Chương 5
Ba ngày sau khi văn bản yêu cầu kiểm toán được gửi đi, một cuộc gọi bất ngờ đến từ một người tôi không lường trước, Giang Tử Nghiêu, em trai ruột của Giang Tử Hàn, người từng giữ chức giám đốc tài chính của Hàn Thịnh nhưng đã rút lui khỏi mọi vị trí điều hành hai năm trước, sau một cuộc tranh cãi nội bộ mà tôi chưa bao giờ được nghe kể chi tiết.
– Chị Vãn Thanh. Giọng anh ta trầm, có phần mệt mỏi hơn cả tuổi ba mươi của mình. Tôi cần gặp chị, không phải để nói giúp anh trai tôi hay mẹ tôi. Tôi muốn nói cho chị nghe sự thật, phần sự thật tôi biết.
Chúng tôi gặp nhau tại một quán ăn nhỏ ngoại ô, xa khỏi mọi ánh mắt quen thuộc của giới kinh doanh thành phố. Giang Tử Nghiêu trông khác hẳn hình ảnh tôi nhớ về anh trong những bữa tiệc gia đình, gầy hơn, tóc điểm bạc sớm, ánh mắt mang một nỗi mệt mỏi dồn nén lâu ngày.
– Hai năm trước, tôi phát hiện những khoản vay nội bộ bất thường giữa công ty và Kim Ngọc Phát. Anh mở đầu, giọng thấp. Tôi mang chuyện đó nói với mẹ, nghĩ bà không biết. Nhưng bà nói thẳng với tôi, đó là kế hoạch của bà, để chuẩn bị tài sản riêng phòng khi công ty gặp biến cố, và bà yêu cầu tôi im lặng, coi như không thấy gì.
– Anh từ chối. Tôi nói, không phải câu hỏi.
– Tôi từ chối, và tôi rút lui khỏi vị trí giám đốc tài chính ngay sau đó, viện lý do sức khỏe. Anh cười khẽ, chua chát. Tôi không đủ can đảm tố cáo mẹ mình, chị Vãn Thanh. Tôi chỉ đủ can đảm bước ra khỏi cuộc chơi đó. Đó là điều tôi hối hận nhất trong hai năm qua.
Tôi nhìn anh, cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ, dù hoàn cảnh của chúng tôi khác nhau hoàn toàn.
– Vậy tại sao bây giờ anh tìm đến tôi?
– Vì bài báo hôm trước. Giang Tử Nghiêu nói, ánh mắt cứng lại. Mẹ tôi đứng sau nó, tôi biết chắc, vì tôi nghe được cuộc gọi giữa bà và trưởng phòng truyền thông công ty tối hôm bài báo đăng. Bà không chỉ muốn bảo vệ tài sản nữa, chị Vãn Thanh, bà sẵn sàng phá hủy danh dự của bất cứ ai cản đường bà, kể cả người từng là con dâu bà.
– Anh đang nói với tôi rằng anh sẵn sàng làm chứng chống lại mẹ mình? Tôi hỏi thẳng, muốn chắc chắn mình không hiểu lầm.
Giang Tử Nghiêu im lặng một lúc lâu, tay siết chặt ly nước trước mặt.
– Tôi sẵn sàng cung cấp tài liệu tôi giữ lại từ hai năm trước, khi tôi còn là giám đốc tài chính. Anh nói chậm rãi. Bao gồm email trao đổi giữa mẹ tôi và giám đốc Kim Ngọc Phát, xác nhận rõ mục đích thật sự của khoản vay tám mươi tỷ. Tôi giữ chúng lại như một cách tự bảo vệ mình, phòng khi sau này bị đổ oan liên quan đến sai phạm đó. Tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng chúng, cho đến bây giờ.
– Tại sao là bây giờ? Tôi hỏi lại, muốn hiểu rõ động cơ của anh.
Giang Tử Nghiêu nhìn tôi thẳng, ánh mắt lần đầu tiên có chút ấm áp thật sự.
