Chương 7
Càng gần đến ngày đại hội cổ đông bất thường, chiến dịch bôi nhọ nhắm vào tôi càng leo thang dữ dội. Liên tiếp ba bài báo khác xuất hiện trong vòng một tuần, mỗi bài đều dẫn nguồn tin giấu tên, thêu dệt thêm chi tiết về cuộc sống riêng tư của tôi, từ việc tôi bị cáo buộc có quan hệ bất chính với nhiều người đàn ông, đến việc tôi bị tố có vấn đề tâm lý không ổn định trong suốt thời gian hôn nhân.
Tôi đọc từng bài báo trong im lặng, cảm giác như bị lột trần trước công chúng, nhưng lần này tôi không còn hoảng loạn như lần đầu tiên. Tôi đã học được cách phân biệt giữa sự thật và những gì được dựng lên để hủy hoại sự thật.
– Họ đang hoảng sợ. Đường Vũ Phong nói trong cuộc họp chiến lược tại văn phòng bà Thục Nhi, khi cả nhóm xem xét lại loạt bài báo mới. Càng gần ngày đại hội, họ càng cần dư luận nghi ngờ chị trước khi chị có cơ hội trình bày bằng chứng.
– Chúng ta cần phản công đúng lúc, không phải phòng thủ mãi. Bà Thục Nhi nói, gõ nhẹ ngón tay lên bàn suy nghĩ. Cô nghĩ đã đến lúc tổ chức một buổi họp báo chính thức, trước ngày đại hội ba ngày, để trình bày một phần bằng chứng cho công chúng, dưới sự giám sát của luật sư, tránh vi phạm quy định bảo mật thông tin trước đại hội cổ đông.
– Một buổi họp báo. Tôi lặp lại, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. Tôi chưa từng đứng trước ống kính truyền thông với tư cách người phát ngôn cho chính mình.
– Cháu không cần làm điều đó một mình. Bà Thục Nhi nói, giọng dịu lại. Cô sẽ đứng cạnh cháu, trình bày phần pháp lý. Nhưng cháu cần là người mở đầu, kể câu chuyện của chính mình, bằng chính giọng nói của cháu. Công chúng cần thấy một con người thật, không phải những dòng chữ vô danh trên báo mạng.
Đêm trước buổi họp báo, tôi ngồi một mình trong ngôi nhà nhỏ ở Vũ Lăng, viết đi viết lại bài phát biểu, xóa đi rồi viết lại, cố tìm ra cách diễn đạt vừa đủ mạnh mẽ để bảo vệ sự thật, vừa đủ chân thành để không bị coi là một màn kịch phản công có tính toán.
Điện thoại reo, Đường Vũ Phong gọi đến.
– Chị vẫn ổn chứ? Anh hỏi, giọng lo lắng thật sự.
– Tôi đang cố viết bài phát biểu cho ngày mai. Tôi nói, thở dài. Nhưng mỗi lần viết xong, tôi lại thấy nó nghe như đang biện minh, không phải đang nói sự thật.
– Chị không cần biện minh cho bất cứ điều gì. Đường Vũ Phong nói. Chị chỉ cần kể lại những gì đã thật sự xảy ra, theo đúng trình tự thời gian, không thêm thắt, không phóng đại. Sự thật, khi được kể đơn giản và chân thành, luôn có sức nặng hơn bất kỳ lời bôi nhọ nào.
Tôi im lặng một lúc, nhìn ra khu vườn tối bên ngoài cửa sổ.
– Anh có nghĩ tôi có thể làm được điều này không? Tôi hỏi, giọng khẽ, để lộ ra chút yếu đuối tôi hiếm khi cho phép bản thân thể hiện trước người khác kể từ đêm trên chuyến tàu.
– Tôi biết chị làm được. Đường Vũ Phong nói, giọng chắc chắn không chút do dự. Chị là người duy nhất tôi từng gặp, sau ba năm sống trong im lặng bị chèn ép, vẫn còn đủ tỉnh táo để đọc hết điều 51 khoản 3 trước khi bước xuống một chuyến tàu lúc nửa đêm. Người như vậy không thiếu can đảm, chị Vãn Thanh. Chị chỉ đang học lại cách tin vào chính tiếng nói của mình.
Tôi cảm thấy mắt mình cay cay, không phải vì buồn, mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, có ai đó nhìn thấy tôi không phải như một nạn nhân cần thương hại, cũng không phải một công cụ pháp lý cần lợi dụng, mà như một con người thật sự, với đầy đủ sức mạnh và giá trị của riêng mình.
– Cảm ơn anh. Tôi nói, giọng hơi nghẹn. Ngày mai, tôi sẽ đứng trước ống kính đó, và tôi sẽ kể sự thật.
– Tôi sẽ có mặt. Đường Vũ Phong nói. Không phải với tư cách điều tra viên, mà với tư cách một người tin vào những gì chị đang làm.
Đêm đó, tôi viết lại bài phát biểu một lần cuối, lần này không xóa đi câu nào, vì mỗi câu đều là sự thật, đơn giản, chân thành, và đủ mạnh mẽ để đứng vững trước bất kỳ cơn bão dư luận nào ập đến vào ngày mai.
Buổi họp báo diễn ra tại một hội trường nhỏ do bà Thục Nhi thuê riêng, đủ chỗ cho khoảng năm mươi phóng viên từ các tờ báo lớn nhỏ trong thành phố. Tôi đứng sau tấm rèm chờ đến lượt bước ra, tay siết chặt tờ giấy ghi bài phát biểu, tim đập nhanh đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp trong lồng ngực.
– Chị sẵn sàng chưa? Bà Thục Nhi hỏi, đặt tay lên vai tôi, ánh mắt động viên.
Tôi hít một hơi sâu, nhớ lại lời Đường Vũ Phong nói tối qua, chỉ cần kể sự thật.
– Sẵn sàng rồi. Tôi nói, bước ra trước ống kính.
Ánh đèn flash chớp liên tục khi tôi bước lên bục phát biểu. Tôi nhìn quanh hội trường, thấy Đường Vũ Phong đứng ở hàng ghế cuối, ánh mắt anh gặp mắt tôi một giây, gật đầu khẽ, đủ để tiếp thêm cho tôi chút can đảm cuối cùng.
– Xin chào tất cả mọi người. Tôi mở lời, giọng run nhẹ ban đầu nhưng dần vững vàng hơn theo từng câu. Tôi là Triệu Vãn Thanh. Trong tuần qua, nhiều bài báo đã viết về tôi, gọi tôi là người phụ nữ ngoại tình, người phụ nữ tham lam muốn rút ruột tài sản gia đình chồng cũ. Hôm nay, tôi đứng đây không phải để phản bác từng lời vu khống đó, mà để kể cho mọi người nghe sự thật, đơn giản và đầy đủ.
Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ ngày kết hôn, những năm tháng bị gạt ra ngoài lề trong chính ngôi nhà của mình, đêm phát hiện email nói về việc thu hồi cổ phần, quyết định đọc luật, cuộc gặp bất ngờ với Đường Vũ Phong đêm ở ga Vũ Lăng, và những phát hiện chấn động về khoản vay tám mươi tỷ cùng đợt phát hành cổ phần bất thường.
Hội trường im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng máy ảnh chớp lóe liên tục.
– Ngôi nhà tôi đang sống, tôi mua bằng chính tiền công việc dịch thuật của mình, không phải tiền rút từ tài sản chung. Tôi nói, giọng chắc nịch. Người đàn ông trong bức ảnh chụp lén tại quán cà phê không phải người tình của tôi, mà là điều tra viên độc lập, người đã giúp tôi phát hiện ra sự thật đằng sau ba năm im lặng của mình.
Tôi đưa mắt nhìn khắp hội trường, dừng lại ở nhóm phóng viên hàng đầu.
– Tôi không đứng đây để đòi công bằng cho riêng mình. Tôi nói, giọng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi đứng đây vì hàng ngàn cổ đông nhỏ của Hàn Thịnh, những người đã bị tước đoạt giá trị tài sản một cách âm thầm, không hề hay biết, trong khi những người đứng đầu công ty vẫn ngày ngày rao giảng về danh dự và trách nhiệm gia tộc.
Bà Thục Nhi bước lên, trình bày phần bằng chứng pháp lý, chỉ rõ điều khoản 17 mục bổ sung, khoản vay bất thường, đợt phát hành cổ phần thao túng, không nêu tên nhân chứng để bảo vệ an toàn cho họ trước ngày đại hội chính thức.
Khi buổi họp báo kết thúc, một phóng viên trẻ giơ tay hỏi câu cuối cùng.
– Chị Vãn Thanh, chị có hối hận vì đã lên tiếng không, khi biết rằng điều này có thể phá hủy hoàn toàn danh dự của gia đình chồng cũ chị?
Tôi nhìn thẳng vào ống kính, giọng bình tĩnh và rõ ràng.
– Tôi không phá hủy danh dự của ai cả. Tôi nói. Tôi chỉ đơn giản không tiếp tục im lặng để bảo vệ một thứ danh dự giả tạo được xây dựng trên sự lừa dối. Nếu có ai phải chịu trách nhiệm cho sự sụp đổ đó, thì đó là chính những người đã chọn xây dựng nó bằng dối trá, không phải người dám nói ra sự thật.
Buổi họp báo kết thúc trong tiếng vỗ tay lác đác từ vài phóng viên, một điều tôi không hề mong đợi nhưng khiến lòng tôi ấm lại đôi chút.
Tối hôm đó, tin tức về buổi họp báo lan truyền khắp các mặt báo, lần này với những tiêu đề hoàn toàn khác, người vợ dũng cảm phanh phui gian lận doanh nghiệp ngàn tỷ, cổ đông thiểu số lên tiếng bảo vệ công lý.
Đường Vũ Phong gọi điện ngay sau khi tôi về đến nhà.
– Chị làm rất tốt. Anh nói, giọng đầy tự hào. Dư luận đã bắt đầu đảo chiều. Ba bài báo bôi nhọ trước đó giờ trông như một trò hề lố bịch so với những gì chị vừa trình bày.
Tôi ngồi xuống bậc thềm trước nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lần đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng, cảm nhận một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
– Còn ba ngày nữa là đến đại hội cổ đông. Tôi nói. Trận chiến thật sự vẫn chưa bắt đầu.
– Nhưng chị đã thắng trận đầu tiên rồi, chị Vãn Thanh. Đường Vũ Phong nói, giọng dịu dàng hiếm thấy. Chị đã lấy lại được tiếng nói của chính mình. Điều đó, không ai có thể tước đoạt khỏi chị nữa.
Ba ngày trước đại hội cổ đông bất thường, không khí trong nhóm chúng tôi căng thẳng đến mức từng chi tiết nhỏ nhất cũng được rà soát đi rà soát lại nhiều lần. Bà Thục Nhi chuẩn bị toàn bộ hồ sơ pháp lý theo trình tự trình bày chặt chẽ, Đường Vũ Phong hoàn thiện bản báo cáo điều tra cuối cùng, còn bà Vương Thị Hồng, dưới sự bảo vệ pháp lý của luật sư, đồng ý xuất hiện làm chứng trực tiếp tại đại hội.
Giang Tử Nghiêu cũng xác nhận sẽ có mặt, dù anh biết rõ điều đó đồng nghĩa với việc công khai đối đầu với chính mẹ và anh trai mình trước toàn thể cổ đông và truyền thông.
– Anh có chắc không? Tôi hỏi anh trong cuộc gọi tối hôm trước đại hội, giọng đầy lo lắng thay cho anh. Một khi anh xuất hiện, sẽ không còn đường lùi nào cho anh trong gia đình đó nữa.
– Tôi đã không còn đường lùi từ hai năm trước, khi tôi chọn im lặng thay vì lên tiếng. Giang Tử Nghiêu nói, giọng bình thản lạ thường. Ngày mai, tôi chỉ đang sửa lại sai lầm đó, muộn còn hơn không.
Tôi cũng nhận được một cuộc gọi khác, lần này từ chính Giang Tử Hàn, giọng anh ta khác hẳn sự lạnh lùng quen thuộc, mang theo một sự mệt mỏi tôi chưa từng nghe thấy trong suốt ba năm chung sống.
– Vãn Thanh, ngày mai em thật sự sẽ làm đến cùng sao? Anh ta hỏi, giọng gần như van nài.
– Anh vẫn còn cơ hội để làm điều đúng đắn, Tử Hàn. Tôi nói, giọng không còn giận dữ, chỉ còn sự bình thản của người đã đi qua đủ đau đớn để nhìn mọi thứ rõ ràng hơn. Nếu anh thật sự không biết gì về khoản vay đó, về đợt phát hành cổ phần đó, thì ngày mai chính là cơ hội để anh chứng minh điều đó, bằng cách đứng về phía sự thật, không phải về phía mẹ anh.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
– Anh không biết liệu anh có đủ can đảm làm điều đó không. Cuối cùng anh ta nói, giọng nhỏ hẳn.
– Đó là lựa chọn của anh, không phải của tôi nữa. Tôi nói, giọng dịu lại một chút, dù không còn tình cảm như xưa, nhưng vẫn còn đó một chút gì đó của ba năm chung sống, một sự cảm thông mờ nhạt dành cho người đàn ông từng là chồng mình. Tôi chỉ mong anh chọn đúng, vì chính bản thân anh, không phải vì tôi hay vì mẹ anh.
Tôi cúp máy, ngồi lặng trong bóng tối phòng khách ngôi nhà nhỏ, nghĩ về ngày mai.
Đường Vũ Phong đến muộn hơn dự kiến, mang theo bản báo cáo cuối cùng đã hoàn thiện, đặt nó lên bàn giữa phòng khách tôi.
– Đây là tất cả. Anh nói, giọng nghiêm túc. Từ khoản vay tám mươi tỷ, đến đợt phát hành cổ phần thao túng, đến chứng cứ bà Hồng cung cấp, đến lời khai của Giang Tử Nghiêu. Ngày mai, mọi thứ sẽ được trình bày trước toàn thể cổ đông.
Tôi lật qua từng trang báo cáo, cảm nhận trọng lượng thật sự của những gì chúng tôi đã xây dựng trong suốt hơn một tháng qua.
– Anh nghĩ chúng ta sẽ thắng chứ? Tôi hỏi, giọng khẽ, để lộ ra sự lo lắng tôi cố giấu suốt cả tuần.
Đường Vũ Phong ngồi xuống cạnh tôi, không quá gần, nhưng đủ gần để tôi cảm nhận được sự an tâm từ sự hiện diện của anh.
– Tôi không thể hứa trước kết quả, chị Vãn Thanh. Anh nói thành thật. Nhưng tôi biết chúng ta đã làm mọi thứ đúng đắn nhất có thể, với bằng chứng vững chắc nhất, và với sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhất. Dù ngày mai kết quả thế nào, chị đã không còn là người phụ nữ im lặng chịu đựng trong bóng tối nữa. Điều đó, tự thân nó, đã là một chiến thắng.
Tôi nhìn anh, ánh đèn phòng khách hắt lên gương mặt anh những khoảng sáng tối dịu dàng, và tôi nhận ra, trong suốt hành trình đầy giông bão vừa qua, người đàn ông ngồi cạnh tôi lúc này chưa từng một lần nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại hay lợi dụng, chỉ có sự tôn trọng chân thành và niềm tin vững chắc vào những gì tôi có thể làm được.
– Cảm ơn anh, Vũ Phong. Tôi nói, lần đầu tiên gọi tên anh không kèm theo họ, một sự thân mật nhỏ nhoi nhưng đủ để cả hai chúng tôi đều nhận ra.
Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng lạ thường.
– Ngày mai, chúng ta cùng nhau bước vào đại hội đó. Anh nói. Và dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ đứng cạnh chị, đến cùng.
