Chương 4
Theo lệnh của Tần Dục Thành, A Viễn cùng vài thân vệ tin cẩn bắt đầu bí mật theo dõi mọi động tĩnh của ngự y Tôn trong suốt gần nửa tháng trời.
“Bẩm tướng quân, ngự y Tôn gần đây thường xuyên lui tới một tửu lâu nhỏ ở góc khuất kinh thành vào ban đêm, mỗi lần đều gặp cùng một người, ăn mặc theo lối quản gia của phủ quan lớn.” A Viễn báo cáo, giọng thận trọng.
“Có xác định được thân phận người đó không?” Tần Dục Thành hỏi, ánh mắt sắc lạnh.
“Thuộc hạ đã dò hỏi được, người đó là quản gia riêng của phủ Thừa tướng.” A Viễn đáp, giọng có phần dè dặt vì biết đây là thông tin nhạy cảm.
Tô Đậu Nhi và Tần Dục Thành nhìn nhau, cả hai đều nhận ra mối liên hệ này không hề đơn giản.
“Chúng ta cần bằng chứng cụ thể hơn, chỉ có lời khai theo dõi thôi thì chưa đủ sức thuyết phục triều đình.” Tô Đậu Nhi phân tích, đầu óc vận hành theo lối tư duy thu thập chứng cứ vốn quen thuộc từ kiếp trước. “Chúng ta cần tìm ra sổ sách ghi chép giao dịch, hoặc bằng chứng về khoản tiền bất minh mà ngự y Tôn nhận được.”
Kế hoạch được vạch ra. Lưu ma ma, vốn có quen biết cũ với một nha hoàn trong phủ ngự y, được cử tới dò la tin tức, tìm cách tiếp cận gần hơn với nơi ở của Tôn ngự y.
Sau vài ngày kiên nhẫn, Lưu ma ma phát hiện ngự y Tôn có thói quen cất giữ một cuốn sổ nhỏ trong ngăn kéo bí mật của chiếc tủ thuốc cũ, mỗi khi có khách tới đều cẩn thận khóa kỹ càng.
Nhân một đêm ngự y Tôn được mời vào cung khám bệnh gấp cho một vị phi tần, Tô Đậu Nhi cùng A Viễn lặng lẽ tiếp cận phủ ngự y, khéo léo dùng chiếc trâm cài tóc được mài nhọn để mở khóa ngăn kéo.
Cuốn sổ nhỏ hiện ra, bên trong ghi chép chi tiết những khoản tiền lớn nhận được vào các thời điểm trùng khớp với những lần ba đời phu nhân của Tần Dục Thành đột ngột ngã bệnh, kèm theo vài dòng ký hiệu ám chỉ loại dược liệu đặc biệt được sử dụng.
“Đây rồi.” Tô Đậu Nhi thì thầm, tim đập dồn dập vì phấn khích lẫn hồi hộp. Cô nhanh chóng sao chép lại những trang quan trọng nhất, rồi cẩn thận đặt cuốn sổ trở lại vị trí cũ, không để lại dấu vết bị xáo trộn.
Trên đường trở về, A Viễn không khỏi thán phục. “Phu nhân quả nhiên gan dạ và tinh tế, thuộc hạ theo tướng quân chinh chiến bao năm cũng ít gặp ai xử lý tình huống khéo léo như vậy.”
Tô Đậu Nhi chỉ cười nhẹ, không đáp. Cô biết, bản sao chép này tuy là bằng chứng quan trọng, nhưng vẫn chưa đủ để đưa ra trước triều đình một cách công khai. Cần phải có thêm lời khai trực tiếp từ chính ngự y Tôn mới có thể tạo thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, đủ sức buộc tội kẻ đứng sau.
Về tới phủ, Tần Dục Thành đã đợi sẵn, vừa thấy cô liền vội vàng bước tới kiểm tra xem có bị thương tích gì không, thái độ lo lắng hiện rõ trên gương mặt thường ngày lạnh lùng.
“Lần sau những việc nguy hiểm thế này, để ta hoặc thân vệ đi làm, ngươi không cần tự mình mạo hiểm.” Anh nói, giọng có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm chân thành khó che giấu.
Tô Đậu Nhi nhìn thái độ hiếm thấy đó, trong lòng bất giác dấy lên một cảm giác ấm áp lạ lẫm. Cô vội xua tan suy nghĩ vẩn vơ đó, đưa bản sao chép sổ sách cho anh xem, chuyển hướng sang bàn bạc bước tiếp theo.
“Có bằng chứng này rồi, chúng ta cần tìm cách khiến ngự y Tôn tự nguyện khai ra sự thật.” Cô nói. “Một người chỉ vì tiền mà làm chuyện thất đức, ắt hẳn cũng sẽ vì sợ hãi mà phản bội chủ mưu, nếu chúng ta biết cách gây áp lực đúng chỗ.”
