Chương 5
Tần lão phu nhân, tên gọi Tần Uyển Thanh, sống trong một viện nhỏ yên tĩnh phía sau phủ tướng quân, quanh năm ít khi ra ngoài, chỉ chuyên tâm chăm sóc mảnh vườn thuốc nam nhỏ và tụng kinh niệm Phật.
Tô Đậu Nhi mang theo vài món bánh ngọt tự tay làm, ghé thăm bà với danh nghĩa thăm hỏi thường ngày, thực chất muốn quan sát kỹ hơn tình hình.
“Cháu dâu tới rồi à.” Tần lão phu nhân mỉm cười hiền hậu đón tiếp, nhưng Tô Đậu Nhi tinh ý nhận ra đôi mắt bà có quầng thâm rõ rệt, dường như nhiều đêm liền không ngủ ngon giấc.
“Người dạo này có vẻ không được khỏe, hay là để cháu mời ngự y tới khám cho người?” Tô Đậu Nhi hỏi, giọng quan tâm chân thành.
“Không cần đâu, ta chỉ hơi mất ngủ thôi, người già thường vậy mà.” Tần lão phu nhân xua tay, nhưng ánh mắt lại thoáng lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào cô quá lâu.
Trong lúc trò chuyện, Tô Đậu Nhi khéo léo nhắc tới chuyện có người lạ thường lui tới thăm viện của bà gần đây, cố ý quan sát phản ứng.
Quả nhiên, sắc mặt Tần lão phu nhân thay đổi rõ rệt, bàn tay đang rót trà bất giác run lên, làm sánh ra ngoài vài giọt nước nóng.
“Người… người đó chỉ là bạn cũ của ta thôi, không có gì đáng bận tâm.” Bà lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng không giấu nổi sự hoảng loạn trong ánh mắt.
Tô Đậu Nhi im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, giọng chân thành tha thiết. “Cô ơi, nếu người đang gặp khó khăn gì, xin hãy nói cho cháu và tướng quân biết. Chúng cháu là người một nhà, không có chuyện gì không thể cùng nhau giải quyết.”
Câu nói ấm áp đó dường như chạm tới nỗi sợ hãi bị dồn nén lâu ngày trong lòng Tần lão phu nhân. Bà bật khóc nức nở, cuối cùng không kìm nén được nữa, kể hết sự thật trong nước mắt.
“Là… là người của Lý Thừa tướng.” Bà nghẹn ngào. “Con trai ta, đứa cháu duy nhất của dòng họ Tần bên ngoại, hiện đang làm huyện lệnh nhỏ ở một huyện xa xôi. Nửa năm trước, họ tìm tới, đe dọa nếu ta không cung cấp tin tức về mọi động tĩnh trong phủ Dục Thành, con trai ta sẽ gặp họa lớn.”
“Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể nhắm mắt làm theo, mỗi tháng kể lại cho họ vài chuyện vặt vãnh trong phủ, tự an ủi mình rằng những thông tin đó không quan trọng gì.” Bà lau nước mắt, giọng đầy hối hận. “Nhưng ta biết, càng ngày càng có cảm giác mình đang phản bội Dục Thành, đứa cháu mà ta coi như con ruột.”
Tô Đậu Nhi nghe xong, trong lòng vừa xót xa vừa cảm thông. Bà không phải kẻ xấu, chỉ là một người mẹ, một người cô bị đẩy vào thế bí, buộc phải lựa chọn giữa tình thân và lòng trung thành.
“Cô đừng lo, chuyện này để cháu bàn bạc với tướng quân, chắc chắn sẽ có cách bảo vệ được cả cô và biểu đệ.” Tô Đậu Nhi trấn an, giọng kiên định. “Nhưng từ giờ, cô cần giúp chúng cháu một việc, thay vì cung cấp tin thật, cô hãy báo lại cho họ những thông tin sai lệch mà chúng cháu sắp đặt sẵn, để lật ngược tình thế.”
Tần lão phu nhân sững sờ nhìn cô, trong ánh mắt dần lóe lên tia hy vọng mới. “Cháu… cháu định làm gì?”
“Chúng ta sẽ dùng chính con đường liên lạc này để tương kế tựu kế, dẫn dụ đối phương lộ diện.” Tô Đậu Nhi mỉm cười, ánh mắt kiên quyết. “Đã tới lúc chuyển thế bị động sang chủ động rồi.”
Tối hôm đó, sau khi nghe Tô Đậu Nhi kể lại toàn bộ câu chuyện của Tần lão phu nhân, Tần Dục Thành ngồi lặng người rất lâu trong thư phòng, ánh mắt đầy phức tạp.
