Chương 5

  1. Home
  2. Tờ Giấy Trên Bàn Ông Tổng
  3. Chương 5
Prev
Next

Buổi tối hôm đó, sau khi tiễn mẹ về khách sạn nghỉ ngơi, tôi và Ngô Trí Minh ngồi lại văn phòng anh, rà soát lần cuối toàn bộ chứng cứ trước khi nộp lên cơ quan điều tra vào sáng hôm sau.

– Ngày mai, mọi thứ sẽ chính thức không thể quay đầu.

Anh nói, xếp gọn lại tập hồ sơ cuối cùng.

– Em biết.

Tôi ngồi tựa lưng vào ghế, cảm giác mệt mỏi dồn nén suốt nhiều ngày qua như chực trào ra.

– Em sợ không?

– Sợ chứ. Sợ mất tất cả những gì bà nội để lại. Sợ cậu Quang sẽ tìm cách trả thù trước khi bị bắt. Sợ…

Tôi ngập ngừng.

– Sợ gì nữa?

– Sợ sau khi mọi chuyện kết thúc, em lại trở thành người cô độc như tám tháng trước, chỉ khác là lần này không còn cây lau sàn để bận tâm nữa.

Ngô Trí Minh nhìn tôi thật lâu, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên tay tôi trên bàn.

– Em sẽ không cô độc đâu.

Tim tôi khẽ hẫng một nhịp.

– Anh nói vậy có nghĩa là gì?

– Có nghĩa là, từ ngày đầu tiên gặp em, khi em còn mặc bộ đồng phục tạp vụ, cầm tờ di chúc đến văn phòng anh, anh đã biết em không phải một cô gái bình thường. Càng đồng hành với em qua từng ngày, anh càng chắc chắn một điều.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng chân thành hiếm có.

– Anh không chỉ muốn là luật sư của em nữa, Uyên.

Tôi bối rối, tim đập nhanh, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

– Anh Minh, bây giờ chưa phải lúc để nói chuyện này. Cuộc chiến còn chưa kết thúc.

– Anh biết. Anh không mong em trả lời ngay. Anh chỉ muốn em biết, dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ ở đây, không phải vì hợp đồng, không phải vì lời hứa với bà cụ, mà vì chính em.

Tôi khẽ mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng, có một khoảnh khắc bình yên len lỏi vào lòng.

– Được. Sau khi mọi chuyện kết thúc, em sẽ cho anh câu trả lời.

Anh gật đầu, siết nhẹ tay tôi một chút rồi buông ra, trở lại vẻ nghiêm túc thường ngày.

– Vậy giờ, mình tập trung vào ngày mai trước đã.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông. Là chị Hà, trưởng phòng kế toán.

Giọng chị hoảng loạn qua điện thoại.

– Cô Uyên… có người đột nhập vào nhà tôi. Họ lục soát khắp nơi, may mà tôi đã mang bản sao dữ liệu gửi cho cô từ trước. Nhưng họ để lại một mảnh giấy, viết rằng nếu tôi còn hợp tác với cô, con tôi sẽ không được an toàn.

Tôi đứng bật dậy, tim đập thình thịch.

– Chị đang ở đâu? Chị và cháu có an toàn không?

– Chúng tôi đang ở nhà người thân, tạm thời an toàn.

– Chị ở yên đó. Tôi sẽ cử người bảo vệ đến ngay.

Tôi cúp máy, quay sang Ngô Trí Minh, gương mặt anh cũng đã đổi sắc.

– Cậu Quang bắt đầu ra tay rồi.

– Đúng vậy. Nghĩa là ông ta biết mọi chuyện sắp vỡ lở.

Anh đứng dậy, lấy điện thoại gọi ngay cho một người quen làm trong ngành an ninh.

– Mình phải đẩy nhanh tiến độ. Không thể chờ đến sáng mai nữa.

Đêm đó, chúng tôi làm việc xuyên đêm, hoàn tất mọi thủ tục cần thiết, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà tôi biết, sẽ không còn đường lùi.

Gần ba giờ sáng, khi tôi và Ngô Trí Minh vẫn đang rà soát những trang tài liệu cuối cùng, cửa văn phòng bỗng bị đập mạnh.

– Ai đó?

Ngô Trí Minh đứng bật dậy, đứng chắn trước mặt tôi theo bản năng.

Cửa mở ra, không phải kẻ lạ mặt như tôi lo sợ, mà là chị Hà, tóc tai rối bời, ôm chặt đứa con nhỏ trong tay, phía sau là hai nhân viên bảo vệ Ngô Trí Minh cử đến.

– Cô Uyên… tôi xin lỗi, tôi không biết chạy đi đâu khác.

Chị nức nở, cả người run rẩy.

– Có chuyện gì vậy?

Tôi vội đỡ lấy đứa trẻ, dìu chị ngồi xuống ghế.

