Chương 5
Niềm yên ấm đó không kéo dài lâu.
Một tuần sau, Lưu Thành Đạt xuất hiện, không phải tìm tôi, mà tìm đến văn phòng Ngô Phát với danh nghĩa đối tác đầu tư mới, người chú Ngô Bình mới mời vào dự án liên doanh.
Tôi biết tin này qua Khải, người gọi điện ngay khi cuộc họp giới thiệu đối tác kết thúc, giọng không che được lo lắng.
“Thành Đạt giờ làm việc với chú Bình?” Tôi hỏi, dù bản thân cũng đoán ra phần nào lý do.
“Anh ta mang theo một khoản vốn lớn, đủ để chú Bình có thêm sức mạnh trong hội đồng cổ đông.” Khải đáp. “Và anh ta không che giấu việc nhắc đến em trong cuộc họp, như một cách nhắc nhở mọi người rằng em từng gần như là một phần của một thương vụ khác.”
Tôi siết chặt điện thoại. Lưu Thành Đạt không đến vì tiền bạc đơn thuần. Anh ta đến vì lòng tự ái của một người từng bị tôi từ chối, giờ tìm cách quay lại bằng một con đường khác, đứng cùng phía với người đang muốn hạ bệ chồng tôi.
“Tôi sẽ gặp anh ta.” Tôi nói.
“Em không cần phải…”
“Tôi cần.” Tôi cắt lời anh. “Vì nếu anh ta muốn dùng quá khứ của tôi làm vũ khí, anh ta nên biết, tôi không còn là cô gái từng phải gật đầu vì áp lực nợ nần của gia đình nữa.”
Cuộc gặp diễn ra tại một quán cà phê trung lập, do tôi chọn địa điểm.
Lưu Thành Đạt đến đúng giờ, vẫn ánh mắt cũ, vẫn kiểu cười tự tin của người tin rằng mình luôn có quyền chọn.
“Lâu rồi không gặp, Tiểu Uyên.” Anh ta ngồi xuống. “Em vẫn đẹp như xưa, chỉ tiếc, lấy nhầm người.”
“Anh đến đây để nói chuyện làm ăn với Ngô Phát, hay để nói chuyện cũ với tôi?” Tôi hỏi thẳng.
“Cả hai.” Anh ta nhún vai. “Anh nghe nói chồng em có vấn đề sức khỏe, không có khả năng cho em một gia đình đầy đủ. Anh chỉ muốn nhắc em, cửa nhà anh vẫn luôn mở, nếu em mệt rồi.”
Tôi nhìn anh ta, không một chút dao động.
“Anh hiểu sai một điều.” Tôi nói. “Tôi không ở lại vì cần một gia đình đầy đủ theo cách anh định nghĩa. Tôi ở lại vì người đó đứng về phía tôi khi cả căn phòng quay lưng lại. Còn anh, ba năm trước, anh nhìn tôi như một điều khoản trong hợp đồng nợ của bố anh. Bây giờ vẫn vậy, chỉ đổi sang một hợp đồng khác.”
Tôi đứng dậy, để lại anh ta một mình với cà phê chưa kịp uống.
Sự xuất hiện của Lưu Thành Đạt khiến mọi thứ leo thang nhanh hơn tôi nghĩ.
Trong vòng hai tuần, chú Ngô Bình chính thức gửi văn bản đến hội đồng cổ đông của Ngô Phát, yêu cầu xem xét lại tư cách kế vị của Ngô Minh Khải, dựa trên điều khoản di chúc về người thừa kế trực tiếp.
Bà Hứa Lan gọi cho tôi lần đầu tiên từ sau hôm giỗ, giọng không còn vẻ uy quyền như trước.
“Tiểu Uyên, con giúp mẹ được không?” Bà nói, từng chữ khó khăn như phải nuốt xuống cái gì đó rất to. “Mẹ biết mẹ sai với con. Nhưng nếu công ty mất vào tay nhà chú Bình, Minh Khải sẽ mất tất cả những gì ba nó để lại.”
Tôi im lặng một lúc, không phải để làm khó bà, mà để chính mình bình tâm lại.
“Bà gọi cho tôi, hay bà gọi cho người có thể giúp giữ công ty?” Tôi hỏi.
“Cả hai.” Bà đáp, giọng nghẹn lại. “Mẹ biết giờ mẹ không có quyền đòi hỏi gì ở con. Nhưng mẹ xin con, vì Minh Khải.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, nghĩ về tờ giấy rơi xuống sàn nhà hôm đó, về ba năm bị gọi là người không đẻ được, về việc giờ đây chính người từng nói những lời ấy lại đang cầu xin tôi giúp.
“Tôi sẽ giúp.” Tôi nói. “Nhưng không phải vì bà gọi điện. Vì Minh Khải là chồng tôi, và công ty đó là phần đời anh ấy đáng được giữ, không phải vì có con hay không.”
Tôi đặt máy xuống, gọi ngay cho luật sư, yêu cầu chuẩn bị toàn bộ hồ sơ pháp lý liên quan đến điều khoản “người thừa kế trực tiếp”, cùng phương án đưa con nuôi hợp pháp vào như một lựa chọn được pháp luật công nhận.
Nhưng tôi biết, hồ sơ pháp lý chỉ là một nửa cuộc chiến. Nửa còn lại nằm ở hội đồng cổ đông, nơi tiếng nói và niềm tin quan trọng hơn bất cứ điều khoản nào trên giấy.
Và để thắng ở đó, tôi cần biết chính xác ai đã làm lộ tờ kết quả xét nghiệm của Khải ra khỏi hồ sơ y tế riêng tư, vì không phải tự nó rơi vào đúng túi áo anh hôm giỗ.