Chương 4
Ngày thứ hai trong ba ngày chờ đợi, tôi quyết định không ngồi yên nữa.
Tôi lên thẳng tầng 32, không báo trước, đẩy cửa bước vào phòng làm việc của Trần Khải Phong. Ông ta đang ngồi một mình, trước mặt là ly rượu chưa uống hết dù mới ba giờ chiều.
– Cô vào đây không gõ cửa sao?
Giọng ông ta mệt mỏi, không còn vẻ hống hách như tám tháng trước.
– Tôi là cổ đông chi phối, ông Trần. Tôi nghĩ mình có quyền vào bất cứ phòng nào trong tòa nhà này.
Tôi ngồi xuống đối diện ông, không chờ mời.
– Tôi biết về những khoản chuyển khoản cho Đông Phương Quốc Tế. Tôi biết ông là người ký duyệt. Và tôi biết ông không phải người chủ mưu.
Bàn tay ông ta siết chặt ly rượu.
– Cô biết gì mà nói chắc như vậy?
– Vì một người chủ mưu thật sự sẽ không ngồi đây uống rượu một mình giữa buổi chiều, mặt tái mét mỗi khi nhắc đến cái tên đó.
Ông ta cười khẩy, nhưng nụ cười run rẩy.
– Cô nghĩ cô hiểu hết mọi chuyện à?
– Không. Tôi chỉ nghĩ, ông đang sợ ai đó hơn cả sợ mất chức tổng giám đốc.
Trần Khải Phong im lặng rất lâu. Cuối cùng ông ta đặt ly rượu xuống, hai tay ôm lấy đầu.
– Cô không hiểu đâu, Uyên. Tám năm trước, tôi chỉ là một trưởng phòng tài chính bình thường. Anh Quang đưa tôi lên vị trí này, vì tôi biết vâng lời, biết im lặng đúng lúc. Nhưng gần đây, mọi mệnh lệnh không còn đến từ anh Quang nữa.
– Vậy đến từ ai?
Ông ta ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt đầy sợ hãi thật sự lần đầu tiên tôi thấy.
– Tôi không biết tên thật. Tôi chỉ biết gọi là chị Vân. Người ta nói với tôi, chị ấy mới là người thật sự nắm giữ Đông Phương Quốc Tế, còn anh Quang chỉ là bên đứng ra thực hiện.
Tim tôi thắt lại.
– Chị Vân liên lạc với ông thế nào?
– Qua điện thoại mã hóa, qua email không thể truy vết. Tôi chưa từng gặp mặt trực tiếp. Nhưng mỗi lần tôi định làm trái ý, luôn có người nhắc tôi nhớ đến khoản nợ cờ bạc của con trai tôi năm năm trước, khoản nợ mà chính họ đã âm thầm giúp tôi trả sạch.
Tôi nhìn ông ta, cảm giác thương hại lẫn phẫn nộ trộn lẫn trong lòng.
– Ông bị họ nắm thóp.
– Đúng vậy. Và bây giờ, tôi không biết phải làm sao. Nếu tôi khai ra hết, tôi sẽ đi tù vì tội đồng lõa. Nếu tôi im lặng, tôi sẽ tiếp tục là con rối cho đến khi họ vắt kiệt tập đoàn này.
Tôi ngồi thẳng lưng, giọng chắc nịch.
– Ông có một lựa chọn thứ ba. Hợp tác với tôi, khai báo toàn bộ sự thật với cơ quan điều tra, đổi lấy sự khoan hồng vì tự nguyện hợp tác. Còn hơn là tiếp tục làm con rối cho đến khi họ vứt bỏ ông như một quân cờ hết giá trị.
Trần Khải Phong nhìn tôi thật lâu, ánh mắt dao động dữ dội.
– Cô đảm bảo được điều đó sao?
– Tôi không đảm bảo ông sẽ vô tội. Nhưng tôi đảm bảo, nếu ông tiếp tục im lặng, ông sẽ là người duy nhất chịu tội thay cho tất cả những kẻ đứng sau lưng.
Ông ta cúi đầu, hai vai run lên. Lần đầu tiên trong tám tháng, tôi thấy người đàn ông từng đuổi tôi khỏi thang máy trông nhỏ bé đến vậy.
– Cho tôi thời gian suy nghĩ.
– Ông có đến ngày mai. Sau đó, mọi thứ sẽ không còn nằm trong tay ông nữa.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại ông ngồi một mình với ly rượu và nỗi sợ hãi đã đeo bám ông suốt nhiều năm.
Tối hôm đó, tôi gọi cho Ngô Trí Minh, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Trần Khải Phong.
– Nếu lời ông ta nói là thật, thì mẹ em không chỉ liên quan, mà có thể chính là đầu não đứng sau toàn bộ vụ việc.