– Vì chị là người đầu tiên trong gia đình này dám đứng lên nói không, chị Vãn Thanh. Ba năm chị sống trong ngôi nhà đó như một cái bóng, và tôi, một người con trai ruột, còn không đủ can đảm làm điều chị vừa làm. Tôi xấu hổ vì điều đó. Tôi muốn chuộc lại phần nào.
Tôi im lặng một lúc, cảm nhận trọng lượng của lời đề nghị anh vừa đưa ra.
– Nếu anh cung cấp tài liệu này, anh biết chuyện gì sẽ xảy ra với mẹ anh và anh trai anh. Tôi nói, muốn chắc chắn anh hiểu rõ hậu quả.
– Tôi biết. Giang Tử Nghiêu nói, giọng nặng nề nhưng không do dự. Nhưng tôi cũng biết, nếu không ai dừng việc này lại, công ty sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vài năm tới, kéo theo hàng ngàn nhân viên và cổ đông nhỏ mất trắng. Tôi chọn cứu công ty, thay vì cứu danh dự giả tạo của gia đình mình.
Tôi gật đầu, cảm thấy một sự tôn trọng chân thành dành cho người đàn ông trước mặt, dù anh mang họ Giang, dòng họ đã khiến tôi đau khổ suốt ba năm.
– Tôi sẽ giới thiệu anh với luật sư của tôi, bà Đỗ Thục Nhi, và điều tra viên Đường Vũ Phong. Tôi nói. Nhưng anh cần biết, một khi tài liệu này được đưa ra, sẽ không có đường lùi cho cả anh lẫn tôi.
– Tôi hiểu. Giang Tử Nghiêu gật đầu chậm rãi. Và tôi đã sẵn sàng.
Chúng tôi bắt tay nhau qua bàn ăn nhỏ ngoại ô, một cái bắt tay ngắn ngủi nhưng đủ để đánh dấu một liên minh không ai trong hai chúng tôi từng nghĩ mình sẽ cần đến.
Với tài liệu Giang Tử Nghiêu cung cấp, Đường Vũ Phong dành trọn một tuần lễ để đối chiếu từng email, từng con số, ghép nối chúng với dữ liệu anh đã thu thập trước đó. Kết quả cuối cùng vượt xa những gì bất kỳ ai trong chúng tôi từng lường trước.
– Không chỉ là tám mươi tỷ đồng bị rút ra qua Kim Ngọc Phát. Đường Vũ Phong nói trong cuộc họp tiếp theo tại văn phòng bà Thục Nhi, giọng anh có chút run nhẹ vì chính mức độ nghiêm trọng của phát hiện mới. Bà Lâm Ngọc Hoa còn tổ chức phát hành thêm một đợt cổ phần nội bộ cách đây mười tháng, dưới danh nghĩa tăng vốn điều lệ, nhưng thực chất số cổ phần mới này được bán riêng cho một nhóm cổ đông thân tín với giá thấp hơn giá trị thị trường đến bốn mươi phần trăm.
– Điều đó có nghĩa là gì, với những cổ đông nhỏ khác? Tôi hỏi.
– Nghĩa là tỷ lệ sở hữu của họ bị pha loãng nghiêm trọng mà không hề hay biết. Bà Thục Nhi giải thích, giọng nghiêm trọng. Đây là hành vi thao túng cổ phần cổ điển, dùng để củng cố quyền kiểm soát của một nhóm nhỏ trong khi tước đoạt giá trị tài sản của cổ đông đại chúng. Nếu chứng minh được, đây là vi phạm nghiêm trọng luật chứng khoán, không chỉ đơn thuần là tranh chấp nội bộ gia đình nữa.
Giang Tử Nghiêu, có mặt trong cuộc họp lần này, gật đầu xác nhận.
