Chương 7
Với lời khai của Hứa Mẫn, cùng dữ liệu cuộc gọi và tin nhắn cô cung cấp, tôi có đủ chứng cứ để chứng minh Ngô Vĩ đã chủ động lấy thông tin y tế riêng tư của Khải, đặt nó vào đúng vị trí để gây ra cảnh tượng hôm giỗ, không phải một sự cố tình cờ.
Tôi mang toàn bộ hồ sơ đến gặp luật sư, cùng Khải, để chuẩn bị cho phiên họp hội đồng cổ đông sắp tới.
“Việc này không chỉ là chuyện gia đình nữa.” Luật sư của tôi nói, đặt tập hồ sơ xuống bàn. “Lấy thông tin y tế riêng tư của một người để dùng làm công cụ tranh giành quyền lực trong công ty, đó là hành vi vi phạm nghiêm trọng, có thể dùng để loại tư cách của Ngô Vĩ trong hội đồng, thậm chí ảnh hưởng đến vị trí của ông Ngô Bình nếu chứng minh được ông biết và đồng thuận.”
Khải ngồi cạnh tôi, tay nắm chặt lại. “Anh không ngờ chuyện đi xa đến mức này.”
“Anh không cần phải ngờ.” Tôi đặt tay lên tay anh. “Vì từ đầu, đây chưa bao giờ chỉ là chuyện con cái. Nó là chuyện ai muốn nắm quyền, và họ sẵn sàng dùng cả nỗi đau của người khác để đạt được điều đó.”
Đêm trước phiên họp, bà Hứa Lan gọi điện một lần nữa, hỏi tôi có chắc muốn đưa Hứa Mẫn ra làm chứng không, vì điều đó đồng nghĩa với việc công khai luôn cả việc con gái bà từng có quan hệ với Ngô Vĩ.
“Tôi không muốn làm tổn thương Hứa Mẫn thêm.” Tôi đáp. “Nhưng nếu không có sự thật, Ngô Vĩ sẽ tiếp tục dùng nó để hại người khác, lần này có thể không chỉ là Minh Khải.”
Bà im lặng một lúc, rồi nói: “Mẹ hiểu. Mẹ sẽ ở bên Hứa Mẫn ngày mai.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe bà Hứa Lan nói câu đó, không phải để bảo vệ danh dự gia đình trước người ngoài, mà để bảo vệ một người trong nhà, dù người đó đang mắc lỗi.
Phòng họp của Ngô Phát sáng hôm đó chật kín người, các cổ đông lớn nhỏ, luật sư hai bên, và không khí căng như dây đàn sắp đứt.
Chú Ngô Bình mở đầu, giọng điềm đạm nhưng đầy tính toán. “Tôi không có ý hại cháu mình. Nhưng di chúc của cha tôi đã ghi rõ, người thừa kế trực tiếp phải có con đẻ trưởng thành trong thời hạn quy định. Đây là vấn đề tuân thủ pháp lý, không phải cá nhân.”
Ngô Vĩ ngồi bên cạnh bố, ánh mắt vẫn giữ nụ cười tự tin thường thấy, liếc qua tôi và Khải như đang chờ xem chúng tôi sẽ chống đỡ bằng cách nào.
Luật sư của chúng tôi đứng lên, trình bày phần lập luận pháp lý về việc di chúc không loại trừ con nuôi hợp pháp, đồng thời đề xuất phương án điều chỉnh điều khoản kế vị cho phù hợp với thực tế hiện đại.
Một số cổ đông lớn tuổi nhíu mày, có người gật gù, có người vẫn giữ vẻ nghi ngờ.
Đến phần quan trọng nhất, luật sư nhường lời cho tôi.
Tôi đứng lên, nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở Ngô Vĩ một giây trước khi bắt đầu.
“Tôi không đứng đây để tranh luận về điều khoản di chúc.” Tôi nói, giọng vang đủ để cả phòng nghe rõ. “Tôi đứng đây để nói về cách thông tin riêng tư của một cổ đông, cụ thể là kết quả xét nghiệm y tế của ông Ngô Minh Khải, đã bị lấy ra khỏi hồ sơ cá nhân và cố ý đặt vào tình huống công khai, nhằm mục đích gây áp lực lên vị trí kế vị của ông ấy.”
Tiếng xì xào nổi lên trong phòng.
Ngô Vĩ ngồi thẳng lưng hơn, nụ cười trên mặt anh ta bắt đầu cứng lại.