– Trên đường đến nhà người thân, có một chiếc xe bám theo chúng tôi suốt. Bảo vệ của cậu Minh phát hiện kịp thời, đưa chúng tôi thoát được, nhưng…

Chị đưa cho tôi xem điện thoại, một tin nhắn vừa nhận được.

“Còn muốn giữ mạng con thì im miệng. Lần sau, sẽ không có ai đến kịp đâu.”

Tôi siết chặt tay, cơn giận dâng lên đến tận cổ.

– Họ dám đe dọa cả trẻ con.

Ngô Trí Minh lập tức gọi điện cho đội an ninh, bố trí ngay chỗ ở an toàn cho mẹ con chị Hà, đồng thời gọi cho một người bạn làm trong cơ quan điều tra, trình bày toàn bộ tình huống khẩn cấp.

– Với tình tiết đe dọa tính mạng nhân chứng này, mình có đủ căn cứ xin lệnh khẩn cấp, yêu cầu điều tra ngay trong đêm nay, không cần chờ đến sáng.

Anh nói, giọng dứt khoát.

Tôi nhìn chị Hà đang ôm chặt con, ánh mắt hoảng loạn chưa nguôi, lòng tôi càng thêm quyết tâm.

– Chị Hà, tôi xin lỗi vì đã kéo chị vào chuyện này.

– Không, cô Uyên. Tôi không hối hận. Nếu im lặng, có lẽ tôi và những nhân viên khác còn phải sống dưới sự thao túng của những kẻ đó lâu hơn nữa. Tôi chỉ mong, mọi chuyện sớm kết thúc.

Bốn giờ sáng, đội điều tra cùng luật sư của tôi có mặt tại trụ sở tập đoàn, thực hiện lệnh khám xét khẩn cấp văn phòng của Lý Thiệu Quang và trợ lý Đỗ Thùy Linh, dựa trên bằng chứng đe dọa nhân chứng cùng toàn bộ hồ sơ tài chính đã thu thập được.

Tôi đứng bên ngoài, nhìn đoàn người mặc sắc phục bước vào tòa nhà từng khiến tôi phải đi thang hàng hóa, lòng tôi lẫn lộn giữa hồi hộp và một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.

Ngô Trí Minh đứng cạnh tôi, khẽ nắm lấy tay tôi.

– Sắp xong rồi, Uyên.

– Em hy vọng vậy.

Bình minh bắt đầu ló dạng phía chân trời thành phố, nhuộm những tòa cao ốc bằng ánh sáng vàng nhạt, như báo hiệu một ngày mới, một trang mới sắp mở ra sau tất cả những gì tôi đã trải qua.

Sáu giờ sáng, tin tức truyền đến văn phòng nơi tôi và Ngô Trí Minh đang chờ đợi: Đỗ Thùy Linh, trợ lý riêng của cậu Quang, đã bị tạm giữ để phục vụ điều tra, sau khi cảnh sát tìm thấy trong máy tính cá nhân của cô ta hàng loạt email trao đổi trực tiếp với ngân hàng nước ngoài, xác nhận vai trò điều phối các khoản chuyển tiền cho Đông Phương Quốc Tế.

– Còn cậu Quang thì sao?

Tôi hỏi ngay khi Ngô Trí Minh nhận được cuộc gọi báo tin.

– Ông ta không có mặt tại nhà riêng khi cảnh sát đến. Điện thoại cũng tắt máy.

Tim tôi chùng xuống.

– Ông ta bỏ trốn rồi.

– Có thể. Nhưng lệnh truy nã đã được ban hành, cùng lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản liên quan. Ông ta khó có thể đi xa.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung lên, một cuộc gọi đến từ số của cậu Quang.

Tôi nhìn Ngô Trí Minh, anh gật đầu, ra hiệu cho tôi nghe máy, đồng thời bật loa ngoài để ghi âm.

– Alô, cậu.

– Uyên…

Giọng cậu Quang khàn đặc, nghe như đã không ngủ nhiều ngày.

– Con thắng rồi. Con vui chưa?

– Đây không phải chuyện thắng thua, cậu. Đây là chuyện đúng sai.

– Đúng sai à?

Cậu cười khan, tiếng cười chua chát.

– Con nghĩ cậu muốn làm những chuyện này sao? Hai mươi năm cậu gồng gánh tập đoàn này, trong khi mẹ con bỏ đi, để lại tất cả gánh nặng cho cậu và bà ngoại con. Cậu chỉ lấy lại một phần những gì cậu xứng đáng có được.

– Bằng cách rút ruột công ty, vu oan cho mẹ con, đe dọa cả trẻ con sao?

Tôi nói, giọng không giấu được sự phẫn nộ.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.

– Cậu không định làm quá như vậy. Mọi chuyện cứ thế trượt dài, đến lúc cậu nhận ra thì đã không còn đường lùi.