Giọng anh nghiêm trọng khác thường.
– Em không tin điều đó.
Tôi nói, nhưng chính bản thân tôi cũng không chắc chắn về niềm tin đó nữa.
– Anh không nói mẹ em là người xấu. Anh chỉ nói, mình cần chuẩn bị cho mọi khả năng, kể cả khả năng tệ nhất.
Tôi im lặng, siết chặt điện thoại.
– Nếu đúng là mẹ em chủ mưu, em phải làm sao?
– Thì em vẫn sẽ làm điều đúng đắn. Bà nội dạy em vậy. Không phải vì đó là người thân, mà mình nhắm mắt làm ngơ trước sai trái.
Ngô Trí Minh im lặng một lúc.
– Em mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều.
– Em không mạnh mẽ. Em chỉ không còn đường lùi nữa.
Đúng lúc đó, có tiếng chuông cửa vang lên. Tôi giật mình, nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ tối.
– Có ai đó ở cửa. Em gọi lại anh sau.
Tôi cúp máy, đi ra nhìn qua lỗ nhìn cửa. Bên ngoài là một người phụ nữ trung niên, dáng người gầy gò, đội mũ rộng vành che gần nửa khuôn mặt.
– Ai đấy ạ?
– Uyên, là mẹ.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi mở cửa, đứng sững nhìn người phụ nữ trước mặt.
Mười lăm năm, gương mặt mẹ tôi đã già đi nhiều, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, nhưng ánh mắt thì vẫn như trong ký ức mờ nhạt của tôi, ánh mắt của người phụ nữ từng ôm tôi ngủ mỗi đêm trước khi bà biến mất.
– Sao mẹ về sớm hơn ba ngày mẹ nói?
Giọng tôi lạnh, dù trong lòng đang hỗn loạn.
– Vì mẹ không thể chờ thêm được nữa. Mẹ sợ, nếu chờ thêm, con sẽ gặp nguy hiểm.
Bà bước vào, nhìn quanh căn hộ nhỏ của tôi, ánh mắt xót xa.
– Con sống như vậy suốt mười lăm năm qua sao?
– Con sống tốt. Mẹ không cần lo.
Tôi đóng cửa lại, khoanh tay đứng nhìn bà.
– Mẹ nói đi. Đông Phương Quốc Tế là gì? Mẹ có liên quan thế nào?
Mẹ tôi ngồi xuống ghế, hai tay run run đặt lên đùi.
– Uyên, mẹ không phải người rút tiền khỏi tập đoàn. Đông Phương Quốc Tế đứng tên mẹ, nhưng mẹ chưa từng nhận một đồng nào từ những khoản chuyển khoản đó.
– Vậy tại sao tên mẹ lại ở đó?
– Vì mẹ bị buộc phải đứng tên. Mười lăm năm trước, mẹ phát hiện anh Quang biển thủ tiền công ty để trả nợ cờ bạc. Mẹ định báo cho bà ngoại con, nhưng anh Quang phát hiện trước, dọa sẽ vu cho mẹ tội tham ô, làm giả chứng cứ đổ hết trách nhiệm lên đầu mẹ.
Bà nghẹn ngào, giọng run run.
– Anh ấy nói, nếu mẹ dám hé môi, anh ấy sẽ khiến mẹ vào tù, còn con thì lớn lên với danh tiếng con gái của một kẻ tham ô. Mẹ sợ, mẹ đã chọn cách rời đi, để không liên lụy đến con, và âm thầm thu thập bằng chứng suốt mười lăm năm qua, chờ ngày vạch trần anh ấy.
Tôi đứng lặng người, không biết nên tin hay không.
– Vậy Đông Phương Quốc Tế…
– Là công ty do chính anh Quang lập ra, mượn danh nghĩa mẹ vì anh ấy biết mẹ đã rời khỏi Việt Nam, khó bị phát hiện. Anh ấy tưởng mẹ sẽ không bao giờ trở về để phản đối.
Mẹ tôi lấy từ trong túi xách ra một chiếc cặp tài liệu cũ kỹ, đặt lên bàn.
– Đây là toàn bộ bằng chứng mẹ thu thập được suốt mười lăm năm qua, về việc anh Quang biển thủ quỹ công ty từ những ngày đầu, về cách anh ấy dần dần thao túng bà ngoại con để giữ quyền lực. Mẹ mang về, không phải để bảo vệ bản thân, mà để trao lại cho con, hoàn thành điều bà ngoại con và mẹ chưa kịp làm.
Tôi nhìn chiếc cặp tài liệu, nhìn mẹ, nước mắt bất giác trào ra.