“Ta thật sự không ngờ, ngay cả người thân duy nhất còn lại cũng bị cuốn vào âm mưu này.” Anh thở dài, giọng nặng nề hiếm thấy.
Bên ngoài trời bỗng đổ mưa lớn, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói tạo thành âm thanh đều đặn trầm buồn. Tô Đậu Nhi rót cho anh một chén trà ấm, ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên.
“Ngươi biết không, từ nhỏ ta đã mất cha mẹ vì dịch bệnh, chính cô đã một tay nuôi ta khôn lớn, dạy ta cách cầm kiếm, cách đọc binh thư.” Tần Dục Thành bất chợt mở lời, giọng trầm ấm pha lẫn hoài niệm. “Ta luôn nghĩ, dù cả thế giới quay lưng, ít nhất vẫn còn cô bên cạnh ủng hộ ta.”
“Cô ấy không hề phản bội tướng quân.” Tô Đậu Nhi nhẹ nhàng lên tiếng. “Bà chỉ là một người mẹ tuyệt vọng tìm cách bảo vệ con trai mình. Nếu là ta, có lẽ ta cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.”
Tần Dục Thành quay sang nhìn cô, ánh mắt trong bóng tối lung linh ánh nến trở nên dịu dàng khác thường. “Ngươi luôn nhìn mọi việc theo cách bao dung như vậy sao?”
“Không hẳn.” Tô Đậu Nhi cười nhẹ, lắc đầu. “Ta chỉ nghĩ, con người ai cũng có giới hạn chịu đựng của riêng mình. Quan trọng là sau khi vấp ngã, họ có đủ dũng khí đứng dậy sửa sai hay không mà thôi.”
Im lặng bao trùm căn phòng trong giây lát, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài. Tần Dục Thành nhìn Tô Đậu Nhi thật lâu, như thể lần đầu tiên thực sự nhìn thấy con người cô một cách rõ ràng, không phải qua lăng kính của một cuộc hôn nhân sắp đặt.
“Từ ngày ngươi bước vào phủ này, mọi thứ dường như đã thay đổi.” Anh khẽ nói, giọng trầm thấp mang theo cảm xúc khó gọi tên. “Ta vốn nghĩ trái tim mình đã đóng băng hoàn toàn sau những mất mát liên tiếp, nhưng…”
Anh bỏ lửng câu nói, dường như chính bản thân cũng bối rối trước những cảm xúc mới mẻ đang trỗi dậy trong lòng.
Tô Đậu Nhi cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, tim cô bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cô vội xua tan những suy nghĩ vẩn vơ, cố gắng giữ giọng điệu bình thường.
“Chúng ta còn nhiều việc quan trọng cần giải quyết phía trước.” Cô lảng tránh khéo léo, nhưng trong lòng lại không thể phủ nhận một cảm giác ấm áp lạ lẫm đang len lỏi.
Tần Dục Thành nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, dường như hiểu rõ sự né tránh của cô, nhưng không ép buộc, chỉ lặng lẽ gật đầu đồng tình.
“Đúng vậy, việc quan trọng trước mắt là kế hoạch tương kế tựu kế với Lý Thừa tướng.” Anh trở lại vẻ nghiêm túc thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn còn vương lại chút gì đó dịu dàng chưa từng có trước đây.
Đêm đó, sau khi bàn bạc xong kế hoạch chi tiết, Tô Đậu Nhi trở về phòng riêng, nằm trên giường mà lòng vẫn còn xao động không yên. Cô tự nhủ, đây chỉ là mối quan hệ đồng minh vì mục tiêu chung, không nên để tình cảm cá nhân xen vào làm rối loạn phán đoán.
Nhưng hình ảnh ánh mắt dịu dàng của Tần Dục Thành lúc nãy cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí, khiến cô trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.
Kế hoạch tương kế tựu kế được triển khai. Tần lão phu nhân, theo hướng dẫn của Tô Đậu Nhi, cố ý tiết lộ cho người liên lạc của Lý Thừa tướng một thông tin sai lệch, rằng Tần Dục Thành đang giữ trong phủ một bản danh sách ghi chép toàn bộ những manh mối điều tra được về vụ biển thủ quân lương.
Thông tin giả này nhằm mục đích dẫn dụ đối phương phải hành động gấp gáp để tiêu hủy bằng chứng, từ đó lộ ra sơ hở.
Đúng như dự đoán, chỉ ba ngày sau, vào một đêm không trăng, Tô Đậu Nhi đang ngủ trong phòng bỗng bị đánh thức bởi một tiếng động lạ khẽ vang lên từ phía cửa sổ.
