Chương 2
Tối hôm đó, bức ảnh tờ giấy công chứng đã có hơn hai vạn lượt chia sẻ.
Không ai biết chính xác nội dung văn bản, nhưng người ta đọc được ba dòng chữ in đậm: tên tôi, tên Trần Mục Dương, và con số mười hai phần trăm.
Cộng đồng mạng vốn đã quen thuộc với hình ảnh cặp đôi quyền lực Trần Vũ, giờ chia thành hai phe. Một phe gọi tôi là người đàn bà tàn nhẫn, lợi dụng lúc chồng sơ hở để cướp tài sản. Phe còn lại, ít hơn nhưng sắc bén hơn, bắt đầu đặt câu hỏi: tại sao một người đàn ông đã có vợ lại công khai nhận con riêng như thể chẳng có gì phải giấu giếm.
Tôi tắt thông báo Facebook, ngồi trong phòng làm việc riêng tại nhà mẹ đẻ, nơi tôi chuyển đến tạm thời.
Bà Vũ, mẹ tôi, đứng ở cửa, tay cầm tách trà, ánh mắt phức tạp.
“Con làm ầm lên thế này, ba con sẽ không vui đâu,” bà nói.
“Con không làm ầm,” tôi đáp, mắt vẫn nhìn màn hình. “Con chỉ công bố sự thật.”
“Sở Ninh, hôn nhân của con với họ Trần không chỉ là chuyện riêng của con. Tập đoàn Vũ có hợp đồng liên doanh với họ trong ba dự án. Con biết điều đó.”
Tôi ngẩng lên nhìn mẹ.
“Mẹ à, ba dự án đó, tập đoàn Trần cần tiền của mình còn nhiều hơn mình cần thị trường của họ. Nếu Mục Dương đủ khôn ngoan, anh ta sẽ hiểu đây không phải lúc để đối đầu với gia đình mình.”
Bà Vũ nhìn tôi thật lâu, rồi thở dài.
“Con giống ba con quá.”
Tôi không biết đó là lời khen hay lời trách. Có lẽ cả hai.
Điện thoại tôi sáng lên. Một tin nhắn từ số lạ.
“Chị Sở Ninh, tôi là Lâm Tiểu Vy. Chị làm vậy có nghĩ đến con tôi không? Nó còn nhỏ, chị cướp hết tài sản của bố nó thì nó sống bằng gì?”
Tôi đọc tin nhắn hai lần, rồi gõ trả lời, ngắn gọn.
“Tài sản chuyển đi là tài sản chung của tôi và Trần Mục Dương trong hôn nhân. Không phải tài sản của con cô. Nếu cô muốn hỏi về trách nhiệm nuôi con, xin liên hệ đúng người: bố của đứa trẻ.”
Tôi tắt máy, không đợi cô ta trả lời.
Sáng hôm sau, chị Phương gọi tôi ra quán cà phê gần văn phòng luật.
“Bên Trần đã thuê luật sư,” chị nói, đặt một tách cà phê trước mặt tôi. “Họ định kiện đòi hủy văn bản ủy quyền, lấy lý do em lợi dụng lòng tin để trục lợi cá nhân.”
“Họ không thắng được,” tôi nói.
“Chị biết. Nhưng vụ kiện sẽ kéo dài, và trong lúc đó, dư luận sẽ tiếp tục sôi lên. Tập đoàn Trần đang chuẩn bị niêm yết, họ không muốn scandal này lan ra đúng lúc.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê, suy nghĩ.
“Vậy để họ kiện. Trong lúc kiện, mình sẽ đưa ra kiểm toán độc lập, công khai minh bạch từng con số. Ai đúng ai sai, thị trường sẽ tự biết.”
Chị Phương nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa nể phục.
“Em không sợ mất hết sao? Tập đoàn Vũ, danh tiếng gia đình, mọi thứ?”
Tôi im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi dòng người qua lại vội vã.
“Chị Phương, ba năm qua em sống như một cái bóng trong chính căn nhà của mình. Em không sợ mất, vì em đã mất từ lâu rồi. Cái em đang làm bây giờ, không phải để giữ, mà để đòi lại.”
Chị Phương gật đầu, không nói thêm.
Chiều hôm đó, một bài báo xuất hiện trên trang tin tài chính lớn nhất trong ngành, với tiêu đề: “Cổ đông bí ẩn nắm mười hai phần trăm cổ phần tập đoàn Trần trước thềm niêm yết.”
Bài báo không nêu tên tôi trực tiếp, nhưng ai tinh ý cũng nhận ra.
Giá cổ phiếu chưa niêm yết của tập đoàn Trần, vốn đang được giao dịch nội bộ giữa các nhà đầu tư lớn, bắt đầu dao động.
Điện thoại tôi rung liên tục. Không phải Trần Mục Dương. Là những cuộc gọi từ các quỹ đầu tư, hỏi thăm, dò xét.
Tôi không trả lời cuộc nào.
Tôi chỉ lưu số, và chờ.
Ba ngày sau khi bức ảnh lan truyền, tôi nhận được một cuộc gọi tôi không ngờ tới.
“Sở Ninh, lâu rồi không gặp.”