Giữa lúc kế hoạch tiếp cận ngự y Tôn đang được chuẩn bị kỹ lưỡng, một biến cố bất ngờ xảy ra tại phủ Tô gia khiến Tô Đậu Nhi buộc phải quay về giải quyết gấp.
Vương thị cho người tới báo tin, nói rằng chiếc trâm cài tóc bằng ngọc gia truyền quý giá của phủ Tô, vật được truyền qua nhiều đời, đột nhiên biến mất, và người bị nghi ngờ nhiều nhất chính là Tô Đậu Nhi, vì cô là người cuối cùng ra vào phòng chứa bảo vật trước khi nó mất tích.
Tô Đậu Nhi vội vàng trở về phủ Tô gia, thấy không khí căng thẳng bao trùm, cha cô ngồi trên ghế chính với vẻ mặt nặng nề, Vương thị đứng bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ đắc ý được che giấu khéo léo dưới lớp vỏ lo lắng giả tạo.
“Đậu Nhi, con có biết chiếc trâm ngọc gia truyền đang ở đâu không?” Tô Thượng thư hỏi, giọng nghiêm khắc.
“Con hoàn toàn không biết gì về chuyện này.” Tô Đậu Nhi đáp thẳng thắn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cha mình.
“Nhưng gia nhân đều xác nhận, hôm qua tiểu thư có vào phòng chứa bảo vật một mình, sau đó không lâu chiếc trâm liền không cánh mà bay.” Vương thị lên tiếng, giọng điệu tỏ vẻ đau lòng nhưng ánh mắt lại lấp lánh toan tính.
Tô Đậu Nhi nhíu mày, trong đầu nhanh chóng phân tích tình huống. Cô nhớ rõ hôm qua mình chỉ ghé qua phòng đó để lấy lại một món đồ trang sức cũ của mẹ ruột đã khuất, hoàn toàn không liên quan gì tới chiếc trâm ngọc.
“Có ai chứng kiến con lấy trộm chiếc trâm không?” Cô hỏi ngược lại, giọng bình tĩnh không hề nao núng.
“Đương nhiên là không có ai tận mắt chứng kiến, nhưng ngoài con ra, còn ai có thể vào được phòng đó chứ.” Vương thị đáp, cố tình lảng tránh câu hỏi trực diện.
Tô Đậu Nhi im lặng một lúc, đầu óc lóe lên một nghi vấn quan trọng. “Phòng chứa bảo vật luôn khóa kỹ, chỉ có cha, di nương và quản gia mới giữ chìa khóa. Vậy làm sao con có thể tự ý ra vào một mình được, trừ khi có người cố tình mở cửa cho con vào rồi vu oan?”
Câu hỏi sắc bén khiến Vương thị hơi khựng lại trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Có lẽ hôm đó cửa quên khóa thôi, chuyện này không quan trọng, quan trọng là chiếc trâm giờ đang ở đâu.”
“Vậy được, xin cha cho phép con được lục soát toàn bộ tẩm phòng của mọi người trong phủ, kể cả phòng của con, để chứng minh sự trong sạch.” Tô Đậu Nhi đề nghị dứt khoát, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương thị không hề né tránh.
Tô Thượng thư gật đầu đồng ý, ra lệnh cho quản gia tiến hành lục soát ngay lập tức, bắt đầu từ phòng của Tô Đậu Nhi trước.
Kết quả không có gì trong phòng cô. Tiếp theo là phòng của các nha hoàn, rồi tới khu vực ở của Diệu Nhi. Khi quản gia lật chiếc rương gỗ nhỏ trong góc phòng Diệu Nhi, mọi người đều sững sờ khi thấy chiếc trâm ngọc lấp lánh nằm gọn bên trong, được giấu dưới lớp vải lụa.
Diệu Nhi hoảng loạn quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa. “Không phải con lấy, con không biết tại sao trâm lại ở trong phòng con!”
Tô Đậu Nhi liếc nhìn Vương thị, thấy sắc mặt bà ta trắng bệch trong tích tắc, dường như đây không nằm trong kế hoạch ban đầu. Rõ ràng, Vương thị định vu oan cho cô, nhưng không ngờ chính con gái ruột của mình lại trở thành người bị lộ tẩy.
“Có lẽ ai đó đã cố tình đặt chiếc trâm vào phòng muội để hãm hại muội.” Tô Đậu Nhi lên tiếng, giọng điềm tĩnh, cố tình chừa cho Diệu Nhi một lối thoát, đồng thời cũng gián tiếp ám chỉ về khả năng sắp đặt có chủ đích trong toàn bộ vụ việc.
Tô Thượng thư nhìn quanh, ánh mắt dừng lại nơi Vương thị đầy nghi hoặc. “Chuyện này, phải điều tra rõ ràng mới được.”
