Chương 6
Ba tuần sau vụ bắt giữ tại sân bay, phiên tòa xét xử vụ án biển thủ tài sản và làm giả di chúc chính thức được ấn định.
Trong khoảng thời gian đó, Trần Khải Phong chính thức hợp tác với cơ quan điều tra, cung cấp toàn bộ lời khai về các khoản chuyển tiền, đổi lại một phần khoan hồng nhờ thái độ thành khẩn. Đỗ Thùy Linh cũng khai nhận vai trò trung gian, xác nhận mọi chỉ đạo đều xuất phát từ Lý Thiệu Quang.
Tôi ngồi trong văn phòng Ngô Trí Minh, cùng anh rà soát lần cuối chiến lược cho phiên tòa.
– Bên luật sư của cậu Quang sẽ cố gắng chứng minh di chúc của bà cụ vô hiệu, dùng lại luận điểm về năng lực hành vi dân sự.
Anh nói, chỉ vào tập hồ sơ dày cộp trên bàn.
– Nhưng đoạn ghi âm và bệnh án của bác sĩ Trịnh Lan đủ để bác bỏ điều đó.
– Đúng vậy. Ngoài ra, họ có thể sẽ cố gắng hạ thấp uy tín của em, dùng lại chiêu bài dư luận như trước.
– Em đã chuẩn bị tinh thần rồi.
Ngô Trí Minh nhìn tôi, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn.
– Em đã đi một chặng đường dài, từ cô tạp vụ tầng ba đến người sắp đứng trước tòa để giành lại công lý cho cả gia đình. Anh tự hào về em.
Tôi mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.
– Nhờ có anh đồng hành, em mới đủ can đảm đi đến tận đây.
Đúng lúc đó, mẹ tôi bước vào, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.
– Uyên, mẹ có thứ này muốn đưa cho con.
Bà mở hộp, bên trong là một chiếc vòng cổ bạc cũ, khắc hình bông hoa nhỏ.
– Đây là món quà bà ngoại con tặng mẹ ngày mẹ tốt nghiệp đại học. Mẹ giữ nó suốt mười lăm năm qua như một lời nhắc nhở phải sống đúng với những gì bà đã dạy. Giờ mẹ muốn trao lại cho con.
Tôi cầm chiếc vòng cổ, nước mắt chực trào.
– Mẹ…
– Ngày mai ra tòa, mẹ sẽ đứng làm chứng cho con. Dù kết quả thế nào, mẹ cũng không hối tiếc, vì cuối cùng mẹ đã có thể đứng cạnh con, thay vì trốn tránh trong bóng tối.
Tôi ôm lấy mẹ, lần đầu tiên sau mười lăm năm, một cái ôm trọn vẹn không còn khoảng cách.
– Con không trách mẹ nữa. Con chỉ mong từ giờ, mình không còn phải xa nhau thêm lần nào nữa.
Mẹ tôi khẽ gật đầu, siết chặt vòng tay, những giọt nước mắt của cả hai mẹ con hòa lẫn vào nhau trong khoảnh khắc ấy.
Ngô Trí Minh đứng nhìn cảnh tượng đó, khẽ mỉm cười, ánh mắt chứa đựng sự ấm áp khó tả.
Ngày mai, phiên tòa sẽ bắt đầu. Nhưng đêm nay, ít nhất, gia đình nhỏ bé còn sót lại của tôi đã tìm được nhau.
Phòng xử án chật kín người, bao gồm cả phóng viên báo chí và các cổ đông tập đoàn đến theo dõi.
Tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, mặc bộ vest đen đơn giản, tóc búi gọn, khác hẳn hình ảnh cô tạp vụ tám tháng trước. Ngô Trí Minh ngồi cạnh tôi, tự tin và điềm tĩnh như mọi khi.
Lý Thiệu Quang ngồi ở hàng ghế bị cáo, gương mặt hốc hác, không còn chút uy quyền nào của một cựu chủ tịch tập đoàn.
Phiên tòa bắt đầu với phần trình bày của bên công tố, liệt kê toàn bộ tội danh: làm giả hồ sơ y tế nhằm vô hiệu hóa di chúc, biển thủ tài sản công ty thông qua công ty vỏ bọc Đông Phương Quốc Tế, đe dọa nhân chứng.
Luật sư bào chữa cho cậu Quang đứng lên, cố gắng lật lại vấn đề năng lực hành vi của bà nội tôi.
– Thưa quý tòa, thân chủ tôi tin rằng bà Lý Ngọc Trân, ở độ tuổi cao và sức khỏe suy yếu, hoàn toàn có thể bị tác động bởi những người xung quanh khi đưa ra quyết định quan trọng như vậy.
Ngô Trí Minh đứng dậy, giọng điềm tĩnh nhưng đanh thép.