Cô mở mắt, trong bóng tối lờ mờ nhận ra một bóng người mặc đồ đen bịt kín mặt đang lặng lẽ lục soát chiếc bàn viết nơi cô thường ngồi làm việc, tay cầm một con dao găm sáng loáng.
Tim cô đập thình thịch, cố gắng giữ hơi thở đều đặn giả vờ ngủ say, đồng thời lén với tay tìm chiếc chuông báo động nhỏ mà Tần Dục Thành đã cẩn thận lắp đặt gần đầu giường sau vụ trúng độc ở cung.
Ngón tay cô vừa chạm vào sợi dây chuông, bóng đen kia đột nhiên quay phắt lại, có lẽ đã phát hiện cô không thực sự ngủ say. Hắn lao thẳng về phía giường với tốc độ nhanh như chớp, con dao găm vung lên sáng lạnh.
“Á!” Tô Đậu Nhi hét lớn, vội vàng lăn người né tránh, đồng thời giật mạnh sợi dây chuông báo động.
Tiếng chuông vang lên gấp gáp khắp phủ. Chỉ trong tích tắc, cửa phòng bị đá tung, Tần Dục Thành xông vào như một cơn lốc, thanh trường kiếm trong tay đã rút ra khỏi vỏ từ lúc nào.
Trận chiến diễn ra chớp nhoáng. Tên sát thủ tuy có võ công không tệ nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của Tần Dục Thành. Chỉ sau vài chiêu, hắn đã bị đánh gục, thanh kiếm của Tần Dục Thành kề sát cổ.
“Nói, ai phái ngươi tới?” Tần Dục Thành quát lớn, giọng đầy sát khí.
Tên sát thủ trợn mắt nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ ương ngạnh không chịu khuất phục, chỉ im lặng không nói một lời.
Đúng lúc A Viễn cùng đám thân vệ ập tới định trói gô hắn lại để thẩm vấn kỹ càng, tên sát thủ bỗng nhiên co giật dữ dội, miệng sùi bọt trắng, chỉ trong chớp mắt đã tắt thở, rõ ràng vừa cắn vỡ một viên thuốc độc giấu sẵn trong răng để tự sát diệt khẩu.
Cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Tô Đậu Nhi ngồi trên giường, cả người vẫn còn run rẩy vì cơn sợ hãi vừa trải qua, nhưng ánh mắt đã dần lấy lại sự bình tĩnh quen thuộc.
“Hắn thà chết cũng không chịu khai, chứng tỏ kẻ đứng sau có quyền lực và uy hiếp cực lớn đối với thuộc hạ của mình.” Cô nói, giọng vẫn còn hơi run nhưng đầu óc đã bắt đầu phân tích lại tình huống.
Tần Dục Thành vội vàng bước tới, ngồi xuống bên giường, hai tay nắm lấy vai cô, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn tự trách. “Ngươi có bị thương ở đâu không? Là lỗi của ta, đáng lẽ phải tăng cường phòng bị quanh phòng ngươi kỹ càng hơn nữa.”
Tô Đậu Nhi lắc đầu, cảm nhận được hơi ấm từ đôi tay to lớn đang siết chặt lấy vai mình, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác an toàn lạ lùng chưa từng có.
“Ta không sao.” Cô khẽ nói, giọng vẫn còn hơi run nhưng ánh mắt đã kiên định trở lại. “Nhưng việc này chứng tỏ, chúng ta đã chạm đúng vào chỗ hiểm của đối phương. Họ bắt đầu hoảng loạn rồi.”
Tần Dục Thành nhìn cô hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài, kéo cô vào lòng ôm chặt trong giây lát, một hành động hoàn toàn bất ngờ so với tính cách kiệm lời thường ngày của anh.
“Dù thế nào, ta cũng sẽ không để chuyện này lặp lại một lần nữa.” Anh nói, giọng trầm thấp đầy quyết tâm, hơi thở ấm áp phả bên tai khiến tim cô đập loạn nhịp.
Sau vụ sát thủ đột nhập, Tần Dục Thành lập tức tăng cường canh gác khắp phủ, đồng thời ra lệnh điều tra kỹ càng làm sao kẻ lạ có thể lọt qua hàng rào bảo vệ nghiêm ngặt để tiếp cận tận phòng ngủ của Tô Đậu Nhi.
“Nếu không có người trong phủ chỉ điểm đường đi lối lại và thời gian đổi ca gác, sát thủ không thể nào lọt vào dễ dàng như vậy được.” Tô Đậu Nhi phân tích, ngồi cùng Tần Dục Thành rà soát lại toàn bộ danh sách gia nhân trong phủ.
