Chương 4
Trình Mộc Thành tìm đến căn hộ nhỏ của tôi vào một buổi tối mưa phùn, không báo trước.
Tôi mở cửa, thấy anh đứng đó, áo khoác ướt sũng, gương mặt hốc hác hơn nhiều so với lần cuối tôi gặp trong đêm giao thừa.
– Anh cần nói chuyện với em.
Tôi định đóng cửa lại, nhưng nhìn ánh mắt anh, một thứ gì đó khiến tôi dừng tay.
– Vào đi. Năm phút thôi.
***
Anh ngồi xuống ghế, hai tay siết chặt vào nhau, không nhìn tôi.
– Anh đã đọc toàn bộ hồ sơ điều tra sơ bộ mà luật sư gia đình cung cấp. Anh… anh không biết cha anh đã làm những chuyện đó.
– Anh tin không?
– Anh không muốn tin. Nhưng có quá nhiều bằng chứng để có thể phủ nhận.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
– Em có biết cảm giác phát hiện ra cả cuộc đời mình được xây trên một lời nói dối khổng lồ là như thế nào không?
Tôi nhìn anh, lòng không còn oán hận như những ngày đầu, nhưng cũng không có ý định làm dịu nỗi đau đó thay anh.
– Có. Em biết chính xác cảm giác đó, Trình Mộc Thành à. Em đã sống với nó suốt ba năm.
***
Anh im lặng, cúi đầu, hai vai run lên nhẹ.
– Anh xin lỗi. Vì tất cả những gì anh đã làm, hoặc không làm, trong ba năm đó. Anh biết lời xin lỗi bây giờ quá muộn màng và vô nghĩa.
– Đúng là muộn.
Tôi nói thẳng, không giấu giếm.
– Nhưng không có nghĩa là vô nghĩa. Ít nhất, anh đang nói ra nó bằng chính sự thật, không phải để biện minh.
Anh nhìn tôi, có chút ngạc nhiên trong ánh mắt.
– Em không giận anh sao?
– Em từng giận. Rất giận. Nhưng giờ em nhận ra, giữ mãi sự giận dữ đó chỉ khiến em mệt mỏi thêm, mà không thay đổi được gì. Điều em cần bây giờ không phải là lời xin lỗi của anh, mà là sự thật được phơi bày, và những người phải chịu trách nhiệm, phải chịu trách nhiệm.
***
– Cha anh sẽ tự thu xếp, đúng không? Ông ấy sẽ tìm cách chạy tội.
Trình Mộc Thành hỏi, giọng đầy lo lắng lẫn bất lực.
– Có thể. Nhưng lần này, ông ấy sẽ khó thoát hơn anh nghĩ.
– Vì bà nội, đúng không?
Tôi khẽ nhướng mày, ngạc nhiên vì anh đã biết đến mức đó.
– Anh biết về bà nội?
Anh gật đầu, giọng trầm xuống.
– Vài ngày trước, bà gọi anh đến, kể lại toàn bộ mọi chuyện. Bà nói bà đã đợi ba năm để có đủ bằng chứng lật đổ cha anh, và bà cũng nói với anh rằng, nếu anh còn chút lương tri, anh nên tự mình đứng ra làm chứng, thay vì tiếp tục im lặng bảo vệ những gì cha anh đã làm.
***
– Vậy anh quyết định thế nào?
Anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên kể từ khi bước vào căn hộ có chút kiên định.
– Anh sẽ làm chứng. Anh sẽ nói ra tất cả những gì anh biết, kể cả những chuyện nhỏ nhặt mà trước đây anh nghĩ không quan trọng, như những cuộc gọi bí mật cha anh thường thực hiện vào ban đêm, những cuộc họp kín anh từng bị gạt ra ngoài dù là con trai duy nhất.
Tôi im lặng nhìn anh, cảm nhận một sự thay đổi thật sự đang diễn ra, dù chậm rãi và đau đớn.
– Vậy còn Kiều Duyên?
Anh cười khổ, lắc đầu.
