Chương 3
Ba ngày sau, tôi nhận được giấy triệu tập.
Không phải với tư cách người tố giác. Mà với tư cách nghi phạm.
Lâm Chiếu đọc tờ giấy trong tay tôi, gương mặt tối sầm.
– Ai đó tố cáo mày đánh cắp tài liệu mật cấp công ty trong thời gian còn là con dâu tập đoàn Thịnh, và sử dụng nó với mục đích trả thù cá nhân.
Tôi bật cười, một tiếng cười lạnh.
– Đánh cắp? Tài liệu đó là bằng chứng phạm tội, không phải bí mật kinh doanh.
– Luật không phân biệt rạch ròi như mày nghĩ đâu, Tư Ninh. Nếu bên kia chứng minh được một phần tài liệu mày cung cấp nằm ngoài phạm vi liên quan trực tiếp đến hành vi phạm tội, họ có thể lập luận mày thu thập trái phép thông tin nội bộ.
Tôi siết chặt tay.
– Ai đứng sau tố cáo này?
Lâm Chiếu lật xem chữ ký cuối tờ đơn.
– Kiều Duyên.
***
Buổi thẩm vấn diễn ra trong một căn phòng nhỏ, ánh đèn trắng lạnh chiếu thẳng xuống bàn.
Người điều tra viên, một phụ nữ trung niên nghiêm nghị, đặt trước mặt tôi một xấp ảnh chụp màn hình.
– Cô Diệp, đây có phải là ảnh chụp lại các văn bản mật cô lấy từ két sắt riêng của ông Thịnh Khải Hoằng không?
Tôi nhìn kỹ những bức ảnh. Đúng là ảnh chụp tài liệu, nhưng góc chụp, ánh sáng, thậm chí cả nếp gấp trên trang giấy hoàn toàn không khớp với cách tôi từng sao lưu tài liệu.
– Không phải.
– Cô chắc chứ?
– Chắc chắn. Tôi chưa bao giờ chụp ảnh tài liệu theo góc độ này. Tất cả bằng chứng tôi cung cấp cho đoàn thanh tra đều được sao chụp bằng máy quét chuyên dụng, có mã thời gian gốc rõ ràng, không phải ảnh chụp bằng điện thoại như thế này.
Người điều tra viên nhíu mày, lật xem lại hồ sơ.
***
– Vậy theo cô, những bức ảnh này từ đâu ra?
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
– Tôi nghĩ có người đang cố dựng lên bằng chứng giả, gán ghép nó với vụ án thật để làm nhiễu loạn cuộc điều tra, hoặc để hạ uy tín người tố giác trước công luận.
– Cô có bằng chứng cho cáo buộc đó không?
– Chưa. Nhưng tôi tin đoàn điều tra đủ chuyên môn để phân biệt được ảnh chụp bằng điện thoại tầm thường với dữ liệu quét gốc có mã xác thực.
Người điều tra viên im lặng một lúc, rồi gật đầu nhẹ.
– Chúng tôi sẽ giám định kỹ thuật số các bức ảnh này. Cô có thể về, nhưng đừng rời khỏi thành phố trong thời gian tới.
***
Ra khỏi phòng thẩm vấn, tôi thấy bà nội đã ngồi chờ sẵn ở hành lang, lưng thẳng, tay chống gậy, ánh mắt điềm tĩnh như thể đây chỉ là một buổi họp mặt gia đình bình thường.
– Bà đến đây làm gì?
– Ta đến làm chứng.
Bà đứng dậy, chậm rãi bước tới, giọng đủ lớn để người điều tra viên vừa bước ra cũng nghe thấy.
– Ta có thể xác nhận, toàn bộ tài liệu cháu ta cung cấp cho cơ quan chức năng được sao chụp bằng thiết bị của chính ta, tại nhà ta, dưới sự giám sát của ta trong suốt hai năm rưỡi qua. Nếu cần, ta sẵn sàng cung cấp lời khai chính thức, kèm theo nhật ký thời gian ta ghi lại mỗi lần cháu ta đến.