Cô vận dụng lại tư duy kiểm toán từng quen thuộc từ công việc thiết kế đồ họa freelance kiếp trước, nơi cô từng phải theo dõi kỹ lưỡng luồng thông tin dự án để tìm ra rò rỉ, áp dụng cách tiếp cận có hệ thống để rà soát từng người một.
“Chúng ta hãy lập một bảng đối chiếu, ghi lại thời gian và địa điểm mỗi người có mặt trong phủ vào đêm xảy ra vụ việc, sau đó so sánh với lịch trực gác thực tế.” Cô đề xuất, lấy giấy bút bắt đầu vẽ ra một sơ đồ đơn giản.
Sau nhiều giờ tỉ mỉ đối chiếu, một điểm bất thường dần lộ ra. Người quản sự phụ trách khu vực hậu viện, tên gọi Tôn Đại, có lịch trình đêm đó không khớp với báo cáo trực gác mà ông ta nộp lên.
“Tôn Đại báo cáo mình trực ở cổng phía Đông cả đêm, nhưng theo lời kể của hai gia nhân khác, họ lại nhìn thấy ông ta xuất hiện gần khu vực hậu viện vào đúng khung giờ sát thủ đột nhập.” Tô Đậu Nhi chỉ vào sơ đồ, giọng chắc chắn.
Tần Dục Thành lập tức cho gọi Tôn Đại tới thẩm vấn riêng. Ban đầu ông ta một mực chối cãi, nhưng khi bị đưa ra những bằng chứng đối chiếu cụ thể về thời gian, địa điểm, cùng với việc bị đe dọa sẽ giao cho phủ Đại Lý Tự thẩm vấn chính thức theo pháp luật, Tôn Đại cuối cùng cũng suy sụp, khai ra sự thật.
“Là… là do nhà thuộc hạ nợ nần chồng chất, có người tìm tới hứa trả hết nợ cùng thêm một khoản tiền lớn, chỉ cần thuộc hạ tiết lộ lịch trực gác và sơ đồ phòng ốc trong phủ.” Tôn Đại run rẩy khai, nước mắt giàn giụa. “Thuộc hạ không biết họ định làm gì, chỉ nghĩ đơn giản là do thám thông thường thôi, không ngờ lại liên quan tới tính mạng của phu nhân.”
“Người liên lạc với ngươi trông như thế nào?” Tần Dục Thành hỏi gấp, ánh mắt sắc lạnh.
Tôn Đại miêu tả lại đặc điểm nhận dạng, và khi so sánh với thông tin A Viễn đã thu thập được trước đó về người quản gia riêng thường xuyên gặp gỡ ngự y Tôn, cả hai đều nhận ra đây chính là cùng một người, mắt xích quan trọng kết nối trực tiếp giữa phủ Thừa tướng với các âm mưu hãm hại trong phủ Tần gia.
“Vậy là đã có đủ chuỗi liên kết rồi.” Tô Đậu Nhi thở dài nhẹ nhõm xen lẫn căng thẳng. “Ngự y Tôn, quản gia phủ Thừa tướng, và giờ là Tôn Đại nội gián trong phủ ta, tất cả đều chỉ về một hướng duy nhất.”
“Nhưng chúng ta vẫn chưa có bằng chứng trực tiếp nào chỉ ra Lý Thừa tướng đích thân ra lệnh.” Tần Dục Thành trầm ngâm, ánh mắt đầy lo lắng. “Ông ta quá tinh khôn, luôn để tay chân đứng ra chịu tội thay, bản thân không bao giờ để lại dấu vết trực tiếp.”
Tô Đậu Nhi gật đầu đồng tình, trong lòng hiểu rõ đây mới chỉ là bước đầu trong một cuộc chiến pháp lý dài hơi và phức tạp. Để thực sự lật đổ được một vị Thừa tướng quyền cao chức trọng, họ cần một chuỗi bằng chứng không thể chối cãi, đủ sức thuyết phục ngay cả hoàng thượng đa nghi nhất.
“Chúng ta cần khiến ngự y Tôn phải ra mặt làm chứng trực tiếp.” Cô nói, ánh mắt kiên định. “Và có lẽ, đã tới lúc dùng chính sổ sách mua chuộc mà chúng ta có được để gây áp lực buộc ông ta phải lựa chọn giữa hợp tác với chúng ta hoặc chịu tội chết một mình.”
Ngoài trời, ánh trăng khuya dần khuất sau lớp mây đen, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập tới, không chỉ trong thiên nhiên mà còn trong chính cuộc chiến ngầm đang leo thang giữa hai phe tại triều đình.
