Chương 10 (Hoàn)
Một năm sau nữa, vào đúng ngày mồng một tháng Giêng, sinh nhật của tôi, tuyết lại rơi ngoài cửa sổ, giống hệt cái đêm giao thừa định mệnh ba năm về trước.
Nhưng lần này, tôi không ngồi một mình ký vào bất kỳ tờ giấy nào bằng tay trái.
Tôi đứng trong căn nhà nhỏ ấm áp mà tôi và Lâm Chiếu mới chuyển vào sống chung vài tháng trước, nhìn ra khung cửa sổ, nơi tuyết rơi nhẹ nhàng phủ trắng khu vườn nhỏ phía trước.
***
– Tư Ninh, mọi người đến rồi.
Lâm Chiếu gọi từ phòng khách, giọng vui vẻ.
Tôi bước ra, thấy cha, bà nội, Vệ Thành Tài cùng gia đình, và cả vài nhân viên thân thiết của quỹ Minh Tâm đã có mặt đông đủ, mang theo hoa và quà, chuẩn bị cho một bữa tiệc sinh nhật nhỏ ấm cúng.
– Chúc mừng sinh nhật, Tư Ninh!
Mọi người đồng thanh, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt từng người.
Tôi đứng giữa căn phòng ấm áp, nhìn quanh những gương mặt thân thương, lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc trọn vẹn mà tôi chưa từng dám mơ đến trong suốt ba năm làm dâu tập đoàn Thịnh.
***
Cha bước đến, ôm tôi vào lòng, giọng xúc động.
– Ba năm trước, ngày này, cha còn chưa biết con đang ở đâu, đang chịu đựng những gì. Giờ đây, nhìn con hạnh phúc như thế này, cha thật sự mãn nguyện.
– Con cũng vậy, cha à. Con chưa bao giờ nghĩ mình có thể có được một cuộc sống bình yên như hôm nay.
Bà nội tiến lại gần, đưa cho tôi một hộp quà nhỏ được gói cẩn thận.
– Món quà nhỏ từ ta. Mở ra xem thử.
***
Tôi mở hộp quà, bên trong là một cây bút máy cổ điển, tinh xảo, khắc tên tôi lên thân bút bằng những nét chữ nhỏ, tinh tế.
– Bà tặng cháu cây bút này để làm gì ạ?
Bà mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý.
– Ba năm trước, cháu từng phải ký một tờ giấy quan trọng bằng tay trái, vì tay phải bận giữ thứ gì đó quan trọng hơn. Ta tặng cháu cây bút này, để từ nay về sau, mỗi khi cháu cần ký bất cứ điều gì quan trọng trong đời, cháu có thể tự tin ký bằng chính tay phải của mình, không cần phải giấu giếm hay lo sợ điều gì nữa.
Tôi cầm cây bút trong tay, nước mắt rưng rưng, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc.
***
Buổi tiệc diễn ra ấm cúng đến tận khuya, tiếng cười nói rộn rã khắp căn nhà nhỏ, xen lẫn tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt trong góc phòng.
Khi mọi người dần ra về, chỉ còn lại tôi và Lâm Chiếu, đứng bên khung cửa sổ, nhìn tuyết vẫn rơi nhẹ nhàng ngoài trời.
– Mày hạnh phúc chứ, Tư Ninh?
Lâm Chiếu hỏi, vòng tay ôm nhẹ lấy vai tôi.
Tôi tựa đầu vào vai hắn, nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh đèn đường phản chiếu lên từng bông tuyết rơi, lấp lánh như hàng ngàn vì sao nhỏ.
– Hạnh phúc. Hạnh phúc hơn tao từng dám mơ đến rất nhiều.
***
Tôi nhìn xuống cây bút máy trong tay, rồi nhìn ra bầu trời đêm ngoài kia, nơi tuyết vẫn rơi, giống hệt cái đêm giao thừa ba năm trước, nhưng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Ba năm trước, tôi ký vào tờ ly hôn bằng tay trái, vì tay phải tôi giữ chặt một tập hồ sơ có thể lật đổ cả một đế chế.
Hôm nay, tôi đứng đây, tay phải nắm chặt lấy cây bút mới, tay trái nắm chặt lấy tay Lâm Chiếu, không còn phải giấu giếm bất cứ điều gì, không còn phải tính toán từng bước đi trong bóng tối.
Tôi đã tìm lại được công lý cho cha mình, đã xây dựng nên một điều gì đó có ý nghĩa từ chính nỗi đau của bản thân, và giờ đây, tôi đang đứng trước một khởi đầu mới, không hoàn hảo tuyệt đối, nhưng chân thật, ấm áp, và tràn đầy hy vọng.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi, nhẹ nhàng phủ trắng khắp thành phố, như một trang giấy mới, chờ đợi tôi viết tiếp câu chuyện của đời mình, không phải bằng tay trái trong vội vã và bí mật, mà bằng cả trái tim, một cách chậm rãi, chân thành, và trọn vẹn.