– Tôi nhớ cuộc họp đó. Anh nói. Mẹ tôi trình bày với hội đồng quản trị rằng đây là bước cần thiết để huy động vốn cho dự án mở rộng, nhưng thực tế số tiền huy động được chưa từng chảy vào bất kỳ dự án thực tế nào. Tôi đã nghi ngờ từ lúc đó, nhưng không có đủ bằng chứng để lên tiếng.
– Bây giờ chúng ta có bằng chứng. Đường Vũ Phong nói, đặt một tập tài liệu dày lên bàn. Email nội bộ, biên bản họp hội đồng quản trị không công khai, và quan trọng nhất, danh sách những cổ đông thân tín được mua cổ phần giá ưu đãi, trong đó có cả tên của luật sư riêng lâu năm của gia đình Giang.
Tôi nhìn danh sách đó, một cái tên khiến tôi khựng lại.
Ông Phùng Đắc Lợi, luật sư trưởng của Hàn Thịnh suốt mười lăm năm qua, người từng soạn thảo chính bản hợp đồng hôn nhân của tôi với Giang Tử Hàn, người từng ngồi đối diện tôi trong ngày ký kết cổ phần và giải thích qua loa vài điều khoản, bỏ qua hoàn toàn điều khoản 17 mà tôi vừa phát hiện.
– Ông ấy biết. Tôi nói, giọng lạnh đi. Ông Phùng biết rõ điều khoản 17 tồn tại, và ông ấy cố tình không nói cho tôi, vì ông ấy là một phần của kế hoạch giấu tôi khỏi quyền lợi chính đáng của mình.
– Đúng vậy. Bà Thục Nhi gật đầu. Và điều đó khiến toàn bộ hợp đồng hôn nhân cùng các văn bản liên quan có nguy cơ bị coi là ký kết dưới sự che giấu thông tin có chủ đích, điều có thể được dùng làm cơ sở để yêu cầu vô hiệu hóa một số điều khoản bất lợi cho cháu trong thỏa thuận tài sản trước hôn nhân.
Tôi ngồi lặng, cảm giác như từng mảnh ghép của ba năm sống trong bóng tối cuối cùng cũng ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, dù bức tranh đó xấu xí hơn tôi từng tưởng tượng.
– Bước tiếp theo là gì? Tôi hỏi.
– Chúng ta có đủ cơ sở để yêu cầu Ủy ban Chứng khoán vào cuộc điều tra chính thức. Đường Vũ Phong nói. Đồng thời, với tư cách cổ đông giữ quyền phủ quyết theo điều khoản 17, chị có quyền yêu cầu triệu tập đại hội cổ đông bất thường để trình bày những phát hiện này trước toàn thể cổ đông, buộc hội đồng quản trị phải trả lời công khai.
– Một đại hội cổ đông bất thường. Tôi lặp lại, cảm nhận trọng lượng của cụm từ đó.
– Đó sẽ là nơi mọi bằng chứng được trình bày công khai, trước sự chứng kiến của tất cả cổ đông, truyền thông, và có thể cả đại diện Ủy ban Chứng khoán. Bà Thục Nhi nói. Đây sẽ là trận chiến cuối cùng, Vãn Thanh. Sau đó, mọi chuyện sẽ được quyết định, không còn chỗ cho những lời đe dọa nửa vời hay những bài báo bôi nhọ nữa.
Tôi nhìn quanh phòng họp nhỏ, nhìn từng gương mặt, bà Thục Nhi kiên định, Đường Vũ Phong quyết đoán, Giang Tử Nghiêu với ánh mắt vừa hối hận vừa hy vọng, và tôi tự hỏi ba năm trước, khi tôi còn là cô biên dịch viên trẻ tin vào một nụ cười lịch thiệp trong phòng họp Hàn Thịnh, tôi có bao giờ tưởng tượng mình sẽ đứng ở vị trí này, chuẩn bị đối đầu trực diện với cả một gia tộc từng coi tôi là con số không.
– Chuẩn bị đại hội cổ đông. Tôi nói, giọng chắc nịch. Tôi sẵn sàng.