– Anh biết cô ấy tiếp cận anh có mục đích. Anh đoán được từ lâu, chỉ là không muốn thừa nhận. Có lẽ, anh cũng lợi dụng cô ấy như một cách trốn tránh cuộc hôn nhân mà anh chưa từng thực sự muốn, nhưng cũng chưa từng đủ can đảm để phản kháng cha mình.
***
– Tại sao anh không phản kháng ngay từ đầu?
Tôi hỏi, không phải để trách móc, mà thực sự muốn hiểu.
Anh im lặng rất lâu, rồi mới trả lời, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm.
– Vì anh sợ. Anh sợ nếu phản kháng, anh sẽ mất tất cả những gì anh từng biết là nhà, là gia đình, dù nó giả dối đến đâu. Anh hèn nhát, Tư Ninh à. Anh biết điều đó rõ hơn ai hết.
Tôi nhìn anh, không nói gì thêm. Có những điều không cần phải tha thứ ngay lập tức, nhưng cũng không cần phải tiếp tục oán trách mãi mãi.
– Nếu anh thật sự muốn chuộc lỗi, thì đừng nói với em. Hãy nói với đoàn điều tra, và với chính bản thân anh trước tiên.
Anh gật đầu, đứng dậy, bước ra cửa. Trước khi rời đi, anh quay lại nhìn tôi một lần cuối.
– Cảm ơn em, vì đã không đóng cửa ngay khi anh gõ.
Tôi nhìn anh bước đi trong màn mưa phùn, cánh cửa khép lại sau lưng anh, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy một phần nào đó trong lòng mình cũng nhẹ nhõm hơn.
Hai tuần sau, bà nội triệu tập một cuộc họp cổ đông bất thường, viện dẫn quyền hạn còn lại của bà với tư cách người nắm giữ cổ phần lớn thông qua quỹ tín thác nước ngoài.
Tin tức này khiến cả tập đoàn Thịnh chấn động. Thịnh Khải Hoằng, người luôn tự tin nắm trọn quyền kiểm soát công ty suốt hai mươi năm qua, lần đầu tiên phải đối mặt với khả năng bị lật đổ ngay trong chính ngôi nhà mình xây dựng.
Tôi đứng trong phòng họp lớn, cùng bà nội và luật sư đại diện, nhìn từng cổ đông lớn nhỏ lần lượt bước vào, ánh mắt dò xét, tò mò, có người còn không giấu nổi vẻ hả hê.
***
Thịnh Khải Hoằng bước vào sau cùng, comple chỉnh tề nhưng gương mặt hằn rõ dấu vết của những đêm mất ngủ. Ông nhìn tôi, rồi nhìn bà nội, ánh mắt lóe lên tia giận dữ khó che giấu.
– Mẹ đang làm cái trò gì vậy?
Bà nội ngồi thẳng lưng trên ghế chủ tọa, giọng điềm tĩnh như đang nói về thời tiết.
– Ta đang làm điều lẽ ra ta nên làm từ hai mươi năm trước, khi ta trao quyền điều hành công ty cho con mà không kiểm soát kỹ con sẽ dùng quyền lực đó như thế nào.
– Mẹ không có quyền can thiệp vào công việc kinh doanh của con!
– Ta có ba mươi lăm phần trăm cổ phần hợp pháp, cộng thêm mười hai phần trăm cổ phần gốc của gia đình Diệp mà con chuyển nhượng trái phép và chưa từng đăng ký lại đúng thủ tục pháp lý. Tổng cộng bốn mươi bảy phần trăm, đủ để triệu tập cuộc họp này theo đúng điều lệ công ty.
***
Cả phòng họp xôn xao. Nhiều cổ đông lớn nhỏ bắt đầu thì thầm bàn tán, không ai ngờ bà lão vẫn thường được xem là đã “nghỉ hưu hoàn toàn” lại nắm giữ một lượng cổ phần lớn đến vậy.
Thịnh Khải Hoằng siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh trước mặt các cổ đông khác.
– Việc chuyển nhượng cổ phần của gia đình Diệp hoàn toàn hợp pháp, có đầy đủ giấy tờ.
