Chương 7 (Hoàn)
Ngày xét xử chính thức diễn ra tại đại điện, dưới sự chủ trì trực tiếp của hoàng thượng, có đầy đủ văn võ bá quan cùng các quan viên Đại Lý Tự, Ngự Sử Đài tham dự. Tần Dục Thành được áp giải tới trong xiềng xích, nhưng dáng vẻ vẫn hiên ngang bất khuất.
Tô Đậu Nhi đứng ở hàng dưới dành cho thân quyến, tay nắm chặt tập hồ sơ bằng chứng đã dày công thu thập suốt thời gian qua, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.
“Bắt đầu xét xử.” Hoàng thượng ra lệnh, giọng uy nghiêm vang khắp đại điện.
Vị quan Ngự Sử đại diện bên tố cáo trình bày cáo trạng, đưa ra bức thư mật bị cáo buộc là bằng chứng Tần Dục Thành tư thông ngoại bang. Lý Thừa tướng đứng trong hàng quan văn, gương mặt bình thản đầy vẻ tự tin, thỉnh thoảng còn lên tiếng phụ họa thêm vài lời buộc tội.
Tới lượt bên biện hộ, Tô Đậu Nhi được phép bước ra trình bày, tay run nhẹ vì hồi hộp nhưng giọng nói vẫn giữ được sự vững vàng cần thiết.
“Bẩm hoàng thượng, thần thiếp xin trình lên bằng chứng cho thấy bức thư mật này là giả mạo.” Cô nói, dâng lên lời khai của người lính canh cùng bằng chứng về lai lịch thực sự của Lâm Chính, kẻ đã ngụy tạo bức thư rồi giả vờ phát hiện ra để vu cáo.
Người lính canh được triệu tới làm chứng trực tiếp trước triều đình, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của binh lính trung thành với Tần Dục Thành, thuật lại rõ ràng những gì mình đã tận mắt chứng kiến.
Cả đại điện xôn xao bàn tán. Lý Thừa tướng lần đầu tiên lộ ra chút biến sắc, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, lên tiếng phản bác rằng đây chỉ là lời khai một phía, không đủ sức thuyết phục.
Đúng lúc đó, Tô Đậu Nhi tiếp tục trình lên bản sao chép sổ sách mua chuộc của ngự y Tôn, cùng lời khai bằng văn bản có chữ ký của Triệu ma ma về triệu chứng bất thường của tam phu nhân trước khi qua đời, và lời khai của Tôn Đại về việc nhận tiền từ quản gia phủ Thừa tướng để làm nội gián.
“Ba đời phu nhân của Tần tướng quân đều chết vì độc dược được kê đơn có chủ đích, tiền bạc mua chuộc đều có nguồn gốc từ phủ Thừa tướng.” Cô trình bày rành mạch, giọng ngày càng vững vàng hơn theo từng lời nói. “Cùng với việc quân lương biên ải bị biển thủ trong nhiều năm liền, thần thiếp cho rằng toàn bộ chuỗi sự việc này đều xuất phát từ một động cơ duy nhất, làm suy yếu và loại bỏ ảnh hưởng của Tần tướng quân để che giấu tội biển thủ tài sản quốc gia.”
Hoàng thượng lắng nghe với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng, ra lệnh cho quan viên Bộ Hộ trình lên sổ sách quân lương gốc để đối chiếu ngay tại triều. Kết quả đối chiếu cho thấy rõ ràng có sự chênh lệch lớn giữa số lượng lương thảo ghi nhận xuất kho và số lượng thực tế vận chuyển tới biên ải, toàn bộ đường dây đều có liên quan tới những quan viên thân tín của Lý Thừa tướng.
Lý Thừa tướng lúc này không còn giữ được vẻ bình thản nữa, gương mặt tái mét, cố gắng biện minh nhưng những lời nói ra ngày càng thiếu logic, tự mâu thuẫn với chính mình trước hàng loạt bằng chứng xác thực được trình bày liên tiếp.
“Đủ rồi.” Hoàng thượng đập mạnh tay xuống long ỷ, giọng nói đầy uy quyền và phẫn nộ. “Lý Hoành Đạo, khanh mang danh Thừa tướng một triều, lại dám biển thủ quân lương, hãm hại trung thần, vu cáo phản nghịch, tội này không thể dung tha.”
Ông quay sang ra lệnh cho Đại Lý Tự lập tức bắt giữ Lý Thừa tướng cùng toàn bộ tay chân thân tín có liên quan để điều tra và xét xử theo đúng trình tự pháp luật, đồng thời tuyên bố minh oan hoàn toàn cho Tần Dục Thành ngay tại triều.