Giọng nói trầm, quen thuộc đến lạ. Tôi mất vài giây mới nhận ra.
“Anh Kiệt?”
Lý Thành Kiệt, bạn học cùng đại học của tôi, người từng theo đuổi tôi suốt hai năm trước khi tôi chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt với họ Trần. Sau đó anh sang Singapore, gây dựng quỹ đầu tư riêng, và tôi gần như không còn liên lạc.
“Anh về Việt Nam từ tháng trước,” anh nói. “Đọc tin em trên báo, anh nghĩ nên gọi hỏi thăm.”
“Hỏi thăm hay hỏi mua cổ phần?” tôi hỏi thẳng.
Anh cười, tiếng cười nhẹ nhõm qua điện thoại. “Cả hai được không?”
Tôi hẹn gặp anh ở một quán cà phê yên tĩnh trên phố Nguyễn Huệ, cách xa những nơi có thể chạm mặt người quen của Trần Mục Dương.
Thành Kiệt không thay đổi nhiều, có chăng là ánh mắt điềm tĩnh hơn, sắc sảo hơn so với chàng trai từng đứng dưới sân trường chờ tôi tan học.
“Nghe nói em định tự lập, tách khỏi cái bóng của tập đoàn Vũ,” anh nói, khuấy nhẹ tách cà phê.
“Anh nghe từ đâu vậy?”
“Chị Phương là bạn học của anh,” anh cười. “Chị ấy không nói chi tiết, nhưng anh đoán được.”
Tôi nhìn anh, cân nhắc mức độ tin tưởng có thể dành cho một người đã rời xa cuộc sống mình năm năm.
“Em đang nghĩ đến việc thành lập công ty quản lý quỹ riêng,” tôi nói. “Mười hai phần trăm cổ phần tập đoàn Trần là vốn khởi đầu. Nhưng em cần một đối tác hiểu thị trường tài chính, và quan trọng hơn, một người không dính líu gì đến họ Trần.”
“Nghe như một lời mời hợp tác,” Thành Kiệt nhướn mày.
“Đúng vậy. Nhưng trước khi anh gật đầu, em muốn anh biết rõ: hợp tác với em lúc này đồng nghĩa với việc anh sẽ bị kéo vào cuộc chiến pháp lý với tập đoàn Trần. Họ sẽ không để yên.”
Thành Kiệt đặt tách cà phê xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi, điều mà Trần Mục Dương chưa từng làm quá ba giây suốt ba năm.
“Sở Ninh, anh làm quỹ đầu tư mười năm, quen với rủi ro. Nhưng anh muốn hỏi em một câu, không liên quan đến tiền.”
“Câu gì?”
“Em ổn không?”
Câu hỏi đơn giản khiến tôi khựng lại một giây. Không ai hỏi tôi câu đó trong suốt ba năm qua. Người ta hỏi tôi về cổ phần, về hợp đồng, về chiến lược, nhưng chưa ai hỏi tôi có ổn không.
“Em ổn,” tôi nói, giọng chắc hơn bản thân mong đợi. “Em đã chuẩn bị cho việc này lâu rồi.”
“Chuẩn bị không có nghĩa là không đau,” anh nói nhẹ.
Tôi không trả lời, chỉ nhìn ra cửa kính, nơi phố xá Sài Gòn buổi chiều nhộn nhịp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Được,” cuối cùng anh nói. “Anh vào cuộc. Nhưng với một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Nếu có lúc nào em cần một người không tính toán gì, chỉ đứng bên cạnh em, hãy gọi anh. Không phải với tư cách đối tác.”
Tôi nhìn anh, không trả lời ngay. Nhưng trong lòng, có một góc nhỏ mà từ lâu tôi tưởng đã đóng băng, khẽ ấm lên.
“Để xem,” tôi chỉ nói vậy.
Tối hôm đó, tôi nhận được email từ luật sư của Trần Mục Dương, chính thức thông báo họ sẽ khởi kiện yêu cầu tòa tuyên vô hiệu văn bản ủy quyền.
Tôi đọc email, rồi chuyển tiếp cho chị Phương, kèm một dòng ngắn.
“Cứ để họ kiện. Mình chuẩn bị phản tố.”
Chị Phương gọi lại ngay lập tức.
“Phản tố gì?”
“Chị nhớ những khoản chi bất thường em nhờ chị điều tra ba tháng trước không? Những khoản chuyển tiền từ quỹ dự phòng công ty sang một tài khoản cá nhân, đứng tên một công ty vỏ bọc?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Em nghĩ đó là tiền anh ta chuyển cho Lâm Tiểu Vy?”
“Em không nghĩ,” tôi nói. “Em biết. Và nếu đúng như em đoán, đó không chỉ là chuyện đạo đức gia đình nữa. Đó là gian lận tài chính, ảnh hưởng trực tiếp đến hồ sơ niêm yết của tập đoàn Trần.”
Chị Phương thở dài trong điện thoại.
“Sở Ninh, em không định chơi nhỏ đâu nhỉ.”
“Ba năm em nhẫn nhịn,” tôi nói. “Giờ là lúc em chơi đúng cỡ của họ.”