Người điều tra viên nhìn bà, rồi nhìn tôi, ánh mắt có chút bất ngờ.
– Bà là…
– Tưởng Nguyệt Hoa. Người sáng lập tập đoàn Thịnh.
***
Trên xe về, tôi hỏi bà.
– Bà thật sự có nhật ký ghi chép sao?
Bà mỉm cười, ánh mắt tinh anh hiếm thấy ở một người tuổi tác như bà.
– Không. Nhưng ta có thể viết ra trong một đêm, và không ai đủ khả năng chứng minh ngược lại rằng nó không tồn tại từ trước.
Tôi bật cười, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu.
– Bà liều quá.
– Ở tuổi ta, liều lĩnh là thứ duy nhất còn giữ cho người ta cảm thấy mình còn sống.
Bà nhìn ra cửa xe, giọng chợt trầm xuống.
– Kiều Duyên gài bẫy cháu lần này không thành công, nhưng nó cho ta thấy một điều quan trọng.
– Điều gì ạ?
– Nó không hành động một mình. Một cô gái tám tháng vào công ty không đủ quan hệ, không đủ quyền lực để tiếp cận hệ thống hồ sơ nội bộ và dựng chứng cứ giả tinh vi đến vậy. Đằng sau nó, phải có người có chuyên môn thật sự.
***
Tối đó, Lâm Chiếu gọi điện, giọng có chút gấp gáp hiếm thấy.
– Tao vừa nhận được kết quả giám định sơ bộ. Những bức ảnh Kiều Duyên nộp có dấu vết chỉnh sửa bằng phần mềm chuyên dụng, loại phần mềm thường chỉ dùng trong ngành tình báo doanh nghiệp hoặc điều tra tư nhân cao cấp.
Tôi siết chặt điện thoại.
– Nghĩa là cô ta có ê kíp chuyên nghiệp hỗ trợ.
– Đúng. Và tao đã cho người lần theo địa chỉ IP tải phần mềm đó lên hệ thống nội bộ của Kiều Duyên. Nó dẫn về một công ty vỏ bọc, nhưng công ty vỏ bọc đó thuê văn phòng chung tòa nhà với…
Hắn ngừng lại một giây, như thể đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không.
– Với tập đoàn Chu Thị.
Tôi nhắm mắt, cảm giác những mảnh ghép rời rạc bắt đầu khớp lại thành một bức tranh lớn hơn tôi tưởng.
Cuộc chiến này không còn chỉ là chuyện của tôi, của cha tôi, hay của tập đoàn Thịnh nữa.
Nó đã trở thành một bàn cờ, và tôi mới chỉ nhìn thấy một góc nhỏ của toàn bộ ván cờ đó.
Địa chỉ cha tôi hiện đang sống, bà nội đưa cho tôi vào tối hôm đó, một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố gần hai giờ lái xe.
– Ta đã cho người âm thầm chăm sóc ông ấy từ ba năm nay, kể từ ngày ta biết mọi chuyện không đơn giản như lời Khải Hoằng kể lại. Nhưng ta không dám để cháu biết sớm hơn, sợ cháu manh động, làm hỏng kế hoạch thu thập chứng cứ.
Tôi cầm tờ giấy ghi địa chỉ, tay hơi run.
Ba năm. Tôi tưởng cha đã rời khỏi thành phố này, sống ẩn dật đâu đó ở một vùng quê xa xôi mà tôi không có cách nào liên lạc, đúng như những gì phía nhà họ Thịnh từng nói với tôi ngày mới cưới.
Hóa ra ông vẫn ở gần đến vậy suốt thời gian qua.
***
Căn nhà nhỏ nằm cuối một con hẻm yên tĩnh, mái ngói phủ một lớp tuyết mỏng, khói bếp bay lên từ ống khói nhỏ phía sau.
