Chương 1
Ngày anh đăng ảnh con gái ngoài giá thú lên Facebook, tôi đang ngồi ở văn phòng công chứng, tay cầm tập hồ sơ dày ba mươi trang.
Anh viết: “Công chúa nhỏ của bố.”
Tôi không unlike. Không bình luận. Không xóa kết bạn.
Tôi chỉ ký tên vào trang cuối cùng.
Tôi tên Vũ Sở Ninh.
Ba năm trước, tôi gả vào họ Trần theo một thỏa thuận mà cả hai bên đều hiểu rõ: tập đoàn Vũ cần đường vào thị trường phía Nam, tập đoàn Trần cần vốn để vượt khủng hoảng. Hôn nhân là cái bắt tay được viết lên giấy hôn thú.
Trần Mục Dương biết điều đó.
Tôi cũng biết.
Anh ta đẹp trai, lịch thiệp, biết cách đối ngoại. Ba năm chung nhà, anh ta chưa một lần thô lỗ với tôi. Chưa một lần to tiếng. Chưa một lần nhìn thẳng vào mắt tôi quá ba giây.
Phòng ngủ riêng. Lịch sinh hoạt riêng. Tôi đi dự sự kiện của anh khi cần. Anh xuất hiện ở tiệc của gia đình tôi khi được yêu cầu.
Hoàn hảo theo kiểu lạnh như đá.
Tôi không than vãn. Đó là thỏa thuận. Tôi hiểu hơn ai hết.
Nhưng có một điều không nằm trong thỏa thuận.
Người phụ nữ tên Lâm Tiểu Vy.
Anh quen cô ta trước khi cưới tôi. Tôi biết. Anh ta nghĩ tôi không biết, nhưng tôi biết từ tháng thứ hai của hôn nhân, khi tìm thấy một chiếc kẹp tóc không phải của mình ở sau ghế ô tô anh.
Tôi không nói.
Tôi chỉ nhớ.
Và tôi bắt đầu đọc kỹ hơn những hợp đồng anh ta ký trong ba năm qua, bao gồm cả bản hợp đồng hôn nhân, điều khoản tài sản chung, và một văn bản ủy quyền mà anh ta ký vội vào năm ngoái khi cần tôi đại diện xử lý một thương vụ khẩn.
Văn bản đó, anh ta ký mà không đọc kỹ.
Tôi đọc rất kỹ.
Sáng hôm anh đăng ảnh đứa trẻ, gọi con gái của Lâm Tiểu Vy là “công chúa nhỏ”, tôi đã ngồi ở văn phòng công chứng từ tám giờ sáng.
Luật sư của tôi, chị Phương, đặt tập hồ sơ xuống bàn và hỏi: “Chị chắc chắn chưa?”
“Từ năm ngoái,” tôi nói.
Văn bản ủy quyền Trần Mục Dương ký năm ngoái cho phép tôi toàn quyền xử lý, định đoạt các tài sản thuộc sở hữu chung trong thời kỳ hôn nhân, bao gồm cổ phần, bất động sản và các tài sản có giá trị tương đương, trong trường hợp một bên vắng mặt hoặc không thể thực hiện.
Anh ta ký vội vào một buổi chiều thứ Sáu, khi đang trễ chuyến bay đi Đà Nẵng.
Anh ta ký vì tin tôi sẽ không bao giờ dùng đến.
Đó là lần duy nhất anh ta đánh giá thấp tôi.
Tôi đã chuẩn bị suốt chín tháng. Thuê kiểm toán độc lập xác minh tỷ lệ cổ phần chung. Nhờ chị Phương soạn hồ sơ chuyển nhượng đúng theo điều khoản hợp đồng hôn nhân, đúng theo văn bản ủy quyền, đúng theo từng chữ của luật.
Không có gì sai. Không có gì cần tranh cãi.
Lúc mười giờ ba mươi sáng, tôi ký tên. Công chứng viên đóng dấu. Mười hai phần trăm cổ phần tập đoàn Trần, phần thuộc sở hữu chung theo hôn ước, chuyển sang tài khoản pháp nhân mang tên tôi.
Tôi không đăng ảnh tờ giấy ngay lập tức.
Tôi về nhà, pha một ly cà phê, và ngồi đọc lại bình luận dưới bức ảnh anh ta vừa đăng.
“Bé đáng yêu quá anh ơi.”
“Gia đình hạnh phúc nhé.”
“Chị Sở Ninh đâu rồi không thấy tag?”
Tôi uống hết ly cà phê.
Rồi tôi mở điện thoại, chụp ảnh tờ giấy công chứng, và đăng lên Facebook.
