Chương 6
Ba ngày sau cuộc điện thoại, bà Hứa Lan đến tận văn phòng Thiên Ý, một mình, không báo trước.
Tôi mời bà vào phòng họp riêng, đóng cửa lại.
“Con không cần phải làm vậy với mẹ.” Bà nói, nhìn quanh căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng. “Mẹ tưởng con sẽ đuổi mẹ về.”
“Tôi không đuổi người đến vì lo cho con trai mình.” Tôi đáp, rót cho bà một cốc trà. “Nhưng tôi cũng không giả vờ quên những gì đã xảy ra ba năm qua.”
Bà cúi đầu, hai tay siết lấy nhau trên đùi.
“Mẹ biết mình sai.” Bà nói, giọng nhỏ hẳn. “Lúc đó mẹ chỉ nghĩ, nếu cả khu phố biết Minh Khải không có khả năng, người ta sẽ cười nó, sẽ nói dòng họ Ngô hết phúc. Mẹ đổ hết lên con, vì con là người mẹ nghĩ ít bị tổn thương nhất.”
“Bà nghĩ tôi không bị tổn thương vì tôi không nói lại?” Tôi hỏi, giọng không lớn, nhưng đủ để bà ngẩng lên nhìn tôi.
“Mẹ xin lỗi.” Lần đầu tiên, bà nói ra hai từ đó, không phải qua điện thoại, mà nhìn thẳng vào tôi. “Mẹ sai. Mẹ biết con đã chịu đựng nhiều, mà mẹ chưa từng một lần hỏi con có ổn không.”
Tôi để im lặng trôi qua một lúc, không phải để hành hạ bà, mà vì tôi cần thời gian để biết câu xin lỗi này thật đến đâu.
“Tôi sẽ giúp giữ công ty cho Minh Khải.” Tôi nói. “Nhưng điều kiện của tôi vẫn như cũ, sau khi mọi chuyện ổn định, bà phải đính chính lại với khu phố, đúng người, đúng chỗ, đúng sự thật.”
“Mẹ hứa.” Bà gật đầu liên tục. “Mẹ sẽ làm, dù có phải đến từng nhà.”
“Còn một điều nữa.” Tôi nhìn bà. “Tôi nghĩ ai đó trong nhà đã đưa tờ kết quả xét nghiệm của Minh Khải ra ngoài, trước khi nó rơi xuống sàn hôm giỗ. Bà có biết ai không?”
Bà Hứa Lan sững lại, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó giống như hối hận lẫn lo sợ.
“Mẹ không chắc.” Bà nói chậm. “Nhưng tuần trước, mẹ thấy Hứa Mẫn khóc một mình trong phòng, sau một cuộc điện thoại với ai đó. Mẹ không hỏi, vì mẹ còn đang rối với chuyện của con.”
Tôi không chờ thêm. Buổi tối đó, tôi gọi cho Hứa Mẫn, mời cô đến căn hộ của tôi và Khải, chỉ hai người.
Hứa Mẫn đến với vẻ mặt căng cứng, như đã đoán trước lý do cuộc gặp.
“Chị muốn hỏi em về Ngô Vĩ.” Tôi đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo. “Em với anh ta có quan hệ gì?”
Hứa Mẫn cắn môi, mắt rưng rưng. “Tụi em quen nhau được nửa năm. Anh ấy nói thích em, nói muốn cưới em sau khi mọi chuyện trong công ty ổn định.”
“Và em đã kể cho anh ta về kết quả xét nghiệm của Minh Khải?” Tôi hỏi, giọng vẫn nhẹ, nhưng không né tránh.
Cô bật khóc. “Em không biết anh ấy sẽ dùng nó như vậy. Lúc đó em chỉ kể, vì lo cho anh Khải, hỏi anh ấy có cách nào giúp không. Em không ngờ anh ấy chuyển ngay thông tin đó cho bố mình, rồi tìm cách để nó rơi đúng vào tay mẹ trong bữa giỗ.”
“Em nghĩ tờ giấy đó tự rơi ra khỏi túi áo Minh Khải, vô tình?” Tôi hỏi.
Hứa Mẫn im lặng, rồi gật đầu yếu ớt. “Bây giờ em mới hiểu. Hôm đó, trước bữa cơm, em thấy Ngô Vĩ ở gần chỗ để áo khoác của khách, nói là vào lấy đồ giúp ai đó. Em không nghĩ nhiều.”
Tôi nhắm mắt một lúc, ghép lại toàn bộ bức tranh. Tờ giấy không rơi ngẫu nhiên. Nó được đặt vào đúng vị trí, đúng thời điểm, bởi một người muốn dùng bí mật đau lòng nhất của gia đình này làm bàn đạp quyền lực.
“Em sẵn sàng làm chứng việc này không?” Tôi hỏi thẳng. “Trước hội đồng cổ đông, nếu cần.”
Hứa Mẫn run rẩy, nhưng cuối cùng gật đầu. “Em sai vì đã tin nhầm người. Nhưng em không muốn vì lỗi của em mà anh Khải mất hết mọi thứ.”
Tôi nắm tay cô, lần đầu tiên kể từ ngày cưới, cảm giác như cô không còn là cô em chồng từng cười hùa theo mẹ, mà là một người cũng đang học cách đứng dậy sau sai lầm của mình.