời nằm trong chính lòng cháu rồi, chỉ là cháu chưa đủ can đảm để thừa nhận nó thôi.
– Bà nghĩ cháu nên chấp nhận sao?
– Ta không nói cháu nên làm gì. Ta chỉ nói, đừng để nỗi sợ hãi từ cuộc hôn nhân trước ngăn cháu tìm kiếm hạnh phúc thật sự, nếu nó đang ở ngay trước mắt cháu.
Tôi cúp máy, nhìn ra cửa sổ căn hộ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa, lòng dần lắng lại, một quyết định mơ hồ nhưng chắc chắn bắt đầu hình thành.
Một tuần sau, tôi hẹn gặp Lâm Chiếu tại chính quán cà phê nhỏ nơi hắn từng bày tỏ lòng mình.
Hắn đến đúng giờ như mọi khi, ngồi xuống đối diện tôi, ánh mắt có chút căng thẳng hiếm thấy.
– Mày nghĩ kỹ chưa?
Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
– Nghĩ kỹ rồi.
***
– Lâm Chiếu, tao cần nói với mày một điều trước, để mày hiểu rõ tao đang ở đâu trong hành trình của mình.
Hắn im lặng, chờ đợi.
– Ba năm hôn nhân với Trình Mộc Thành để lại trong tao nhiều vết sẹo hơn tao từng thừa nhận. Tao học được cách không tin tưởng mù quáng vào bất kỳ ai, kể cả người tao từng nghĩ là yêu thương tao nhất. Vì vậy, nếu tao đồng ý bước vào một mối quan hệ mới, tao cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và cần mày hiểu rằng, tao có thể sẽ không phải lúc nào cũng là người dễ dàng mở lòng.
Lâm Chiếu gật đầu, ánh mắt kiên định.
– Tao hiểu. Tao không mong mày thay đổi ngay lập tức, hay quên đi hết những vết thương cũ. Tao chỉ mong được ở bên mày, đi cùng mày qua từng bước, dù chậm đến đâu.
***
– Vậy còn câu trả lời của mày?
Hắn hỏi, giọng khẽ run.
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên sau rất lâu, một nụ cười thật sự thoải mái, không gượng gạo, không toan tính.
– Câu trả lời của tao là, tao đồng ý thử. Không hứa hẹn trước bất cứ điều gì lớn lao, không vội vàng, nhưng tao muốn thử, cùng mày, từng bước một.
Gương mặt Lâm Chiếu giãn ra, một nụ cười rạng rỡ hiếm thấy nở trên môi hắn.
– Vậy là đủ rồi. Tao không cần gì hơn thế.
***
Chúng tôi ngồi trò chuyện đến tối muộn, không còn bàn về công việc, về các vụ án, mà đơn giản chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống, về những dự định tương lai mơ hồ nhưng đầy hy vọng.
Khi ra về, Lâm Chiếu đưa tôi đến tận cửa căn hộ, đứng lại một chút trước khi rời đi.
– Cảm ơn mày, vì đã cho tao một cơ hội.
– Cảm ơn mày, vì đã kiên nhẫn chờ đợi đủ lâu để tao sẵn sàng.
Hắn mỉm cười, cúi xuống, khẽ chạm trán vào trán tôi một chút, không vội vàng đi xa hơn, chỉ đơn giản là một cử chỉ ấm áp, chân thành.
– Ngủ ngon, Tư Ninh.
– Ngủ ngon, Lâm Chiếu.
***
Đứng trong căn hộ, tôi nhìn ra cửa sổ, ánh trăng đêm nay tròn và sáng hơn thường lệ.
Tôi nghĩ về hành trình ba năm đã qua, từ đêm giao thừa ký tờ ly hôn bằng tay trái, đến hôm nay, đứng trước một khởi đầu mới, không hoàn hảo, không chắc chắn tuyệt đối, nhưng chân thật và đầy hy vọng.
Tôi không còn là Diệp Tư Ninh nhẫn nhịn, im lặng chịu đựng trong ngôi nhà họ Thịnh nữa.
Tôi là Diệp Tư Ninh, người sáng lập quỹ hỗ trợ pháp lý Minh Tâm, người đã tự tay giành lại công lý cho cha mình, và giờ đây, đang tự tay mở ra một chương mới cho chính cuộc đời mình.