Luật sư đại diện cho tôi và bà nội đứng dậy, mở một tập hồ sơ dày.
– Thưa ông Thịnh, chúng tôi có bản sao hợp đồng vay nợ gốc giữa ông Diệp Thanh Phong và công ty tài chính trung gian, cùng kết quả giám định cho thấy chữ ký trên một số phụ lục quan trọng không khớp với chữ ký gốc của ông Diệp. Chúng tôi cũng có lời khai của chính ông Diệp Thanh Phong, xác nhận khoản nợ đó được dàn dựng dưới áp lực đe dọa.
***
Thịnh Khải Hoằng đứng bật dậy, gương mặt đỏ bừng.
– Đây là vu khống! Các người không có quyền…
– Chúng tôi có quyền, thưa ông.
Tôi lên tiếng, lần đầu tiên kể từ khi bước vào phòng họp, giọng tôi vang lên rõ ràng, không run rẩy.
– Vì tôi là một trong những người bị hại trực tiếp bởi hành vi lừa đảo, cưỡng ép hôn nhân, và thao túng tài sản của ông. Và hôm nay, tôi đến đây không phải với tư cách con dâu ông nữa, mà với tư cách người đại diện hợp pháp cho phần cổ phần của gia đình Diệp.
Cả phòng họp im phăng phắc. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, người đàn ông từng khiến tôi phải cúi đầu suốt ba năm trời trong chính ngôi nhà này.
– Ông từng nghĩ tôi chỉ là một con dâu ngoan ngoãn, không có tiếng nói. Ông đã nhầm.
***
Trình Mộc Thành, ngồi ở hàng ghế cổ đông trẻ, đứng dậy giữa sự im lặng nặng nề của cả phòng.
– Con cũng có điều muốn nói.
Thịnh Khải Hoằng quay sang nhìn con trai, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa cảnh giác.
– Con định làm gì?
– Con định nói sự thật, cha à.
Trình Mộc Thành hít một hơi sâu, giọng run nhưng kiên định.
– Con xác nhận, trong suốt nhiều năm qua, con nhiều lần chứng kiến cha thực hiện các cuộc gọi bí mật, các cuộc họp kín không cho con hoặc bất kỳ thành viên hội đồng quản trị trẻ nào tham dự, liên quan trực tiếp đến các gói thầu lớn của công ty. Con cũng xác nhận, cuộc hôn nhân giữa con và Diệp Tư Ninh được cha sắp đặt như một điều kiện trao đổi, không phải quyết định tự nguyện của con hay của cô ấy.
***
Thịnh Khải Hoằng nhìn con trai, trong ánh mắt lẫn lộn giữa giận dữ, thất vọng, và một thứ gì đó gần như tuyệt vọng.
– Con… con dám phản bội cha, ngay trước mặt tất cả mọi người sao?
– Con không phản bội cha.
Trình Mộc Thành nói, giọng nghẹn lại nhưng không lùi bước.
– Con chỉ đang làm điều lẽ ra con nên làm từ rất lâu rồi, con đang nói sự thật.
Bà nội gõ nhẹ chiếc gậy xuống sàn, ra hiệu cho cả phòng im lặng trở lại.
– Với những bằng chứng và lời khai vừa được trình bày, ta đề nghị hội đồng quản trị tạm đình chỉ chức vụ chủ tịch của Thịnh Khải Hoằng, chờ kết luận chính thức từ cơ quan điều tra. Ai đồng ý, xin giơ tay.
Từng cánh tay, chậm rãi, e dè, rồi dứt khoát, giơ lên khắp phòng họp. Đến cuối cùng, hơn sáu mươi phần trăm cổ đông có mặt đồng thuận.
Thịnh Khải Hoằng đứng chết lặng giữa phòng họp, lần đầu tiên trong đời nhận ra đế chế mà ông dày công xây dựng suốt hai mươi năm, đang sụp đổ ngay trước mắt ông, bởi chính những người ông từng nghĩ sẽ mãi mãi im lặng.