Tôi đứng trước cổng rất lâu, không dám gõ cửa.
Lâm Chiếu đứng cạnh, không giục, chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay tôi một giây, rồi buông ra.
– Vào đi. Tao đợi ở ngoài.
Tôi gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa.
Người mở cửa là một ông lão gầy gò, tóc bạc trắng, dáng đi hơi khập khiễng, khác xa hình ảnh người cha khỏe mạnh, quyết đoán mà tôi còn nhớ từ tám năm trước.
Ông nhìn tôi một lúc lâu, đôi mắt đục dần vì tuổi tác bỗng ánh lên một tia sáng lạ.
– Tư… Tư Ninh?
***
Tôi không kìm được nữa, nước mắt trào ra, ba năm nén nhịn trong ngôi nhà họ Thịnh, tôi chưa từng khóc, nhưng đứng trước cánh cửa này, tất cả vỡ òa.
– Cha.
Ông lão đưa tay run run chạm vào má tôi, như thể sợ tôi chỉ là ảo ảnh.
– Con còn sống. Con vẫn khỏe mạnh.
– Con xin lỗi, con đến muộn quá.
Ông lắc đầu, kéo tôi vào nhà, đóng cửa lại, ngăn cái lạnh bên ngoài.
– Không muộn. Con đến đúng lúc con cần đến.
***
Trong căn nhà nhỏ ấm áp mùi trà gừng, cha kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện mà tôi chỉ mới nghe được một nửa từ bà nội.
– Cha không hề nợ Thịnh Khải Hoằng một đồng nào. Khoản nợ đó là do ông ta dàn dựng, thông qua một công ty tài chính trung gian, ép cha ký vào giấy vay nợ giả với lãi suất cắt cổ, rồi dùng chính giấy nợ đó để gây áp lực buộc cha chuyển nhượng bằng sáng chế công nghệ vật liệu chống ăn mòn mà cha nghiên cứu suốt hai mươi năm.
– Vậy còn cuộc hôn nhân của con?
Cha thở dài, ánh mắt trĩu nặng.
– Đó là điều kiện cuối cùng ông ta đưa ra. Nếu cha không đồng ý gả con cho cháu nội ông ta, ông ta dọa sẽ công khai giấy nợ giả, khiến công ty cha phá sản ngay lập tức, kéo theo hàng trăm công nhân mất việc. Cha không còn lựa chọn nào khác.
Tôi siết chặt tay cha, cảm nhận những nếp nhăn hằn sâu vì lo âu suốt bao năm qua.
– Cha không cần phải hy sinh vì con.
– Không phải vì con, Tư Ninh à.
Cha nhìn tôi, ánh mắt kiên định hiếm thấy.
– Là vì con và hai trăm công nhân của cha. Cha không thể chọn cứu một bên mà bỏ mặc bên còn lại. Cha chọn cách hy sinh chính mình, để cả hai đều còn đường sống.
***
Tôi kể lại cho cha nghe những gì mình đã làm suốt ba năm qua, tập hồ sơ, cuộc gặp với bà nội, chiếc hộp gỗ chứa ba mươi lăm phần trăm cổ phần, và cả nghi vấn về Kiều Duyên cùng tập đoàn Chu Thị.
Cha nghe xong, im lặng rất lâu, rồi bất ngờ bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm mà tôi chưa từng thấy ở ông suốt nhiều năm.
– Con giống mẹ con quá. Bà ấy cũng là kiểu người, càng bị dồn vào đường cùng càng bình tĩnh tính toán từng bước một.
Tôi mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa yên.
– Cha, còn về công ty của mình, cha có muốn lấy lại không?
Cha lắc đầu, ánh mắt xa xăm.
– Cha già rồi, Tư Ninh à. Cha không còn muốn quay lại thương trường nữa. Nhưng cha muốn danh dự của mình được trả lại, muốn thế gian biết cha chưa từng lừa gạt ai, chưa từng nợ nần bất chính.
