Chương 3

  1. Home
  2. Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
  3. Chương 3
Prev
Next

Vài ngày sau, kế mẫu Vương thị cùng Diệu Nhi bất ngờ tới thăm phủ tướng quân, mang theo lễ vật hậu hĩnh với danh nghĩa chúc mừng con gái mới cưới.

Tô Đậu Nhi đã sớm cảnh giác, nhưng vẫn giữ vẻ mặt niềm nở tiếp đón, trong lòng thầm đoán chắc hai người này không đến chỉ để chúc mừng suông.

“Tỷ tỷ trông có vẻ khỏe mạnh hơn hẳn rồi đấy.” Diệu Nhi cười tươi, nhưng ánh mắt lại lướt qua căn phủ nguy nga với vẻ đố kỵ khó che giấu. “Không ngờ tỷ tỷ lại có phúc phận lớn như vậy, lấy được tướng quân uy phong lẫm liệt thế này.”

“Đều nhờ phúc phần của cha và di nương cả.” Tô Đậu Nhi đáp lại nhã nhặn, không để lộ chút sơ hở nào.

Vương thị mỉm cười, ánh mắt sắc lẹm quét qua Tô Đậu Nhi. “Nghe nói hôm nay tướng quân có mời vài vị quan lớn trong triều tới dùng bữa tối, ta với Diệu Nhi tới đúng lúc quá, cũng muốn xem tài nữ công gia chánh của con dâu nhà họ Tần thế nào.”

Tô Đậu Nhi nghe vậy trong lòng khẽ giật mình. Cô vốn có sắp xếp một bữa tiệc nhỏ tối nay để Tần Dục Thành tiếp đãi vài vị đồng liêu trong quân, không ngờ tin tức đã lọt ra ngoài nhanh như vậy.

Đến giờ dùng bữa, khi các món ăn được bày lên bàn, Tô Đậu Nhi bỗng phát hiện món canh yến chủ đạo, món cô đích thân dặn dò đầu bếp chuẩn bị cẩn thận nhất, lại có mùi vị là lạ, hơi gắt hơn bình thường.

Cô lập tức nếm thử một chút trước khi món ăn được bưng ra, và nhận ra ngay vị muối trong canh mặn gấp đôi bình thường, đủ để phá hỏng hoàn toàn danh tiếng của người nội trợ chuẩn bị bữa tiệc.

Liếc mắt sang, cô thấy Diệu Nhi đang đứng gần khu bếp, ánh mắt có chút lấm lét tránh né khi chạm phải ánh nhìn của cô.

Không có thời gian để truy cứu ngay lúc này, Tô Đậu Nhi nhanh trí ra lệnh cho đầu bếp mang một nồi nước dùng nhạt tới, khéo léo pha loãng bớt phần canh bị quá tay muối, đồng thời thêm vào vài lát gừng tươi và một chút đường phèn để trung hòa vị mặn, biến tấu thành một món canh có hương vị đặc biệt mới lạ.

Khi món canh được bưng ra bàn tiệc, các vị quan khách nếm thử đều tấm tắc khen ngon, nói rằng đây là một cách chế biến vô cùng sáng tạo, đậm đà mà không hề ngấy.

Vương thị nhìn cảnh tượng đó, mặt tối sầm lại, rõ ràng không ngờ âm mưu phá hoại lại biến thành công lao cho Tô Đậu Nhi. Diệu Nhi đứng bên cạnh cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ai.

Tiệc tàn, sau khi tiễn khách khứa ra về, Tô Đậu Nhi giữ Diệu Nhi lại một lúc, ánh mắt nhìn thẳng vào cô em gái cùng cha khác mẹ.

“Muối trong nồi canh, là muội bỏ vào phải không?” Cô hỏi thẳng, không vòng vo.