Sau vụ việc, Tô Thượng thư lần đầu tiên có cái nhìn khác về cô con gái lớn từng bị coi thường. Sự bình tĩnh, lý lẽ sắc bén và thái độ công tâm của Tô Đậu Nhi trong lúc bị vu oan khiến ông không khỏi thầm cảm phục.
“Đậu Nhi, con làm tốt lắm.” Ông nói, giọng có chút hiếm hoi dịu dàng. “Là cha trước giờ đã hiểu lầm con quá nhiều.”
Tô Đậu Nhi mỉm cười nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn không thôi suy nghĩ. Vụ trộm trâm ngọc này liệu có phải chỉ đơn thuần là mưu đồ nhỏ nhặt của Vương thị, hay còn có bàn tay của thế lực lớn hơn đứng sau giật dây, tận dụng mâu thuẫn gia đình để phân tán sự chú ý của cô khỏi vụ điều tra quan trọng đang tiến hành?
Vài ngày sau vụ trâm ngọc, Tô Đậu Nhi trở lại phủ tướng quân, tiếp tục cùng Tần Dục Thành tìm cách tiếp cận ngự y Tôn. Nhưng trước khi kịp hành động, một tin tức quan trọng bất ngờ được A Viễn mang tới.
“Bẩm tướng quân, thuộc hạ tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vị quan nhỏ trong Bộ Hộ, họ nhắc tới việc sổ sách quân lương vận chuyển ra biên ải phía Bắc năm nay bị thiếu hụt nghiêm trọng so với con số ghi chép trên giấy tờ.” A Viễn báo cáo, giọng thận trọng.
Tần Dục Thành nhíu mày. “Thiếu hụt bao nhiêu?”
“Ước tính có thể lên tới ba phần mười tổng số lương thảo, tức là gần đủ nuôi sống một vạn quân trong nửa năm.” A Viễn đáp.
Tô Đậu Nhi nghe vậy, đầu óc lập tức liên hệ mọi manh mối lại với nhau. “Nếu quân lương bị biển thủ với số lượng lớn như vậy, chắc chắn phải có người có quyền lực rất lớn đứng sau chỉ đạo, và người đó cần phải kiểm soát được cả tuyến đường vận chuyển lẫn sổ sách kiểm kê.”
“Chính là lý do vì sao Lý Thừa tướng lo sợ ta được giao quyền thống lĩnh mười vạn quân phía Bắc.” Tần Dục Thành trầm giọng, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh. “Một khi ta nắm quyền kiểm soát tuyến đường đó, việc biển thủ quân lương sẽ không còn đất sống nữa.”
Mọi mảnh ghép dần khớp lại với nhau trong đầu Tô Đậu Nhi. Lý Thừa tướng vì lo sợ thế lực quân sự ngày càng lớn mạnh của Tần Dục Thành sẽ cản trở âm mưu biển thủ tài sản quốc gia, nên đã tìm mọi cách làm suy yếu tinh thần, danh tiếng của vị tướng quân trẻ tuổi, bắt đầu từ việc lần lượt hãm hại các đời phu nhân để tạo tiếng đồn khắc thê, khiến ông trở nên cô độc, mất chỗ dựa tinh thần, dễ bị thao túng hoặc chán nản buông xuôi.
“Nhưng đây mới chỉ là suy đoán, chúng ta cần bằng chứng cụ thể liên kết Lý Thừa tướng với cả hai vụ việc, biển thủ quân lương và hãm hại phu nhân.” Tô Đậu Nhi phân tích, giọng nghiêm túc.
“Sổ sách quân lương do Bộ Hộ quản lý, muốn tiếp cận không hề dễ dàng.” Tần Dục Thành trầm ngâm.
“Nhưng phụ thân ta hiện đang giữ chức Thượng thư của Lại Bộ, có quan hệ qua lại với một số quan viên Bộ Hộ.” Tô Đậu Nhi bất chợt nhớ ra. “Sau vụ trâm ngọc, cha có vẻ đã tin tưởng ta hơn trước. Có lẽ ta có thể tìm cách khéo léo dò hỏi thông tin từ ông.”
Kế hoạch dần được vạch ra chi tiết hơn. Trong lúc đó, Tần Dục Thành cũng nhận được tin báo rằng gần đây có một vị khách lạ thường xuyên lui tới thăm cô ruột của mình, Tần lão phu nhân, người đã một tay nuôi dưỡng anh khôn lớn sau khi cha mẹ qua đời vì bệnh dịch từ nhiều năm trước.
“Cô của ta vốn sống khép kín, ít khi tiếp khách lạ.” Tần Dục Thành nói, trong giọng nói thoáng qua chút lo lắng. “Việc này có phần bất thường.”
Tô Đậu Nhi nghe vậy, trong lòng dấy lên linh cảm không lành. Liệu có phải Tần lão phu nhân, người thân duy nhất còn lại của Tần Dục Thành, cũng đang bị cuốn vào âm mưu chính trị phức tạp này hay không?
