Chương 10 (Hoàn)
Ba tháng sau, gia đình bà Hứa Lan tổ chức một buổi tiệc nhỏ, không phải giỗ chạp, mà để mừng việc công ty chính thức thông qua điều khoản kế vị mới, và mừng việc Khải cùng tôi quyết định bắt đầu thủ tục nhận con nuôi, không phải vì bị ép buộc bởi di chúc, mà vì cả hai chúng tôi đều thật lòng muốn có một đứa trẻ trong nhà.
Bà Hứa Lan đón tôi ở cửa, không còn ngồi ở vị trí trung tâm bàn ăn như trước, mà đứng lên tận cửa, nắm tay tôi.
“Mẹ chuẩn bị món đậu phụ con thích.” Bà nói, giọng có chút lúng túng đáng yêu hiếm thấy. “Mẹ hỏi Hứa Mẫn cách làm, nó nói con vẫn hay gắp món đó mỗi lần ăn cơm ở đây.”
Tôi nhìn bà, nhận ra sự thay đổi không phải chỉ ở lời nói, mà ở những hành động nhỏ như vậy.
Bữa tiệc hôm đó, không ai nhắc đến chuyện con cái như một thước đo giá trị. Chú Ngô Bình đến, ngồi lặng lẽ một góc, không còn vẻ tính toán như trước, chỉ còn sự mệt mỏi của một người cha vừa trải qua cú sốc với con trai mình.
Hứa Mẫn ngồi cạnh tôi, kể về công việc mới cô vừa nhận ở một công ty khác, không liên quan đến Ngô Phát, như một cách bắt đầu lại từ đầu.
Sau bữa tiệc, tôi và Khải đi dạo qua con phố cũ, nơi từng nghe đầy những lời rêu rao ba năm trước.
Bà Trần ngồi trước cửa nhà, vẫy tay chào chúng tôi. “Hai đứa dạo này nhìn hạnh phúc hẳn ra.”
“Cảm ơn bà.” Tôi cười, nắm chặt tay Khải hơn.
Khu phố này, từng là nơi chứa đựng những lời tổn thương nhất tôi từng nghe, giờ trở thành nơi tôi có thể đi qua mà không còn nghe thấy tiếng xì xào sau lưng.
Một năm sau ngày tờ giấy rơi khỏi túi áo Khải, chúng tôi đón một bé gái về nhà, qua thủ tục nhận con nuôi hợp pháp, đặt tên là Ngô Hân An, mang ý nghĩa bình yên sau những ngày giông bão.
Bà Hứa Lan trở thành người bà bận rộn nhất tôi từng biết, ngày nào cũng tìm cớ qua nhà, mang theo đồ ăn, kể chuyện cũ, hỏi han từng chút về con bé.
“Mẹ nợ con một lời cảm ơn.” Bà nói với tôi một lần, khi ngồi ru Hân An ngủ. “Nếu hôm đó con bỏ đi thật, không quay lại, mẹ không biết gia đình này giờ sẽ ra sao.”
“Tôi không ở lại vì bà.” Tôi đáp thẳng, nhưng giọng không còn gai góc như những ngày đầu. “Tôi ở lại vì Minh Khải, và vì tôi tin một gia đình có thể sửa sai, nếu mọi người đủ thật lòng.”
Công ty Ngô Phát, dưới sự điều hành của Khải, dần ổn định trở lại, với điều khoản kế vị mới đã trở thành tiền lệ được nhiều gia đình kinh doanh khác tham khảo. Thiên Ý, công ty của tôi, cũng phát triển thêm, không còn phụ thuộc vào một đối tác duy nhất như trước.
Khu phố cũ giờ không còn ai nhắc đến chuyện “con dâu nhà bà Hứa Lan không đẻ được” như một câu chuyện mua vui sau bữa cơm. Thay vào đó, người ta nhắc đến chuyện bà Hứa Lan từng đi từng nhà xin lỗi, như một câu chuyện về một người mẹ biết nhận sai khi đã quá muộn, nhưng vẫn còn kịp để sửa.
Tối đó, tôi ngồi viết một tờ giấy mới, không phải để đoán trước điều gì như tờ giấy năm xưa, mà để ghi lại một điều tôi đã chắc chắn.
“Ba năm trước, tôi cưới một người để trốn khỏi một cuộc đời không có lựa chọn. Hôm nay, tôi ở lại với người đó, vì tôi đã chọn, không phải vì hợp đồng, không phải vì di chúc, mà vì đây là gia đình tôi muốn giữ, bằng cả lý trí và trái tim mình.”
Tôi gấp tờ giấy lại, đặt vào một chiếc hộp nhỏ, cạnh hai tờ giấy cũ.
Không phải để giấu đi nữa.
Mà để nhớ, rằng có những tờ giấy, khi rơi xuống đúng lúc, không phải để phá hủy một điều gì, mà để mở ra một khởi đầu khác, tốt hơn, thật hơn, cho tất cả những người đứng quanh bàn ăn hôm đó.
Hết.