Tần Dục Thành được cởi bỏ xiềng xích, đứng dậy giữa đại điện, ánh mắt tìm tới Tô Đậu Nhi đang đứng phía dưới, trong lòng dâng lên niềm biết ơn sâu sắc không thể diễn tả thành lời.
Sau phiên xét xử tại đại điện, quá trình điều tra và luận tội chính thức của Đại Lý Tự kéo dài thêm nửa tháng, làm rõ toàn bộ mức độ liên quan của từng cá nhân trong vụ án.
Lý Hoành Đạo, với tội danh biển thủ quân lương quy mô lớn cùng âm mưu sát hại nhiều mạng người vô tội, bị tước bỏ toàn bộ chức tước, tịch thu gia sản, xử theo mức án nghiêm khắc nhất dành cho trọng tội phản quốc và mưu sát theo luật định. Những tay chân trực tiếp tham gia hãm hại, bao gồm quản gia phủ Thừa tướng và tên phó tướng Lâm Chính, cũng đều bị luận tội thích đáng.
Về phần Tần lão phu nhân, xét thấy bà bị uy hiếp buộc phải hợp tác, đồng thời đã chủ động phối hợp cung cấp thông tin sai lệch giúp phá án trong giai đoạn sau, triều đình quyết định khoan hồng, chỉ tước bỏ danh phận, quản thúc tại gia trong vòng một năm để răn đe, không truy cứu hình sự. Con trai bà cũng được đảm bảo an toàn, tiếp tục giữ chức huyện lệnh như cũ.
“Ta thật lòng cảm ơn hai đứa.” Tần lão phu nhân nắm tay Tô Đậu Nhi, nước mắt lăn dài vì xúc động. “Nếu không có sự bao dung của các con, có lẽ ta đã không còn cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình.”
Về phía Lý Uyển Nhi, do không có bằng chứng cho thấy trực tiếp tham gia vào âm mưu sát hại hay biển thủ, cô được miễn tội hình sự, nhưng gia tộc sa sút khiến địa vị trong giới quý tộc không còn như trước, buộc phải rời khỏi kinh thành về sống ẩn dật tại quê nhà cùng những người thân còn lại trong dòng họ chưa bị liên lụy.
Trước ngày rời kinh, Lý Uyển Nhi bất ngờ tìm tới gặp Tô Đậu Nhi, ánh mắt phức tạp khó tả. “Ta không ngờ chú mình lại là kẻ tàn nhẫn tới vậy, che giấu quá khéo léo đến mức người trong nhà cũng không hề hay biết.” Cô nói, giọng có phần cay đắng. “Cảm ơn ngươi vì đã không vơ đũa cả nắm, để lại cho ta một con đường sống.”
Tô Đậu Nhi gật đầu, không nói thêm gì nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cô rời đi, trong lòng thầm nghĩ, công lý cần được thực thi nghiêm minh, nhưng cũng cần có chỗ cho sự phân định rạch ròi giữa kẻ chủ mưu và người vô can.
Trở về phủ Tô gia, một biến động khác cũng đang diễn ra. Việc Vương thị từng cấu kết hãm hại con chồng bằng chiếc trâm ngọc, cùng âm mưu phá hoại bữa tiệc trước đó, dần bị phanh phui rõ ràng hơn qua lời khai thành thật của Diệu Nhi trước mặt Tô Thượng thư.
Tô Thượng thư, sau khi nghe rõ toàn bộ sự tình, không giấu được cơn thịnh nộ, quyết định phế bỏ danh phận kế thất của Vương thị, đưa bà về sống tại một trang viên nhỏ ở quê xa, tước bỏ mọi quyền quản lý gia sản trong phủ.
“Con đã sai, thật sự đã sai rồi.” Diệu Nhi tới gặp Tô Đậu Nhi, giọng đầy hối lỗi chân thành. “Nhưng cha nói sẽ cho con cơ hội học lại từ đầu, gửi con tới sống cùng dì họ ở Giang Nam một thời gian để tĩnh tâm, học cách sống tự lập không dựa dẫm vào toan tính của di nương nữa.”
“Đó là một khởi đầu tốt.” Tô Đậu Nhi mỉm cười, nắm tay em gái động viên. “Ta tin muội sẽ trở thành một người tốt hơn, tỷ luôn ở đây nếu muội cần giúp đỡ.”
Mọi khúc mắc trong gia đình dần được hóa giải theo cách công bằng nhất có thể, kẻ chủ mưu bị trừng phạt thích đáng, người lầm đường được trao cơ hội sửa sai, không có sự tha thứ dễ dàng vô điều kiện, nhưng cũng không có sự trừng phạt cực đoan tàn nhẫn.