– Cậu vẫn còn một con đường. Ra đầu thú, hợp tác với cơ quan điều tra. Ít nhất, đó là cách duy nhất để chuyện này kết thúc mà không kéo thêm ai vô tội vào vòng lao lý.

Cậu Quang im lặng rất lâu, đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã bị ngắt.

– Cậu cần thời gian suy nghĩ.

– Cậu không còn nhiều thời gian đâu.

Cuộc gọi kết thúc đột ngột. Tôi đặt điện thoại xuống, thở dài nặng nề.

– Anh nghĩ ông ta sẽ ra đầu thú không?

– Anh không chắc. Nhưng ít nhất, mình đã cho ông ta cơ hội.

Ngô Trí Minh nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.

– Em nên nghỉ ngơi một chút. Đêm qua em gần như thức trắng.

– Em không nghỉ được đâu, khi mọi chuyện còn dang dở thế này.

Tôi nhìn ra cửa sổ, thành phố đã sáng hẳn, nhưng lòng tôi vẫn còn giăng đầy sương mù, không biết trận chiến này sẽ kết thúc ra sao, và cậu Quang, người thân duy nhất còn lại bên nội của tôi ngoài mẹ, sẽ đi về đâu sau tất cả những gì đã xảy ra.

Trưa hôm đó, Ngô Trí Minh nhận được cuộc gọi từ người bạn trong cơ quan điều tra: camera an ninh ghi nhận cậu Quang xuất hiện tại sân bay quốc tế, đang làm thủ tục cho chuyến bay đi Singapore cất cánh trong vòng một giờ nữa.

– Anh đi ngay. Em ở lại văn phòng, đừng ra ngoài.

– Không, em đi cùng anh.

Tôi nắm lấy áo khoác, giọng không chấp nhận phản đối.

– Nguy hiểm lắm, Uyên.

– Cậu ấy là người thân duy nhất của em còn lại ngoài mẹ. Em cần tự mình nhìn thấy chuyện này kết thúc ra sao.

Ngô Trí Minh nhìn tôi, cuối cùng gật đầu, không tranh cãi thêm.

Chúng tôi đến sân bay cùng lúc với đội cảnh sát kinh tế. Từ xa, tôi đã thấy cậu Quang đứng ở quầy làm thủ tục, vali kéo bên cạnh, gương mặt hốc hác, không còn dáng vẻ uy nghiêm của một chủ tịch tập đoàn từng khiến cả tòa nhà run sợ.

Khi thấy đội cảnh sát tiến đến, cậu khựng lại, quay đầu nhìn quanh như tìm đường thoát, nhưng rồi ánh mắt cậu dừng lại ở tôi, đang đứng phía sau đội cảnh sát.

– Uyên…

Cậu gọi tên tôi, giọng vỡ ra.

Tôi bước đến gần hơn, dù Ngô Trí Minh cố giữ tôi lại.

– Cậu định trốn thật sao?

– Cậu không còn lựa chọn nào khác.

Cậu cười chua chát, hai tay đã bị một viên cảnh sát khống chế nhẹ.

– Con biết không, ngày xưa, chính bà ngoại con là người dạy cậu rằng, một khi đã bước sai một bước, người ta thường không đủ can đảm quay đầu, chỉ có thể bước tiếp, hy vọng không ai phát hiện ra.

– Bà ngoại cũng dạy con, sai lầm lớn nhất không phải là vấp ngã, mà là không dám đứng dậy nhận trách nhiệm.

Cậu nhìn tôi thật lâu, ánh mắt phức tạp khó tả, vừa hối hận, vừa cam chịu.

– Con giống bà ấy nhiều hơn cậu tưởng.

Viên cảnh sát đọc lệnh bắt giữ, còng tay cậu lại. Trước khi bị dẫn đi, cậu quay lại nhìn tôi lần cuối.

– Cậu xin lỗi. Không phải vì bị bắt, mà vì đã để con phải trải qua tám tháng làm tạp vụ chỉ để tìm ra sự thật này.

Tôi đứng lặng, không nói được lời nào, chỉ nhìn theo bóng dáng cậu khuất dần sau cánh cửa an ninh sân bay.

Ngô Trí Minh đến bên cạnh, khẽ đặt tay lên vai tôi.

– Em ổn không?

– Em không biết nên vui hay buồn nữa.

Tôi thở dài, nước mắt bất giác ứa ra.

– Cả đời cậu ấy gắn liền với công ty này, giờ lại kết thúc như vậy.

– Đó là hậu quả của lựa chọn sai lầm, không phải lỗi của em.

Anh nhẹ nhàng đưa tôi ra khỏi sân bay, ánh nắng chiều rọi qua khung cửa kính lớn, chiếu lên gương mặt tôi những vệt sáng ấm áp hiếm hoi giữa những ngày u ám vừa qua.

Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Phiên tòa thật sự, nơi mọi sự thật sẽ được phơi bày trước công chúng, vẫn còn ở phía trước.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal