Chương 6
Yêu cầu triệu tập đại hội cổ đông bất thường của tôi được gửi đi vào một buổi sáng thứ Hai, kèm theo bản tóm tắt sơ bộ những phát hiện về khoản vay tám mươi tỷ và đợt phát hành cổ phần bất thường. Theo luật, hội đồng quản trị Hàn Thịnh có ba mươi ngày để tổ chức đại hội, nhưng tôi biết họ sẽ không để mọi chuyện yên bình trong suốt khoảng thời gian đó.
Quả nhiên, chỉ hai ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ trợ lý riêng của Giang Tử Hàn, yêu cầu tôi đến văn phòng công ty để trao đổi trực tiếp, với lý do giải quyết êm đẹp trước khi mọi chuyện đi quá xa.
Tôi bàn với bà Thục Nhi trước khi đồng ý.
– Cô nghĩ cháu nên đi. Bà nói. Nhưng không đi một mình. Cô sẽ đi cùng cháu, với tư cách luật sư đại diện, và mọi cuộc trao đổi phải được ghi âm công khai, có sự đồng thuận của cả hai bên, để tránh trường hợp lời nói của cháu bị bóp méo sau này.
Văn phòng Hàn Thịnh nằm trên tầng ba mươi hai của tòa nhà trung tâm thành phố, nơi tôi từng đến vô số lần trong vai trò vợ của phó tổng giám đốc, luôn được tiếp đón bằng nụ cười lịch sự của lễ tân và ánh mắt ngưỡng mộ pha chút dò xét của nhân viên. Lần này, khi tôi bước vào cùng bà Thục Nhi, không khí hoàn toàn khác, lạnh lẽo, căng thẳng, như thể mọi người đã được thông báo trước về cuộc chiến đang diễn ra phía sau những cánh cửa kính.
Phòng họp lớn trên tầng ba mươi hai đã có sẵn ba người, Giang Tử Hàn ngồi giữa, bà Lâm Ngọc Hoa bên phải, và ông Phùng Đắc Lợi, luật sư trưởng công ty, bên trái, tay ông cầm sẵn một tập hồ sơ dày.
– Vãn Thanh. Bà Lâm Ngọc Hoa mở lời trước, giọng ngọt ngào giả tạo quen thuộc. Con đến rồi. Ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện như người một nhà.
– Chúng ta không còn là người một nhà nữa, thưa bác. Tôi nói, ngồi xuống ghế đối diện, bà Thục Nhi ngồi cạnh tôi, đặt máy ghi âm lên bàn một cách công khai. Tôi ở đây với tư cách cổ đông, không phải con dâu.
Ông Phùng Đắc Lợi hắng giọng, mở tập hồ sơ trước mặt.
– Cô Vãn Thanh, chúng tôi đã xem qua yêu cầu triệu tập đại hội cổ đông bất thường của cô. Ông nói, giọng nghề nghiệp lạnh lùng. Chúng tôi cho rằng những cáo buộc trong đó thiếu cơ sở pháp lý vững chắc, và có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín công ty một cách không cần thiết. Chúng tôi đề nghị cô rút lại yêu cầu, đổi lại công ty sẵn sàng đàm phán một khoản bồi thường ly hôn thỏa đáng hơn nhiều so với giá trị cổ phần hiện tại của cô.
– Bao nhiêu? Tôi hỏi thẳng, không vòng vo.
Giang Tử Hàn liếc nhìn mẹ mình trước khi trả lời.
– Ba mươi tỷ đồng, chuyển ngay lập tức, kèm theo thỏa thuận bảo mật toàn diện. Anh ta nói. Đổi lại, em rút yêu cầu triệu tập đại hội, và không tiết lộ bất cứ thông tin nào liên quan đến công ty cho bất kỳ ai, kể cả báo chí hay cơ quan quản lý.
Tôi nhìn con số đó, ba mươi tỷ, một khoản tiền đủ lớn để bất kỳ ai trong hoàn cảnh của tôi ba năm trước có thể cân nhắc nghiêm túc.
Nhưng tôi không còn là người phụ nữ ngồi dưới sàn bếp nhìn trần nhà ba tháng trước nữa.
– Không. Tôi nói, giọng bình tĩnh và dứt khoát. Đây không còn là chuyện tiền bạc nữa, thưa bác, thưa ông Phùng. Đây là chuyện hàng ngàn cổ đông nhỏ khác đã bị lừa dối, bị pha loãng cổ phần một cách bất hợp pháp, trong khi hoàn toàn không hay biết. Tôi sẽ không đánh đổi công lý của họ lấy sự im lặng của riêng mình.
Bà Lâm Ngọc Hoa đổi sắc mặt, nụ cười giả tạo biến mất hoàn toàn.
– Con nghĩ con đang làm anh hùng sao? Bà gằn giọng. Con nghĩ con có thể một mình chống lại cả hệ thống pháp lý mà gia đình này xây dựng suốt ba mươi năm sao?
– Cháu không cần chống lại một mình. Bà Thục Nhi lên tiếng lần đầu tiên, giọng bà điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. Vãn Thanh có luật sư đại diện, có điều tra viên độc lập được nhóm cổ đông thiểu số ủy quyền, và theo tôi được biết, có cả sự hợp tác của một thành viên khác trong gia đình bà.
Câu nói cuối cùng khiến cả ba người đối diện chúng tôi cứng người lại.
Giang Tử Hàn nhìn mẹ mình, ánh mắt hoang mang.
– Mẹ, bà ấy đang nói về ai vậy?
Bà Lâm Ngọc Hoa không trả lời, chỉ siết chặt tay trên bàn, khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi đứng dậy, thu dọn giấy tờ trước mặt.
– Đại hội cổ đông sẽ diễn ra đúng theo lịch trình pháp lý. Tôi nói, nhìn thẳng vào bà Lâm Ngọc Hoa lần cuối trước khi quay lưng bước ra khỏi phòng họp. Tôi khuyên bác nên chuẩn bị lời giải thích tốt hơn ba mươi tỷ đồng, thưa bác.
Sau cuộc gặp căng thẳng tại văn phòng Hàn Thịnh, Đường Vũ Phong thông báo một tin khiến cả nhóm chúng tôi bất ngờ, nhân viên kế toán cũ từng mất liên lạc ba tuần trước, người anh nghi ngờ bị gây áp lực phải im lặng, đã chủ động liên hệ lại với anh.
Tên bà là Vương Thị Hồng, từng làm kế toán trưởng tại Hàn Thịnh suốt tám năm, người trực tiếp xử lý các bút toán liên quan đến khoản vay tám mươi tỷ với Kim Ngọc Phát trước khi nghỉ việc đột ngột.
Chúng tôi gặp bà tại một căn hộ nhỏ ở ngoại thành, nơi bà đang tạm trú cùng con gái sau khi rời khỏi nhà riêng vì lo sợ bị theo dõi.
– Tôi xin lỗi vì đã biến mất đột ngột. Bà Hồng nói, giọng vẫn còn run rẩy dù đã ba tuần trôi qua. Sau khi anh Vũ Phong liên hệ hỏi về khoản vay đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ chính bà Lâm Ngọc Hoa, cảnh báo tôi nếu tiết lộ bất cứ điều gì, gia đình tôi sẽ gặp rắc rối lớn, kể cả việc con gái tôi đang học ở nước ngoài có thể bị ảnh hưởng đến visa du học.
– Bà ấy đe dọa trực tiếp bà? Bà Thục Nhi hỏi, ghi chép cẩn thận.
– Vâng. Bà Hồng gật đầu, mắt đỏ hoe. Tôi sợ hãi, nên tôi tắt điện thoại, chuyển chỗ ở, không liên lạc với ai suốt ba tuần. Nhưng sau khi thấy bài báo bôi nhọ chị Vãn Thanh tuần trước, tôi nhận ra nếu tôi tiếp tục im lặng, họ sẽ không bao giờ dừng lại, và sẽ còn nhiều người khác bị hại như chị.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt, cảm nhận được nỗi sợ hãi thật sự trong ánh mắt bà, và cả sự can đảm cần thiết để bà bước ra khỏi bóng tối đó.
– Bà có giữ chứng từ gốc không? Đường Vũ Phong hỏi, giọng cẩn trọng.
Bà Hồng gật đầu, lấy từ trong túi xách ra một ổ đĩa lưu trữ nhỏ.
– Tôi sao lưu toàn bộ bút toán liên quan đến khoản vay Kim Ngọc Phát trước khi nghỉ việc, phòng trường hợp sau này tôi bị đổ oan liên quan đến sai phạm đó. Bà nói. Đây là bản sao đầy đủ, bao gồm cả chữ ký phê duyệt của bà Lâm Ngọc Hoa và ông Phùng Đắc Lợi trên từng bút toán chuyển tiền.
Bà Thục Nhi cẩn thận nhận lấy ổ đĩa, đặt vào một túi chống tĩnh điện chuyên dụng bà mang theo.
– Đây sẽ là bằng chứng then chốt. Bà nói. Bà Hồng, nếu bà đồng ý, tôi cần bà làm chứng chính thức trước đại hội cổ đông, và có thể cả trước cơ quan điều tra sau này. Tôi hiểu điều này có thể gây rủi ro cho bà, nên tôi sẽ đề nghị áp dụng biện pháp bảo vệ nhân chứng theo quy định pháp luật.
Bà Hồng im lặng một lúc, nhìn con gái nhỏ đang chơi ở góc phòng, rồi nhìn lại chúng tôi, ánh mắt cương quyết.
– Tôi đồng ý. Bà nói. Tôi đã sợ hãi đủ lâu rồi. Đã đến lúc tôi ngừng chạy trốn.
Trên đường về, ngồi trong xe cùng Đường Vũ Phong, tôi nhìn ra cửa sổ, cảm nhận một cảm giác lẫn lộn giữa hy vọng và nặng nề.
– Anh nghĩ còn bao nhiêu người như bà Hồng ngoài kia, bị buộc phải im lặng vì sợ hãi? Tôi hỏi, giọng khẽ.
Đường Vũ Phong im lặng một lúc trước khi trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng đường.
– Tôi không biết chính xác con số, nhưng tôi biết rằng mỗi một người như bà Hồng dám bước ra, sẽ mở đường cho những người khác dám làm điều tương tự. Anh nói. Chị đang làm chính điều đó, Vãn Thanh. Không chỉ cho bản thân chị.
Tôi quay sang nhìn anh, ánh đèn đường phía ngoài xe lướt qua gương mặt anh từng khoảnh khắc, và lần đầu tiên trong nhiều tuần, tôi cảm thấy một sự ấm áp nhỏ nhoi len vào lòng mình, khác hẳn với cảm giác cô đơn quen thuộc suốt ba năm hôn nhân.
– Cảm ơn anh. Tôi nói khẽ. Vì đã gọi cho tôi đêm hôm đó ở ga Vũ Lăng.
Đường Vũ Phong khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn nhìn đường phía trước.
– Cảm ơn chị vì đã bắt máy. Anh nói. Không nhiều người sẽ làm vậy, vào lúc nửa đêm, với một số lạ.