Ba tháng sau khi mọi sóng gió lắng xuống, phủ tướng quân tổ chức một buổi tiệc nhỏ ấm cúng, không phải hôn lễ chính thức vì hai người đã thành thân từ trước, mà là một buổi lễ tái xác nhận tình nghĩa vợ chồng theo đề nghị của chính Tần Dục Thành, mời những người thân thiết nhất tới chung vui.
“Lần đầu tiên chúng ta thành thân, đó là một cuộc hôn nhân vì hoàn cảnh ép buộc.” Tần Dục Thành nói, đứng giữa sân phủ được trang hoàng giản dị nhưng ấm áp, ánh mắt nhìn Tô Đậu Nhi đầy chân thành. “Lần này, ta muốn nói rõ ràng trước mặt mọi người, rằng ta thật lòng muốn cùng ngươi đi hết quãng đường phía trước, không phải vì thánh chỉ hay bất cứ lý do nào khác, mà vì chính trái tim mình.”
Tô Đậu Nhi đứng đối diện anh, trong lòng dâng trào một cảm xúc ấm áp khó tả. Cô nhớ lại chặng đường đã qua, từ những ngày đầu hoảng loạn khi mới xuyên không, tới lúc cùng nhau vượt qua bao hiểm nguy, dần dần trái tim cô cũng đã âm thầm thuộc về người đàn ông lạnh lùng bên ngoài nhưng ấm áp bên trong này từ lúc nào không hay.
“Ta cũng vậy.” Cô mỉm cười, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Ban đầu ta chỉ nghĩ đơn giản là sống yên ổn qua ngày, nhưng giờ đây, ta muốn cùng tướng quân xây dựng một mái ấm thật sự, không chỉ là hợp đồng hôn nhân danh nghĩa nữa.”
Lưu ma ma đứng phía sau lau nước mắt xúc động, A Viễn cũng nhoẻn miệng cười tươi, còn Tần lão phu nhân dịu dàng gật đầu tán thưởng, ánh mắt đầy tự hào nhìn đứa cháu trai mà bà đã một tay nuôi dưỡng nay tìm được hạnh phúc đích thực.
Diệu Nhi cũng có mặt trong buổi lễ, sau ba tháng sống tự lập ở Giang Nam đã trở về với dáng vẻ chững chạc hơn hẳn, mang theo món quà tự tay làm tặng chị gái, ánh mắt không còn chút đố kỵ nào như trước, chỉ còn lại sự chân thành ấm áp của tình chị em.
Tô Thượng thư cũng tới tham dự, nhìn con gái lớn hạnh phúc bên cạnh phu quân, trong lòng không khỏi cảm khái. “Trước đây cha đã sai khi coi thường con, giờ nhìn con trưởng thành và bản lĩnh như vậy, cha thật sự rất tự hào.”
Buổi tiệc diễn ra ấm cúng, không xa hoa lộng lẫy nhưng tràn ngập tiếng cười và tình cảm chân thành. Món ăn trên bàn tiệc phần lớn do chính tay Tô Đậu Nhi vào bếp chuẩn bị, kết hợp hài hòa giữa hương vị cổ truyền và những sáng tạo mới lạ mà cô mang theo từ kiếp trước, khiến ai nấy đều tấm tắc khen ngợi không ngớt.
“Nhớ lần đầu gặp mặt, ngươi từng nói vì háu ăn mà bị phạt quỳ suốt đêm.” Tần Dục Thành khẽ cười, kéo tay cô ra một góc sân yên tĩnh, ánh trăng dịu dàng chiếu xuống hai người. “Ta chưa từng nghĩ, chính cái tính háu ăn đáng yêu đó lại là khởi đầu cho tất cả những gì tốt đẹp nhất xảy đến với ta sau này.”
Tô Đậu Nhi bật cười, khẽ đấm nhẹ vào vai anh. “Vậy từ giờ tướng quân phải chuẩn bị tinh thần, vì ta định học thêm rất nhiều món ăn ngon nữa, e là cái bụng của tướng quân sẽ ngày càng vất vả đấy.”
Tần Dục Thành bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm ấm vang giữa đêm trăng thanh bình, hoàn toàn khác xa hình ảnh vị tướng quân sát khí lạnh lùng mà cả kinh thành từng khiếp sợ trước kia. Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ánh mắt tràn đầy yêu thương chân thành.
“Chỉ cần có ngươi bên cạnh, ta sẵn lòng đón nhận tất cả.” Anh thì thầm, giọng nói ấm áp hòa cùng làn gió đêm dịu nhẹ.
Xa xa, ánh đèn lồng trong phủ vẫn sáng rực, tiếng cười nói rộn ràng của mọi người vọng lại, báo hiệu một chương mới hạnh phúc và bình yên đang thực sự bắt đầu cho cả hai người, sau tất cả những sóng gió và thử thách đã cùng nhau vượt qua.
HẾT