– Thưa quý tòa, tôi xin phép trình chiếu đoạn ghi âm được ghi lại đúng ngày bà Lý Ngọc Trân ký di chúc, cùng bệnh án chính thức do bác sĩ điều trị trực tiếp xác nhận tình trạng tinh thần hoàn toàn minh mẫn của bà.
Đoạn ghi âm vang lên khắp phòng xử án, giọng bà nội tôi yếu ớt nhưng rõ ràng, khẳng định quyết định của mình một cách tỉnh táo.
Cả phòng xử án im lặng lắng nghe. Tôi thấy vài cổ đông lớn tuổi lau nước mắt.
Tiếp theo, chị Phạm Bích Hà được mời lên làm chứng, trình bày chi tiết về các khoản chuyển tiền bất minh, cùng những lời đe dọa chị và gia đình từng nhận được.
Rồi đến lượt Trần Khải Phong, với tư cách nhân chứng hợp tác, khai báo toàn bộ quá trình bị chỉ đạo ngầm từ Lý Thiệu Quang thông qua Đỗ Thùy Linh.
Cuối cùng, mẹ tôi bước lên bục nhân chứng, giọng run nhưng kiên định.
– Mười lăm năm trước, tôi phát hiện anh Quang, anh trai tôi, biển thủ quỹ công ty để trả nợ cờ bạc. Anh ấy đe dọa sẽ vu oan cho tôi nếu tôi tiết lộ. Tôi đã chọn cách rời đi để bảo vệ con gái mình, nhưng suốt mười lăm năm qua, tôi âm thầm thu thập bằng chứng, chờ ngày có thể vạch trần sự thật.
Bà nhìn thẳng về phía cậu Quang, giọng nghẹn ngào nhưng không hề run sợ.
– Anh Quang, em xin lỗi vì đã không đủ can đảm đối mặt sớm hơn. Nhưng hôm nay, em không còn sợ hãi nữa.
Lý Thiệu Quang cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt em gái mình.
Luật sư bào chữa cố gắng phản bác thêm vài luận điểm, nhưng trước khối lượng bằng chứng đồ sộ và nhất quán, mọi nỗ lực đều trở nên yếu ớt.
Chủ tọa phiên tòa tuyên bố tạm nghỉ, sẽ đưa ra phán quyết vào chiều cùng ngày.
Tôi ngồi trong hành lang tòa án, tay nắm chặt tay mẹ một bên, tay kia được Ngô Trí Minh khẽ nắm lấy, chờ đợi giây phút quyết định.
Ba giờ chiều, phòng xử án lại chật kín người, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Chủ tọa phiên tòa bước ra, mọi người đồng loạt đứng dậy.
– Sau khi xem xét toàn bộ chứng cứ và lời khai, tòa tuyên bố di chúc của bà Lý Ngọc Trân hoàn toàn hợp pháp, có hiệu lực đầy đủ. Quyền sở hữu 51% cổ phần Tập đoàn Khải Phong thuộc về bà Tạ Minh Uyên theo đúng nội dung di chúc.
Tôi nắm chặt tay mẹ, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập khắp cơ thể.
– Về phần bị cáo Lý Thiệu Quang, căn cứ vào các tội danh làm giả hồ sơ y tế, biển thủ tài sản doanh nghiệp với số tiền đặc biệt lớn, đe dọa nhân chứng, tòa tuyên phạt mười hai năm tù giam, đồng thời buộc hoàn trả toàn bộ số tiền đã biển thủ cho tập đoàn.
Cậu Quang đứng lặng người, không phản ứng gì, chỉ cúi đầu thật thấp.
– Đối với bị cáo Đỗ Thùy Linh, với vai trò đồng phạm tích cực, tòa tuyên phạt bảy năm tù giam.
– Đối với ông Trần Khải Phong, xét thái độ hợp tác tích cực và tự nguyện khai báo, tòa tuyên phạt hai năm tù treo, cùng nghĩa vụ bồi thường một phần thiệt hại.
Trần Khải Phong cúi đầu, gương mặt vừa nhẹ nhõm vừa hối hận.
– Về bà Lý Thanh Vân, xét vai trò bị ép buộc đứng tên trong quá khứ nhưng đã chủ động hợp tác, cung cấp bằng chứng quan trọng góp phần làm sáng tỏ vụ án, tòa quyết định miễn truy cứu trách nhiệm hình sự.
Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi, cả hai cùng bật khóc giữa phòng xử án.
Phiên tòa kết thúc. Khi bước ra ngoài, đám đông phóng viên vây quanh, liên tục đặt câu hỏi. Ngô Trí Minh đứng chắn phía trước, đại diện phát biểu ngắn gọn thay tôi.
