Chương 9
Vài tuần sau, cuộc sống dần trở lại nhịp điệu bình thường, nhưng không còn giống như trước đám giỗ.
Hội đồng cổ đông, sau khi xem xét toàn diện vụ việc, quyết định sửa đổi điều khoản di chúc, công nhận con nuôi hợp pháp có quyền thừa kế tương đương con đẻ, miễn là được nhận nuôi và nuôi dưỡng đúng quy định pháp luật trong gia đình người kế vị. Điều này không chỉ giải quyết vấn đề của Khải, mà còn mở ra một tiền lệ công bằng hơn cho các thế hệ sau trong dòng họ Ngô.
Ngô Vĩ, sau kết quả điều tra chính thức, bị buộc rút khỏi mọi vị trí trong công ty, đồng thời đối mặt với khả năng bị kiện vì hành vi xâm phạm thông tin cá nhân. Chú Ngô Bình, dù xót con, cũng không còn cách nào bảo vệ Vĩ trước hội đồng, và sau cùng chọn cách rút bớt sự can thiệp vào công việc điều hành, tập trung vào phần cổ phần của riêng mình.
Lưu Thành Đạt, khi thấy ván cờ không còn lợi thế cho mình, lặng lẽ rút khoản đầu tư khỏi liên doanh, không một lời từ biệt.
Hứa Mẫn, sau cú vấp ngã đó, xin nghỉ phép một thời gian, không phải để trốn tránh, mà để nhìn lại chính mình. Cô tìm đến tôi một lần, xin lỗi vì những lời từng nói trong bữa giỗ, về việc “đi khám lại.”
“Em không biết lúc đó câu nói của em đau như vậy.” Cô nói, mắt cụp xuống.
“Chị biết em không cố ý làm tổn thương ai từ đầu.” Tôi đáp. “Nhưng đôi khi, lời nói vô tình còn nguy hiểm hơn lời nói có chủ đích, vì người nói không nhận ra mình đang cầm dao.”
Cô gật đầu, hứa sẽ cẩn trọng hơn, không chỉ với tôi, mà với bất kỳ ai.
Một buổi tối cuối tuần, Khải mang về một phong bì nhỏ, đặt lên bàn ăn trước mặt tôi.
“Đây là gì?” Tôi hỏi.
“Tờ giấy thứ ba.” Anh cười, vẻ hơi ngượng. “Anh viết, sau khi đọc tờ giấy thứ hai của em.”
Tôi mở phong bì, bên trong là một mảnh giấy gấp tư, nét chữ của Khải, không hoa mỹ, nhưng từng câu rõ ràng như cách anh vẫn sống.
“Anh dùng điều khoản ba mươi ngày trong tờ giấy đầu tiên, không phải để xin ly hôn, mà để xin một cuộc hôn nhân thật. Anh không hứa sẽ cho em một gia đình đầy đủ theo nghĩa người ta thường nói. Nhưng anh hứa, từ hôm nay, mọi quyết định trong căn nhà này, anh sẽ không còn im lặng như ba năm trước.”
Tôi đọc xong, ngẩng lên nhìn anh, không nói được gì trong một lúc.
“Anh sợ em sẽ nói đây chỉ là cảm xúc sau cơn bão.” Khải nói, giọng nhỏ lại. “Nhưng anh nghĩ, nếu không nói ra lúc này, anh sẽ lại im lặng thêm một lần nữa, và anh không muốn vậy.”
“Tôi không nghĩ đây là cảm xúc sau cơn bão.” Tôi đáp, tay siết lấy tờ giấy. “Vì ba năm trước, tôi cưới anh để trốn một cuộc hôn nhân không có lựa chọn. Nhưng hôm nay, nếu anh hỏi tôi có muốn ở lại không, câu trả lời của tôi không còn vì hợp đồng nữa.”
Chúng tôi ngồi đó, giữa bàn ăn nhỏ, ba tờ giấy nằm cạnh nhau: một bản thỏa thuận viết vì lý trí, một lời đoán viết vì hy vọng, và một lời hứa viết vì tình yêu đã lớn dần qua từng cơn bão.