Chương 6
Tô Đậu Nhi quyết định đích thân gặp ngự y Tôn, mang theo bản sao chép sổ sách mua chuộc làm bằng chứng gây áp lực. Cô chọn một buổi chiều, mượn cớ tới khám bệnh thông thường để tránh gây chú ý, chỉ mang theo Lưu ma ma đi cùng.
Tại phòng khám riêng, sau khi cho người hầu lui ra ngoài, Tô Đậu Nhi đặt bản sao chép sổ sách lên bàn trước mặt ngự y Tôn, ánh mắt nhìn thẳng không né tránh.
“Ngự y đại nhân, ta nghĩ chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn với nhau.” Cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực.
Ngự y Tôn nhìn thấy những trang giấy quen thuộc, mặt lập tức tái mét như tờ giấy, tay run lẩy bẩy suýt làm rơi chén thuốc đang cầm.
“Phu… phu nhân, đây là…” Ông ta lắp bắp, không thể nói hết câu.
“Ba đời phu nhân của Tần tướng quân, đều chết vì thứ thuốc bổ có tẩm độc dược do chính tay ngự y kê đơn.” Tô Đậu Nhi nói thẳng, không vòng vo. “Ta đã có đủ bằng chứng về những khoản tiền lớn ngự y nhận được từ phủ Thừa tướng, trùng khớp thời điểm với từng cái chết.”
Ngự y Tôn quỳ sụp xuống đất, nước mắt lăn dài. “Xin phu nhân tha mạng, thần cũng chỉ là bị ép buộc. Ban đầu bọn họ chỉ yêu cầu thần kê thêm chút dược liệu vô hại để phu nhân dễ mang thai, nhưng càng về sau liều lượng càng tăng, tới khi thần nhận ra thì đã quá muộn, không dám rút lui vì sợ liên lụy tới cả gia đình.”
“Vậy ngươi có sẵn lòng làm chứng trước triều đình, khai ra toàn bộ sự thật không?” Tô Đậu Nhi hỏi thẳng, ánh mắt kiên định.
Ngự y Tôn do dự hồi lâu, gương mặt đầy giằng xé. “Nếu thần khai ra, chắc chắn Thừa tướng sẽ không để gia đình thần yên ổn…”
“Nhưng nếu ngươi tiếp tục im lặng, tướng quân sớm muộn cũng sẽ tìm ra sự thật qua con đường khác, lúc đó ngươi sẽ không còn cơ hội thương lượng khoan hồng nữa.” Tô Đậu Nhi phân tích. “Ta có thể hứa với ngươi, nếu hợp tác làm chứng, tướng quân sẽ tấu xin hoàng thượng khoan hồng, đưa cả gia đình ngươi vào diện được bảo vệ.”
Cuối cùng, ngự y Tôn gật đầu đồng ý, hẹn sẽ viết một bản khai chi tiết, kèm chữ ký và dấu tay làm bằng chứng, chuyển tới phủ tướng quân trong đêm hôm sau khi đã sắp xếp ổn thỏa việc di chuyển gia quyến tới nơi an toàn.
Nhưng đêm hôm đó, khi Tô Đậu Nhi cùng A Viễn tới điểm hẹn đã định trước để nhận bản khai, một nhóm người bịt mặt bất ngờ xông ra từ trong bóng tối, tấn công dữ dội.
“Cẩn thận!” A Viễn hét lớn, rút kiếm chặn trước mặt Tô Đậu Nhi, nhưng số lượng đối phương quá đông, nhanh chóng chiếm ưu thế.
Giữa lúc nguy cấp, Tần Dục Thành cùng đội thân vệ tinh nhuệ bất ngờ xuất hiện, như đã đoán trước tình huống này có thể xảy ra nên âm thầm theo sát từ xa. Anh lao vào trận chiến như một cơn lốc, thanh kiếm trong tay vung lên loang loáng, nhanh chóng đánh lui đám sát thủ.
Nhưng khi trận chiến kết thúc, tin dữ cũng ập tới. Ngự y Tôn được phát hiện đã chết trong chính phòng khám của mình, có dấu hiệu bị đầu độc, bản khai chi tiết cũng không thấy đâu, rõ ràng đã bị kẻ nào đó tới trước cướp đi và diệt khẩu.
Tô Đậu Nhi đứng lặng người trước tin tức đó, cảm giác như mọi công sức vừa đổ sông đổ biển. “Chúng ta đã tới quá gần sự thật, khiến đối phương buộc phải ra tay quyết liệt hơn.”
Tần Dục Thành ôm lấy cô, bàn tay siết chặt đầy lo lắng khi thấy cô vẫn còn run rẩy sau trận chiến sinh tử vừa qua. “Ngươi không sao là được rồi, bằng chứng mất thì tìm cách khác, quan trọng nhất là ngươi phải bình an.”
Tô Đậu Nhi ngước nhìn anh, trong ánh mắt lo lắng chân thành ấy, cô cảm nhận được một tình cảm sâu đậm đã âm thầm lớn dần từ lúc nào không hay, vượt xa khỏi mối quan hệ đồng minh vì mục tiêu chung ban đầu.
“Ta không sao.” Cô khẽ nói, giọng vẫn còn run nhưng ánh mắt kiên định trở lại. “Nhưng chúng ta không thể chậm trễ thêm nữa. Bản sao chép sổ sách vẫn còn, dù không có lời khai trực tiếp của ngự y Tôn, cũng đủ để làm căn cứ xin hoàng thượng cho mở cuộc điều tra chính thức.”
Sáng hôm sau, Tần Dục Thành xin được diện kiến hoàng thượng riêng tại ngự thư phòng, mang theo Tô Đậu Nhi cùng toàn bộ bằng chứng đã thu thập được suốt thời gian qua.
Hoàng thượng, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc sảo từng trải qua nhiều biến cố chính trị, lắng nghe toàn bộ câu chuyện với vẻ mặt trầm ngâm, không hề ngắt lời.
“Ba đời phu nhân của khanh đều chết vì âm mưu hãm hại, quân lương biên ải bị biển thủ, nội gián cài cắm khắp nơi, thích khách tới tận phủ đệ của khanh.” Hoàng thượng chậm rãi tổng kết, giọng nặng nề. “Đây là những cáo buộc cực kỳ nghiêm trọng, liên quan tới đương triều Thừa tướng.”
“Thần hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vụ việc.” Tần Dục Thành cúi đầu, giọng kiên định. “Chính vì vậy thần không dám tự ý hành động, mà xin thỉnh cầu hoàng thượng cho phép mở cuộc điều tra chính thức thông qua Đại Lý Tự, đảm bảo mọi thứ được xử lý đúng theo pháp luật, tránh oan sai.”
Tô Đậu Nhi bước lên, dâng lên bản sao chép sổ sách cùng bản ghi chép chi tiết về lời khai của Triệu ma ma và Tôn Đại, được cô cẩn thận sắp xếp theo trình tự thời gian logic, dễ dàng theo dõi.
“Bẩm hoàng thượng, thần thiếp đã cố gắng sắp xếp toàn bộ manh mối theo một trình tự rõ ràng, mong hoàng thượng xem xét kỹ lưỡng.” Cô nói, giọng bình tĩnh nhưng đầy tôn trọng.
Hoàng thượng cầm lấy tập tài liệu, lật xem từng trang một cách cẩn thận, thỉnh thoảng dừng lại nhíu mày trước những chi tiết quan trọng. Sau một khoảng thời gian dài im lặng, ông đặt tập tài liệu xuống bàn, ánh mắt nhìn cả hai người đầy suy tư.
“Thừa tướng theo trẫm nhiều năm, có công lao không nhỏ trong việc ổn định triều chính.” Hoàng thượng trầm giọng. “Nhưng nếu những cáo buộc này là thật, tội biển thủ quân lương cùng mưu hại đại thần trung thành là tội không thể dung thứ.”
“Trẫm sẽ cho Đại Lý Tự cùng Ngự Sử Đài phối hợp điều tra bí mật, không đánh động tới Thừa tướng trước khi có đủ bằng chứng xác đáng.” Ông tuyên bố, giọng dứt khoát. “Trong thời gian này, hai khanh phải hết sức cẩn trọng, không được để lộ bất cứ manh mối nào ra ngoài.”
Tần Dục Thành và Tô Đậu Nhi cùng cúi đầu tạ ơn, trong lòng nhẹ nhõm phần nào khi cuối cùng vụ việc cũng được đưa vào con đường điều tra chính thức, thay vì phải tự mình đơn độc đối đầu với một thế lực quá lớn.
Nhưng trên đường rời khỏi hoàng cung, Tô Đậu Nhi vẫn không khỏi lo lắng. “Lý Thừa tướng đã cai quản triều đình nhiều năm, chắc chắn có tai mắt khắp nơi. Liệu tin tức về cuộc điều tra bí mật này có thực sự được giữ kín hay không?”
Tần Dục Thành trầm ngâm, ánh mắt cũng thoáng qua vẻ lo âu tương tự. “Ta cũng có cùng suy nghĩ đó. Chúng ta cần chuẩn bị sẵn phương án đối phó, phòng trường hợp đối phương ra tay phản công trước khi cuộc điều tra hoàn tất.”
Lời tiên đoán ấy chẳng bao lâu sau đã trở thành sự thật, khi chỉ ba ngày sau cuộc diện kiến, một biến cố lớn bất ngờ ập tới, đẩy cả hai vào tình thế nguy hiểm chưa từng có.
Buổi sáng hôm đó, khi Tần Dục Thành đang chuẩn bị vào triều như thường lệ, một đội binh lính đông đảo bất ngờ bao vây phủ tướng quân, dẫn đầu là một vị quan Ngự Sử tay cầm thánh chỉ.
“Tần Dục Thành tiếp chỉ!” Vị quan Ngự Sử tuyên đọc, giọng nghiêm trọng. “Có người tố cáo ngươi tư thông với ngoại bang, âm mưu tạo phản, bằng chứng là những bức thư mật được tìm thấy trong dinh trại quân đội do ngươi thống lĩnh. Nay có chỉ, tạm giam ngươi vào ngục để điều tra làm rõ.”
Tô Đậu Nhi đứng chết lặng, không thể tin nổi vào tai mình. Đây rõ ràng là đòn phản công của Lý Thừa tướng, dùng chính chiêu bài vu cáo để đánh phủ đầu trước khi cuộc điều tra về mình hoàn tất.
“Đây là vu khống!” Cô bước tới, giọng gấp gáp. “Tướng quân trung thành với triều đình bao năm, làm sao có thể tư thông ngoại bang được?”
“Phu nhân, đây là thánh chỉ, không ai được phép chống lệnh.” Vị quan Ngự Sử lạnh lùng đáp, ánh mắt không hề dao động.
Tần Dục Thành đưa tay ra hiệu cho Tô Đậu Nhi bình tĩnh, quay sang nhìn cô với ánh mắt trấn an dù bản thân đang trong tình thế nguy hiểm tột cùng.
“Ngươi đừng lo, đây rõ ràng là bằng chứng giả mạo, chỉ cần thời gian điều tra kỹ lưỡng, sự thật sẽ sáng tỏ.” Anh nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc trong hoàn cảnh này. “Trong lúc ta bị giam giữ, mọi chuyện bên ngoài trông cậy hết vào ngươi.”
“Ta sẽ tìm ra cách cứu tướng quân, xin tướng quân hãy giữ gìn sức khỏe trong ngục.” Tô Đậu Nhi cắn chặt môi, cố gắng không để nước mắt rơi trước mặt đám binh lính, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh.
Tần Dục Thành bị áp giải đi, để lại Tô Đậu Nhi đứng một mình giữa phủ đệ hỗn loạn, xung quanh là những gương mặt hoang mang lo sợ của gia nhân.
Ngay sau đó, tin tức lan truyền khắp kinh thành với tốc độ chóng mặt. Lý Thừa tướng, với vị thế và ảnh hưởng của mình, đã khéo léo tạo dựng dư luận, khiến không ít người bắt đầu bán tín bán nghi về lòng trung thành của vị tướng quân từng được ca tụng.
Tô Đậu Nhi triệu tập A Viễn cùng các thân vệ tin cẩn còn lại, ánh mắt kiên quyết dù trong lòng đang rối bời như tơ vò.
“Chúng ta không có nhiều thời gian.” Cô nói, giọng chắc nịch dù đôi tay vẫn còn run rẩy. “Lý Thừa tướng đánh phủ đầu lúc này chứng tỏ cuộc điều tra của chúng ta đã khiến ông ta thực sự hoảng sợ. Bức thư giả mạo kia chắc chắn có sơ hở, chúng ta phải tìm ra bằng được trước khi phiên xét xử chính thức diễn ra.”
“Nhưng phu nhân, không có tướng quân chỉ huy, chúng ta phải bắt đầu từ đâu?” A Viễn hỏi, giọng lo lắng.
Tô Đậu Nhi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần, đầu óc bắt đầu vận hành theo lối tư duy giải quyết vấn đề dưới áp lực cực lớn mà cô từng rèn luyện qua vô số deadline khắc nghiệt ở kiếp trước.
“Trước tiên, chúng ta cần xác định rõ ai là người tìm thấy bức thư giả mạo đó trong dinh trại, và thời điểm chính xác nó được phát hiện.” Cô phân tích. “Một âm mưu vu cáo tinh vi đến vậy chắc chắn cần thời gian chuẩn bị, sẽ để lại dấu vết nếu chúng ta biết cách tìm kiếm đúng chỗ.”
Trong lúc Tô Đậu Nhi đang gấp rút thu thập manh mối, một vị khách không mời mà tới khiến cô hết sức bất ngờ. Diệu Nhi, cô em gái cùng cha khác mẹ, xuất hiện trước cổng phủ tướng quân, vẻ mặt hoảng hốt và có phần áy náy.
“Tỷ tỷ, muội nghe tin tướng quân bị giam rồi.” Diệu Nhi nói, giọng run run. “Muội… muội có chuyện quan trọng muốn nói với tỷ.”
Tô Đậu Nhi mời cô vào phòng khách, ánh mắt dò xét nhưng vẫn giữ thái độ ôn hòa sau lần trò chuyện thẳng thắn trước đó.
“Mấy ngày trước, muội tình cờ nghe được di nương nói chuyện với một vị khách lạ tới phủ.” Diệu Nhi kể, giọng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. “Người đó nhắc tới việc sắp có một kế hoạch lớn nhằm vào tướng quân, còn nói di nương sẽ được thưởng hậu hĩnh nếu giúp lan truyền tin đồn bất lợi cho phủ tướng quân trong giới quý tộc phu nhân.”
“Muội có nghe rõ người đó là ai không?” Tô Đậu Nhi hỏi gấp, tim đập nhanh vì manh mối quan trọng bất ngờ xuất hiện.
“Muội không thấy rõ mặt, nhưng nghe di nương gọi ông ta là Chu quản sự, nói là người thân cận của một vị đại nhân trong triều.” Diệu Nhi đáp, cố gắng nhớ lại chi tiết. “Và muội còn nghe thấy họ nhắc tới một cái tên, hình như là Lâm Chính, nói người này sẽ đích thân mang thư từ dinh trại về kinh thành.”
Tô Đậu Nhi lập tức cho A Viễn tra cứu thông tin về Lâm Chính, và nhanh chóng phát hiện đây chính là một vị phó tướng mới được điều tới dinh trại biên ải cách đây không lâu, vốn có quan hệ họ hàng xa với phe cánh Lý Thừa tướng, chính là người đã báo cáo phát hiện bức thư mật khả nghi.
“Nếu Lâm Chính là người của Lý Thừa tướng cài cắm vào quân đội, vậy khả năng rất cao chính hắn là người đã ngụy tạo bức thư mật rồi giả vờ phát hiện ra để tố cáo tướng quân.” Tô Đậu Nhi phân tích, ánh mắt sáng lên vì tìm ra manh mối quan trọng.
Cô lập tức viết một bức thư khẩn, nhờ A Viễn phi ngựa hỏa tốc tới dinh trại biên ải, tìm cách thu thập bằng chứng về lai lịch thực sự của Lâm Chính, đồng thời điều tra xem có ai trong dinh trại từng chứng kiến hắn có hành động khả nghi trước thời điểm bức thư được phát hiện hay không.
Trong lúc chờ đợi tin tức từ biên ải, Tô Đậu Nhi cùng Diệu Nhi tiếp tục rà soát lại mọi manh mối đã thu thập được từ trước, cố gắng tìm ra sợi dây liên kết chặt chẽ nhất có thể trình lên Đại Lý Tự trước ngày xét xử chính thức.
“Tỷ tỷ, muội xin lỗi vì trước đây đã nghe lời di nương làm những chuyện không phải.” Diệu Nhi bất chợt nói, giọng nghẹn ngào. “Nhìn thấy tỷ vất vả như vậy để cứu tướng quân, muội mới nhận ra tình cảm thật sự khác xa với những gì di nương từng nói với muội.”
Tô Đậu Nhi nhìn cô em gái, trong lòng cảm động trước sự thay đổi chân thành này. “Muội đã giúp ta rất nhiều trong lúc nguy cấp này, coi như chuyện cũ bỏ qua. Từ giờ, chúng ta là tỷ muội thật sự.”
Đúng lúc đó, A Viễn trở về từ biên ải với tốc độ thần tốc chưa từng có, mang theo tin tức quan trọng cùng lời khai của một người lính canh từng vô tình nhìn thấy Lâm Chính lén lút ra vào lều chứa văn thư quân sự vào ban đêm, đúng thời điểm trước khi bức thư mật được phát hiện.
“Chúng ta có đủ chứng cứ rồi.” Tô Đậu Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn đầy căng thẳng. “Nhưng thời gian không còn nhiều, phiên xét xử chính thức sẽ diễn ra vào ba ngày nữa. Chúng ta phải trình toàn bộ bằng chứng lên Đại Lý Tự ngay lập tức, đồng thời tìm cách bảo vệ an toàn cho người lính canh làm chứng này, tránh để hắn bị diệt khẩu như những người trước.”