Ông nhìn tôi, giọng chắc nịch.
– Và cha muốn con, người đã chịu đựng suốt ba năm qua, được sống phần đời còn lại theo đúng ý mình muốn, không phải vì bất kỳ ai khác.
***
Khi tôi ra về, trời đã tối hẳn. Lâm Chiếu vẫn đứng đợi ngoài cổng, tay đút túi áo khoác, hơi thở tạo thành từng làn khói trắng trong không khí lạnh.
– Sao rồi?
Tôi nhìn hắn, khóe mắt vẫn còn ướt nhưng lòng đã nhẹ hơn rất nhiều.
– Cha tao ổn. Ông ấy vẫn là ông ấy.
Hắn khẽ gật đầu, không hỏi thêm, chỉ đưa cho tôi một chiếc khăn ấm.
– Đội lên đi. Trời lạnh lắm rồi.
Tôi nhận lấy chiếc khăn, quấn quanh cổ, cảm nhận hơi ấm còn vương lại từ tay hắn.
Trên đường về thành phố, xe chạy ngang qua những cánh đồng phủ tuyết trắng xóa, tôi tựa đầu vào cửa kính, nhìn ánh đèn đường lướt qua từng khoảng tối sáng.
– Lâm Chiếu này.
– Hm.
– Cảm ơn mày. Vì tất cả.
Hắn không quay sang nhìn tôi, chỉ khẽ mỉm cười, mắt vẫn dán vào con đường phía trước.
– Đừng cảm ơn vội. Trận chiến còn dài, mày còn phải cần tao nhiều nữa.
Một tuần sau, đoàn thanh tra công bố kết luận sơ bộ: các bức ảnh Kiều Duyên nộp làm bằng chứng tố cáo tôi đều là dữ liệu bị chỉnh sửa, không có giá trị pháp lý. Ngược lại, hành vi cung cấp chứng cứ giả cho cơ quan điều tra có thể cấu thành tội vu khống và cản trở điều tra.
Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng Lâm Chiếu gọi cho tôi vào một buổi tối muộn, giọng nghiêm trọng khác thường.
– Tao vừa gặp Kiều Duyên. Cô ta chủ động liên lạc, muốn nói chuyện với tao riêng.
– Nói chuyện gì?
– Cô ta muốn làm chứng. Đổi lại, cô ta cần được bảo vệ.
***
Tôi và Lâm Chiếu gặp Kiều Duyên tại một quán cà phê nhỏ ít người qua lại, nằm khuất trong con hẻm gần khu văn phòng cũ. Cô ta đến sớm, ngồi một mình ở góc trong cùng, không còn vẻ kiêu kỳ, tự tin như những lần tôi từng thấy trong ngôi nhà họ Thịnh.
– Cô mời chúng tôi đến đây làm gì?
Tôi hỏi thẳng, không vòng vo.
Kiều Duyên nhìn tôi một lúc lâu, rồi bật cười, một tiếng cười chua chát.
– Chị nghĩ tôi thích thú gì khi làm những chuyện vừa qua sao?
– Vậy cô làm vì gì?
Cô ta xoay ly cà phê trong tay, ánh mắt dần trở nên xa xăm.
– Ba năm trước, gia đình tôi làm ăn với tập đoàn Chu Thị, một hợp đồng cung ứng vật liệu lớn. Nhưng vì cạnh tranh với tập đoàn Thịnh, hợp đồng đó bị hủy ngang, cha tôi phá sản, còn nợ một khoản tiền khổng lồ mà đến giờ tôi vẫn chưa trả hết.
***
– Chu Vĩ, con trai út nhà họ Chu, tìm đến tôi hai năm trước, đề nghị trả hết nợ cho gia đình tôi, đổi lại tôi phải tiếp cận tập đoàn Thịnh, thu thập thông tin nội bộ, và khi cần thiết, phá hoại từ bên trong.
