Chương 8
Tôi đưa tay ra hiệu cho Hứa Mẫn, đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng bên cạnh bà Hứa Lan. Cô đứng lên, bước đến trước phòng họp, tay run nhưng giọng vẫn rõ.
“Tôi là Hứa Mẫn, em gái ông Ngô Minh Khải.” Cô nói. “Tôi có chứng cứ cho thấy ông Ngô Vĩ đã lấy thông tin xét nghiệm của anh tôi từ một cuộc trò chuyện riêng tư với tôi, và sử dụng nó để tạo ra tình huống tại bữa giỗ gia đình, khiến thông tin đó bị công khai trước mặt mọi người.”
Cô trình các bản sao tin nhắn và bản ghi cuộc gọi cho hội đồng xem xét.
Cả phòng họp im lặng. Chú Ngô Bình quay sang nhìn con trai, vẻ mặt từ bình thản chuyển sang giận dữ.
“Ngô Vĩ, con làm vậy là sự thật?” Ông hỏi, giọng nghẹn lại.
Ngô Vĩ không trả lời ngay, chỉ siết chặt tay trên bàn.
Tôi tiếp lời, không chờ câu trả lời của anh ta. “Tôi hiểu, điều khoản di chúc là một vấn đề pháp lý cần được tôn trọng. Nhưng cách người ta đạt được mục đích cũng quan trọng không kém. Một người sẵn sàng dùng nỗi đau riêng tư của người khác làm vũ khí chính trị trong công ty, liệu có đủ tư cách để đại diện cho phần kế vị mà ông ấy đang đòi hỏi?”
Tôi nhìn quanh phòng một lượt, rồi nói tiếp, giọng chậm lại nhưng chắc hơn.
“Tôi cũng muốn nói thêm một điều, không phải với tư cách luật sư hay cổ đông, mà với tư cách một người vợ. Khả năng sinh con không phải là thước đo năng lực lãnh đạo. Ba năm qua, tôi nhìn thấy Ngô Minh Khải làm việc, đối xử với nhân viên, đưa ra quyết định cho công ty này, không một lần để chuyện riêng tư ảnh hưởng đến trách nhiệm. Nếu hội đồng muốn đánh giá ai xứng đáng kế vị, hãy nhìn vào điều đó, không phải vào một tờ giấy xét nghiệm bị đánh cắp.”
Một cổ đông lớn tuổi, người trước đó vẫn giữ vẻ nghi ngờ, gật đầu chậm rãi, rồi lên tiếng: “Cô nói đúng. Tôi đề nghị hoãn việc xem xét chuyển quyền kế vị, đồng thời yêu cầu điều tra hành vi của ông Ngô Vĩ trước.”
Tiếng đồng tình rải rác khắp phòng.
Sau phiên họp, mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ. Hội đồng quyết định tạm ngừng tư cách của Ngô Vĩ trong các vị trí liên quan đến quản trị, chờ kết quả điều tra chính thức về hành vi lấy và phát tán thông tin riêng tư.
Chú Ngô Bình, dù không chính thức rút lại yêu cầu xem xét điều khoản di chúc, cũng không còn đủ sự ủng hộ để tiếp tục đẩy mạnh việc chuyển quyền, sau khi danh dự gia đình bị ảnh hưởng vì hành vi của con trai.
Tôi đứng ở sân trước trụ sở công ty, nhìn Khải bước ra sau buổi họp kéo dài, vẻ mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm hơn nhiều so với hai tuần trước.
“Cảm ơn em.” Anh nói, ôm tôi giữa sân, không quan tâm ai đang nhìn. “Anh không nghĩ mình có thể giữ được công ty mà không phải nói dối ai.”
“Anh không cần nói dối.” Tôi đáp. “Vì sự thật, nếu được trình bày đúng cách, vẫn có thể bảo vệ được những gì quan trọng.”
Tối đó, bà Hứa Lan giữ đúng lời hứa. Bà mặc một bộ áo dài giản dị, không trang điểm rườm rà như thường thấy, đi từng nhà trong khu phố cũ, từ bà Trần ở tầng hai đến chị Lý ở đầu hành lang.
Tôi đi cùng bà, không phải vì bà yêu cầu, mà vì tôi muốn tận mắt thấy lời đính chính đó được nói ra.
“Tôi xin lỗi vì những gì tôi từng nói về con dâu tôi.” Bà nói trước cửa nhà bà Trần, giọng không còn sang sảng như trước, mà run run vì xúc động thật. “Sự thật là con trai tôi mới là người không thể có con, không phải Tiểu Uyên. Tôi đã sai khi đổ lỗi cho nó, và sai khi không hỏi rõ trước khi nói những lời cay nghiệt như vậy.”
Bà Trần nhìn tôi, rồi nhìn bà Hứa Lan, gật đầu chậm. “Bà dám đến nói vậy, cũng là người biết sửa sai.”
Tôi không nói gì, chỉ đứng lặng nhìn bà Hứa Lan cúi đầu thêm một lần nữa trước khi bước sang nhà kế tiếp.