– Mười lăm năm, mẹ không một lần liên lạc, chỉ vì sợ liên lụy đến con sao?
– Mẹ xin lỗi, Uyên. Mẹ biết không lời xin lỗi nào đủ cho mười lăm năm con lớn lên thiếu vắng mẹ. Nhưng mẹ chưa từng một ngày ngừng theo dõi con, ngừng yêu thương con.
Tôi bước đến, chưa vội ôm lấy bà, chỉ đứng đó, để những giọt nước mắt rơi xuống, mang theo cả nỗi oán trách lẫn niềm thương xót lẫn lộn không thể gọi tên.
Tôi gọi Ngô Trí Minh đến ngay trong đêm, cùng xem qua chiếc cặp tài liệu mẹ tôi mang về.
Bên trong là hàng trăm trang sao kê ngân hàng cũ, ảnh chụp hợp đồng giả mạo, và một cuốn nhật ký mẹ tôi ghi chép tỉ mỉ từng ngày, từng cuộc gặp gỡ, từng lần bị đe dọa suốt mười lăm năm xa xứ.
Ngô Trí Minh đọc từng trang, gương mặt ngày càng nghiêm trọng.
– Đây là bằng chứng có hệ thống, không phải chuyện bịa đặt qua loa. Nếu xác thực được tính chân thực của những tài liệu này, cùng với hồ sơ Đông Phương Quốc Tế mà mình đã có, vụ việc đủ cấu thành tội danh hình sự, không chỉ là tranh chấp dân sự nữa.
Mẹ tôi ngồi lặng lẽ một góc, tay vẫn còn run.
– Cậu Minh, tôi có một điều kiện.
Bà nói, giọng nhỏ nhưng kiên quyết.
– Bà nói.
– Tôi sẵn sàng ra làm chứng, chấp nhận mọi rủi ro pháp lý về việc đứng tên Đông Phương Quốc Tế trong quá khứ. Nhưng tôi xin, đừng để Uyên phải đối mặt một mình. Con bé đã một mình chống chọi quá đủ rồi.
Ngô Trí Minh nhìn tôi, rồi nhìn mẹ tôi, gật đầu chắc nịch.
– Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Anh nhìn tôi, ánh mắt có gì đó dịu dàng hơn thường ngày.
– Anh hứa, dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn đứng cạnh em.
Tôi khẽ gật đầu, lòng ấm áp lạ thường giữa cơn bão tố đang vây quanh.
***
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ Trần Khải Phong.
“Tôi đồng ý hợp tác. Nhưng tôi cần gặp cô trước khi khai báo với cơ quan điều tra. Có chuyện quan trọng cô cần biết trước.”
Tôi hẹn ông ta ở quán cà phê cũ nơi lần đầu tôi bàn chuyện với Ngô Trí Minh, mang theo mẹ tôi cùng đi, dù bà có chút do dự.
Trần Khải Phong nhìn thấy mẹ tôi, gương mặt ông ta trắng bệch.
– Chị… chị Vân?
– Ông biết mẹ tôi?
Tôi hỏi, ngạc nhiên.
Ông ta lắp bắp.
– Người liên lạc với tôi qua điện thoại, người tự xưng là chị Vân… không phải chị đây.
Cả tôi và mẹ tôi cùng sững sờ.
– Ông nói rõ hơn được không?
– Giọng nói khác. Người phụ nữ liên lạc với tôi trẻ hơn nhiều, cách nói chuyện cũng khác. Tôi chỉ nghe người ta gọi bà ấy là chị Vân qua lời kể của một trợ lý trung gian, chưa bao giờ tôi tự mình xác nhận đó thật sự là ai.
Tim tôi lạnh toát.
– Vậy có nghĩa là, ai đó đã mượn danh mẹ tôi để chỉ đạo ông, trong khi mẹ tôi hoàn toàn không biết gì về việc này?
– Có lẽ vậy.
Trần Khải Phong gật đầu, giọng run run.
– Và tôi nghĩ, người đó rất có thể chính là trợ lý của anh Quang, người luôn đứng ra làm trung gian liên lạc mỗi khi có chỉ đạo mới. Tên cô ta là Đỗ Thùy Linh.
Tôi và Ngô Trí Minh nhìn nhau. Đỗ Thùy Linh, trợ lý riêng của cậu Quang suốt mười năm qua, người tôi từng thấy đứng cạnh cậu trong mọi cuộc họp, luôn im lặng, luôn phục tùng.
– Nếu đúng vậy, thì Đỗ Thùy Linh chỉ là người thực hiện, còn kẻ chủ mưu thật sự…
Tôi bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu, cái tên duy nhất còn lại chính là cậu tôi, Lý Thiệu Quang.
Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp lại hoàn toàn.