Không caption. Không tag ai. Chỉ để ảnh đó nằm đó, rõ ràng, sắc nét, đủ để đọc được từng chữ.
Mười bảy phút sau, điện thoại tôi đổ chuông.
Màn hình hiện: Trần Mục Dương.
Tôi nhìn cái tên đó một lúc, rồi đặt điện thoại úp xuống bàn.
Anh ta gọi lần hai. Lần ba.
Lần thứ tư, tôi tắt nguồn.
Không phải vì tức. Không phải vì sợ nghe giọng anh ta.
Mà vì tôi đã nghe đủ rồi, suốt ba năm qua. Đủ tiếng “anh bận”, đủ tiếng “em đừng hỏi nhiều”, đủ tiếng im lặng trong những bữa tối mà tôi ngồi một mình.
Tôi không cần nghe thêm nữa.
Trần Mục Dương xuất hiện ở cửa nhà lúc hai giờ chiều.
Anh ta không gõ cửa. Anh ta dùng chìa khóa của mình.
Tôi đang ngồi ở bàn ăn, mở laptop, xem lại hồ sơ chuyển nhượng lần cuối. Tôi ngước lên khi nghe tiếng cửa, rồi nhìn xuống tiếp tục.
“Sở Ninh.”
Tôi không đáp.
“Em làm cái gì vậy?”
“Anh đọc được chữ không?” tôi hỏi, không nhìn lên. “Tờ giấy trong ảnh, anh đọc được không?”
Anh ta bước vào, giọng bắt đầu run. “Em không có quyền…”
“Em có đủ quyền.” Tôi đặt tay lên laptop, cuối cùng mới nhìn anh ta. “Văn bản ủy quyền anh ký ngày mười bốn tháng chín năm ngoái. Điều khoản ba, khoản b. Anh muốn em đọc lại không?”
Anh ta im.
Đó là lần đầu tiên trong ba năm tôi thấy Trần Mục Dương không nói được gì.
“Cổ phần đó là tài sản chung theo hôn ước,” tôi nói tiếp, giọng bằng phẳng như mặt hồ không gió. “Luật sư của anh sẽ xác nhận điều đó. Kiểm toán độc lập cũng vậy. Anh có thể kiện, nhưng anh sẽ tốn ít nhất mười tám tháng và không thắng được.”
“Tại sao em làm thế này?”
Tôi đứng dậy, khép laptop lại.
“Tại vì anh đăng ảnh đứa trẻ đó và nghĩ em sẽ lại nuốt vào như mọi lần.”
Tôi lấy chìa khóa nhà đặt lên bàn, đẩy về phía anh ta.
“Hôm nay em nộp đơn ly hôn. Chị Phương sẽ liên hệ luật sư của anh trong tuần này.”
Anh ta nhìn chiếc chìa khóa, nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc chìa khóa.
“Em… em không nghĩ kỹ rồi…”
“Em nghĩ chín tháng,” tôi nói. “Anh nghĩ bao lâu trước khi gọi Lâm Tiểu Vy là mẹ của công chúa nhỏ?”
Anh ta không trả lời được.
Tôi xách túi, bước ra cửa.
Nắng chiều hắt vào lưng tôi khi tôi bước qua ngưỡng cửa.
Anh ta không giữ lại.
Có lẽ anh ta biết, giữ cũng vô ích. Hoặc anh ta đang tính toán, cân nhắc từng điều khoản trong đầu, thứ anh ta giỏi hơn tôi nghĩ.
Thang máy mở ra, tôi bước vào, nhấn tầng một.
Cửa thang máy khép lại, tôi nhìn vào tấm gương phản chiếu khuôn mặt mình.
Không đỏ mắt. Không run môi. Bình thản đến mức tôi gần như không nhận ra mình.
Chín tháng tôi lên kế hoạch.
Chín tháng anh ta nuôi đứa trẻ kia và nghĩ tôi không biết.
Điện thoại tôi rung, lần này không phải Trần Mục Dương.
Màn hình hiện tên: Chị Phương.
Tôi bắt máy ngay.
“Hồ sơ xong chưa?” tôi hỏi.
“Xong từ sáng. Nhưng Sở Ninh…” giọng chị Phương khẽ ngập ngừng, điều hiếm khi xảy ra với một người cứng như chị. “Em có biết tập đoàn Mục Dương vừa nộp hồ sơ niêm yết tuần tới không?”
Tôi dừng lại một nhịp.
Rồi tôi cười, nhỏ thôi, đủ để mình nghe thấy.
“Em biết,” tôi nói. “Đó là lý do em chọn tuần này.”