Tôi siết chặt tay trên bàn.
– Vậy Trình Mộc Thành, quan hệ giữa cô và anh ta…
– Chỉ là một phần của kế hoạch. Chu Vĩ muốn tôi tiếp cận càng gần trung tâm quyền lực càng tốt. Trở thành người tình của con trai chủ tịch là cách nhanh nhất.
Cô ta cười khẩy, giọng đầy mỉa mai.
– Trớ trêu là, tôi ghét công việc đó hơn bất cứ điều gì. Nhưng tôi không có lựa chọn khác. Trả hết nợ cho cha, hoặc nhìn ông ấy chết trong tù vì tội lừa đảo mà chính tập đoàn Chu Thị gài bẫy.
***
– Vậy tại sao bây giờ cô lại muốn làm chứng chống lại họ?
Kiều Duyên nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên không còn chút giả tạo nào.
– Vì tuần trước, Chu Vĩ gọi cho tôi, ra lệnh phải dựng chứng cứ giả hãm hại chị, kể cả khi cần thiết phải khiến chị ngồi tù. Tôi làm theo, vì tôi không còn đường lui. Nhưng khi việc đó thất bại, hắn nói với tôi một câu.
– Câu gì?
– “Nếu mày vô dụng, tao sẽ tìm người khác thay thế mày, giống như tao đã thay thế cha mày.”
Kiều Duyên siết chặt tách cà phê trong tay, khớp ngón tay trắng bệch.
– Tôi mới nhận ra, dù tôi có làm tốt đến đâu, cuối cùng tôi cũng chỉ là một con cờ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. Ít nhất, nếu tôi làm chứng, đổi lại được khoan hồng và bảo vệ, con tôi sau này còn có một tương lai đàng hoàng.
***
– Cô có con?
Cô ta gật đầu, mắt đỏ hoe.
– Ba tuổi. Đang gửi ở quê với bà ngoại. Nó không biết mẹ nó đang làm những gì cả.
Lâm Chiếu, im lặng suốt cuộc trò chuyện, cuối cùng lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn.
– Nếu cô sẵn sàng cung cấp toàn bộ bằng chứng về mối liên hệ giữa cô, Chu Vĩ, và các hành vi phá hoại tập đoàn Thịnh từ bên trong, tôi có thể đề xuất cô được áp dụng chính sách khoan hồng đặc biệt cho người hợp tác tích cực. Nhưng cô phải hiểu, con đường phía trước không dễ dàng. Cô vẫn phải chịu trách nhiệm pháp lý cho những gì đã làm.
Kiều Duyên gật đầu, quả quyết.
– Tôi hiểu. Tôi chỉ cần con tôi không phải sống với một người mẹ mãi mãi trốn tránh.
***
Trên đường về, tôi nhìn ra cửa xe, lòng ngổn ngang nhiều cảm xúc.
– Mày tin cô ta không?
Lâm Chiếu hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng đường.
– Tao không biết. Nhưng tao hiểu cảm giác không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm những điều mình không muốn làm.
– Mày đang thông cảm cho cô ta à?
Tôi lắc đầu.
– Không hẳn thông cảm. Nhưng tao không còn thấy cô ta chỉ là một kẻ phản diện đơn giản như tao từng nghĩ trong đêm giao thừa đó nữa.
Lâm Chiếu im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.
– Vậy giờ chúng ta có thêm một nhân chứng quan trọng. Nhưng cũng có nghĩa là, chúng ta chính thức bước vào cuộc chiến với cả tập đoàn Chu Thị, không chỉ riêng tập đoàn Thịnh nữa.
Tôi nhìn ra màn đêm phía trước, những ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa.
– Vậy thì đánh luôn một thể. Ba năm tao đã nhẫn nhịn đủ rồi. Không có lý do gì để dừng lại giữa chừng.
