Chương 3
Kiểm toán độc lập tôi thuê từ chín tháng trước, ông Đặng Văn Hùng, một chuyên gia tài chính kỳ cựu từng làm việc cho ba ngân hàng lớn trước khi mở công ty tư vấn riêng, gọi tôi đến văn phòng vào một buổi sáng thứ Ba.
“Cô Ninh,” ông nói, đẩy một tập hồ sơ dày qua bàn. “Chúng tôi tìm thấy điều cô nghi ngờ. Trong hai năm qua, có ít nhất tám khoản chuyển tiền từ quỹ dự phòng rủi ro của tập đoàn Trần, tổng cộng gần bốn mươi tỷ đồng, chảy vào một công ty tên Ánh Dương Investment.”
“Ánh Dương Investment thuộc về ai?” tôi hỏi, dù trong lòng đã đoán được câu trả lời.
“Người đại diện pháp luật là Lâm Tiểu Vy,” ông Hùng nói, đẩy kính lên sống mũi. “Công ty này không có hoạt động kinh doanh thực tế nào được ghi nhận. Nó tồn tại chỉ để nhận tiền.”
Tôi ngồi im một lúc, nhìn con số bốn mươi tỷ đồng in đậm trên trang giấy.
“Số tiền đó được ghi sổ như thế nào trong báo cáo tài chính của công ty?” tôi hỏi.
“Được ngụy trang thành chi phí tư vấn chiến lược và nghiên cứu thị trường,” ông Hùng đáp. “Rất tinh vi. Nếu không có người trong cuộc chỉ điểm chính xác thời gian và tài khoản, sẽ rất khó phát hiện.”
Tôi hiểu ông đang ám chỉ điều gì. Ba năm sống trong căn nhà đó, tôi đã âm thầm quan sát, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt mà Trần Mục Dương vô tình để lộ, từ những cuộc gọi anh ta nghĩ tôi không nghe thấy, đến những tài liệu anh ta để quên trên bàn làm việc.
“Việc này có đủ để cấu thành hành vi gian lận báo cáo tài chính không?” tôi hỏi.
“Đủ để Ủy ban Chứng khoán vào cuộc điều tra,” ông Hùng gật đầu. “Nếu hồ sơ niêm yết của tập đoàn Trần đã nộp mà không công bố đầy đủ khoản mục này, đó là vi phạm nghiêm trọng.”
Tôi cảm ơn ông Hùng, mang tập hồ sơ về, và gọi cho chị Phương ngay trên xe.
“Chị Phương, mình có bằng chứng rồi.”
“Chuyển tiền cho Ánh Dương Investment?”
“Đúng. Bốn mươi tỷ, ngụy trang thành chi phí tư vấn.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Sở Ninh, nếu công bố việc này ngay bây giờ, không chỉ Mục Dương bị ảnh hưởng. Toàn bộ tập đoàn Trần, hàng nghìn nhân viên, đối tác, cổ đông nhỏ lẻ đã mua cổ phiếu nội bộ, đều bị vạ lây.”
“Em biết,” tôi nói, giọng chậm lại. “Nhưng nếu không công bố, họ sẽ tiếp tục niêm yết với báo cáo tài chính gian lận, và những cổ đông nhỏ lẻ đó sẽ mua phải cổ phiếu của một công ty đang bị rút ruột từ bên trong. Ai sẽ thiệt hại nhiều hơn, chị?”
Chị Phương không trả lời ngay, nhưng tôi biết chị hiểu.
“Vậy mình làm theo đúng quy trình,” chị nói. “Không tự ý tung tin ra ngoài. Mình gửi báo cáo kiểm toán độc lập này cho Ủy ban Chứng khoán, kèm đơn yêu cầu điều tra trước khi họ chính thức phê duyệt hồ sơ niêm yết.”
“Đồng ý,” tôi nói.
Đêm đó, tôi ngồi một mình trong phòng, đọc lại toàn bộ tập hồ sơ kiểm toán lần nữa.
Có một điều khiến tôi khựng lại: trong danh sách các khoản chi, có một dòng ghi chú nhỏ, đề ngày cách đây mười tháng, ghi “chi phí y tế và sinh nở, chuyển khoản trực tiếp cho L.T.V.”
Mười tháng trước con gái Lâm Tiểu Vy chào đời, theo như những gì tôi biết từ mạng xã hội.
Tôi ngồi lặng đi một lúc, không phải vì ghen tuông, mà vì một cảm giác lạ: Trần Mục Dương đã dùng tiền của công ty, tiền của cổ đông, trong đó có phần của gia đình tôi, để nuôi dưỡng cuộc sống riêng của anh ta.
Đó không còn là chuyện phản bội hôn nhân nữa.
Đó là chiếm đoạt tài sản có tổ chức.
Điện thoại tôi sáng lên. Tin nhắn từ Thành Kiệt.
“Anh nghe tin bên quỹ đầu tư nói Ủy ban Chứng khoán sắp có động thái với hồ sơ niêm yết của tập đoàn Trần. Em có liên quan không?”
Tôi nhìn tin nhắn một lúc, rồi gõ trả lời.
“Có. Và mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.”
Trần Mục Dương phản ứng nhanh hơn tôi dự đoán.
Chỉ hai ngày sau khi tôi gửi hồ sơ kiểm toán cho Ủy ban Chứng khoán, một loạt bài viết ẩn danh bắt đầu xuất hiện trên các diễn đàn và trang tin lá cải, với nội dung xoay quanh một chủ đề duy nhất: tôi, Vũ Sở Ninh, là người đàn bà lạnh lùng, lợi dụng chồng lúc anh ta gặp khó khăn để trục lợi, thậm chí còn bị gán ghép với tin đồn ngoại tình để có cớ ly hôn đòi tài sản.
Một bài viết còn dựng chuyện tôi từng cản trở Trần Mục Dương nhận con vì lý do ích kỷ cá nhân, không muốn chia sẻ tài sản gia tộc.
Tôi đọc những bài viết đó trong im lặng, cảm giác như đang xem một vở kịch tồi được dàn dựng vội vàng.
Chị Phương gọi tôi ngay khi phát hiện xu hướng bất thường.
“Sở Ninh, mấy bài này có dấu vết của một công ty truyền thông. Chị đã nhờ người kiểm tra IP và nguồn đăng bài, tất cả đều liên kết với một agency từng làm truyền thông cho tập đoàn Trần trong quá khứ.”
“Không ngạc nhiên,” tôi nói. “Anh ta luôn giỏi việc kiểm soát hình ảnh.”
“Em định phản ứng thế nào?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Không phản ứng ngay. Nếu mình vội vàng lên tiếng thanh minh, sẽ trông giống như đang chống chế. Mình chờ đúng thời điểm.”
“Thời điểm nào?”
“Khi Ủy ban Chứng khoán chính thức công bố kết quả điều tra sơ bộ. Lúc đó, sự thật sẽ tự nói lên tất cả, và những bài bôi nhọ này sẽ quay ngược lại thành bằng chứng cho thấy bên kia đang hoảng loạn.”
Chị Phương im lặng một lúc, rồi cười khẽ.
“Em ngày càng giống một chiến lược gia hơn là một người vợ bị phản bội đấy.”
“Có lẽ vì em không còn là vợ ai cả,” tôi đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Tối hôm đó, ba tôi, ông Vũ Đình Khang, gọi tôi vào phòng làm việc riêng của ông tại nhà.
Ông ngồi sau bàn gỗ lớn, ánh mắt nghiêm nghị như mọi khi khi bàn chuyện làm ăn.
“Con biết đối tác của tập đoàn Vũ trong ba dự án hạ tầng phía Nam đang lo lắng vì scandal này không?” ông hỏi thẳng.
“Con biết,” tôi đáp, không né tránh.
“Vậy con định xử lý thế nào? Ba không thể để danh tiếng gia tộc bị kéo vào một cuộc ly hôn ồn ào.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ba, điều tôi hiếm khi làm khi còn nhỏ, vì luôn sợ ánh mắt nghiêm khắc của ông.
“Ba, con không kéo danh tiếng gia tộc vào cuộc ly hôn. Con đang bảo vệ nó. Nếu con im lặng chấp nhận để Trần Mục Dương tiếp tục dùng tiền công ty nuôi nhân tình, và tập đoàn Vũ vẫn đứng tên liên doanh với một công ty gian lận tài chính, thì khi sự thật vỡ lở, ai sẽ là người bị réo tên đầu tiên? Con, hay ba?”
Ông Khang im lặng, ánh mắt dịu lại một chút.
“Con có bằng chứng gian lận tài chính thật sao?”
“Con có,” tôi nói. “Và con đã gửi cho cơ quan chức năng đúng quy trình, không phải để trả thù cá nhân, mà để bảo vệ chính những cổ đông đã và sắp đầu tư vào công ty đó, trong đó có tập đoàn Vũ.”
Ông Khang nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài, tựa lưng vào ghế.
“Con giống mẹ con lúc trẻ. Cứng đầu, nhưng luôn đúng.”
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nghe ba nói một câu gần giống lời khen.
“Ba sẽ đứng về phía con,” ông nói thêm, giọng chắc nịch. “Nhưng con phải thắng. Nhà họ Vũ không chấp nhận thua cuộc.”
“Con sẽ thắng,” tôi nói, không chút do dự.
Rời phòng làm việc của ba, tôi đứng ở hành lang, nhìn ra khu vườn tối om ngoài cửa sổ.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ một số lạ, nội dung ngắn gọn nhưng lạnh người.
“Cẩn thận. Không phải chuyện gì em cũng nên đào bới.”
Không có tên người gửi. Nhưng tôi biết, chỉ có một người đủ động cơ để gửi lời đe dọa này.
Tôi lưu lại tin nhắn làm bằng chứng, rồi gọi cho chị Phương.
“Chị Phương, chuẩn bị thêm hồ sơ. Có vẻ mình sắp cần thêm một cáo buộc nữa: đe dọa nhân chứng.”