– Thân chủ chúng tôi mong muốn tập trung vào việc tái thiết tập đoàn theo đúng tâm nguyện của người sáng lập, thay vì tiếp tục bàn về những gì đã qua. Xin cảm ơn quý vị.
Anh quay sang tôi, khẽ mỉm cười.
– Xong rồi, Uyên.
Tôi nhìn lên bầu trời chiều nhuộm sắc cam, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng đè trên vai suốt tám tháng qua, kể từ ngày đầu tiên bước vào tòa nhà này với cây lau sàn trong tay.
– Chưa xong đâu anh.
Tôi nói, giọng nhẹ nhõm nhưng kiên định.
– Còn một tập đoàn đang chờ được vực dậy, còn rất nhiều việc phải làm phía trước.
Ngô Trí Minh nhìn tôi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
– Vậy thì, anh sẽ tiếp tục đồng hành cùng em, cho đến khi nào em cần.
– Mãi mãi được không?
Tôi buột miệng hỏi, rồi chợt đỏ mặt vì chính câu hỏi của mình.
Anh bật cười, nắm lấy tay tôi giữa ánh hoàng hôn.
– Anh đang chờ câu trả lời chính thức của em đấy, đừng có đánh trống lảng.
Tôi mỉm cười, không trả lời ngay, chỉ siết nhẹ tay anh, để cả hai cùng bước đi trong ánh chiều tà, hướng về phía tương lai còn nhiều điều đang chờ đợi.
Một tuần sau phiên tòa, hội đồng quản trị Tập đoàn Khải Phong triệu tập cuộc họp bất thường, chính thức bầu tôi vào vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc điều hành tạm quyền, thay thế vị trí bị bỏ trống sau khi cậu Quang bị tuyên án.
Tôi đứng trước toàn thể ban lãnh đạo và đại diện các phòng ban, trong chính căn phòng họp nơi tám tháng trước tôi từng bị đuổi khỏi thang máy.
– Tôi biết, nhiều người trong số các vị vẫn còn nhớ tôi là cô tạp vụ tầng ba.
Tôi mở đầu bài phát biểu, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.
– Tôi không xấu hổ vì điều đó. Tám tháng làm tạp vụ dạy tôi hiểu rõ hơn ai hết, một tập đoàn không chỉ được xây dựng bởi những người ngồi trên tầng cao nhất, mà bởi từng nhân viên nhỏ bé nhất, những người âm thầm giữ cho bộ máy vận hành mỗi ngày.
Cả phòng họp im lặng lắng nghe.
– Từ hôm nay, tôi cam kết ba điều. Một, minh bạch hóa toàn bộ hệ thống tài chính, để không ai còn có thể lợi dụng kẽ hở như đã từng xảy ra. Hai, thành lập quỹ hỗ trợ nhân viên, đặc biệt ưu tiên những người từng dũng cảm đứng lên tố cáo sai phạm, như chị Phạm Bích Hà.
Tôi nhìn về phía chị Hà, đang ngồi ở hàng ghế dành cho đại diện nhân viên, mỉm cười với chị.
– Ba, tôi sẽ tiếp tục con đường mà bà tôi, bà Lý Ngọc Trân, đã dày công xây dựng suốt ba mươi năm qua, đưa tập đoàn này trở lại đúng giá trị cốt lõi ban đầu.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng họp, không còn ánh mắt dò xét hay khinh thường như ngày tôi mới bước chân vào tòa nhà này.
Ông Vũ, thành viên hội đồng quản trị lâu năm, tiến đến bắt tay tôi sau cuộc họp.
– Bà cụ chắc chắn đang mỉm cười ở trên đó, cô Uyên à.
– Cảm ơn ông.
Tôi mỉm cười, mắt hơi cay.
Buổi tối hôm đó, tôi cùng mẹ đến thăm mộ bà nội, mang theo bó hoa cúc trắng bà thích nhất lúc sinh thời.
– Bà ơi, con làm được rồi.
Tôi thì thầm trước mộ bà, nước mắt lăn dài.
– Con giữ được công ty của bà, tìm lại được mẹ, và cả kẻ gây ra mọi chuyện cũng đã phải trả giá. Con hy vọng, bà có thể yên lòng.
Mẹ tôi đứng cạnh, khẽ đặt tay lên vai tôi.
– Mẹ à ơi, con xin lỗi vì đã để mẹ hiểu lầm suốt bao năm qua. Con hứa, từ giờ, con sẽ sống thật tốt, thay cho cả những năm tháng mẹ đã mất.
Gió chiều thổi nhẹ qua nghĩa trang yên tĩnh, mang theo hương hoa cúc thoang thoảng, như một lời đáp lại dịu dàng từ người bà đã khuất, người đã âm thầm sắp đặt tất cả để tôi có được ngày hôm nay.