Diệu Nhi giật mình, cúi đầu im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu, giọng nghèn nghẹn. “Là di nương sai muội làm… Người nói nếu tỷ mất mặt trước quan khách, tướng quân sẽ chán ghét tỷ, biết đâu còn có cơ hội…”

Cô ấy bỏ dở câu nói, nhưng Tô Đậu Nhi cũng đủ hiểu ý. Rõ ràng Vương thị vẫn nuôi hy vọng có ngày đẩy được Diệu Nhi vào vị trí phu nhân tướng quân, dù hôn sự đã định đoạt.

“Muội có biết, ba đời phu nhân trước của tướng quân đều chết không rõ nguyên nhân không?” Tô Đậu Nhi hạ giọng, ánh mắt nghiêm túc. “Nếu ta cũng gặp chuyện gì bất trắc trong phủ này, muội nghĩ mình sẽ vô can sao?”

Diệu Nhi tái mặt, rõ ràng chưa từng nghĩ xa tới mức đó, chỉ đơn thuần làm theo lời mẹ sai bảo vì ghen tị nhất thời.

“Tỷ… tỷ đừng dọa muội.” Cô lắp bắp, giọng run rẩy.

“Ta không dọa muội.” Tô Đậu Nhi thở dài, giọng dịu lại đôi chút. “Ta chỉ muốn muội hiểu, phủ tướng quân này không phải nơi để đùa giỡn tính toán vặt vãnh đâu. Về nói với di nương, nếu còn giở trò, người thiệt thòi trước tiên sẽ là chính di nương và muội đấy.”

Diệu Nhi cúi đầu, lặng lẽ rời đi, dáng vẻ khác hẳn với vẻ đắc ý lúc mới tới. Tô Đậu Nhi nhìn theo bóng lưng cô em gái, trong lòng thầm đoán có lẽ Diệu Nhi không hoàn toàn xấu xa, chỉ là bị Vương thị lợi dụng lòng đố kỵ mà thôi.

Đúng lúc đó, A Viễn hớt hải chạy tới, tay cầm một phong thư có dấu ấn hoàng cung.

“Phu nhân, có chỉ dụ từ trong cung. Ba ngày nữa, hoàng thượng mở yến tiệc lớn mừng chiến thắng biên ải, tướng quân và phu nhân đều phải vào cung dự tiệc.”

Tô Đậu Nhi nhận lấy phong thư, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm bất an. Yến tiệc trong cung, ắt hẳn sẽ không đơn giản như những gì cô tưởng tượng.

Đêm yến tiệc, hoàng cung sáng rực ánh đèn lồng, tiếng nhạc du dương vang khắp đại điện. Tô Đậu Nhi khoác lên mình bộ triều phục phu nhân tướng quân, tay khẽ nắm lấy tay áo Tần Dục Thành, bước vào giữa hàng trăm ánh mắt dò xét.

“Cứ đi sát bên ta, đừng ăn uống bất cứ thứ gì người khác đưa tận tay.” Tần Dục Thành khẽ dặn dò, giọng trầm thấp chỉ đủ cô nghe thấy.

Tô Đậu Nhi hơi bất ngờ trước lời dặn dò cẩn thận ấy, nhưng vẫn gật đầu ghi nhớ.

Giữa tiệc, một người đàn ông trung niên dáng vẻ uy nghiêm, y phục thêu rồng phượng tinh xảo, bước tới chào hỏi. Đó chính là Lý Hoành Đạo, đương triều Thừa tướng, quyền lực chỉ đứng sau hoàng thượng.

“Tần tướng quân, lâu rồi không gặp.” Lý Thừa tướng cười niềm nở, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao. “Nghe nói phu nhân mới của tướng quân rất giỏi quản gia, hôm nay được diện kiến quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tần Dục Thành chỉ khẽ gật đầu đáp lễ, thái độ lạnh nhạt rõ rệt, khiến Tô Đậu Nhi càng thêm tò mò về mối quan hệ giữa hai người này.

Đứng cạnh Lý Thừa tướng là một thiếu nữ xinh đẹp kiêu sa, ánh mắt nhìn Tần Dục Thành có chút gì đó tiếc nuối khó giấu. Đó là Lý Uyển Nhi, cháu gái của Thừa tướng, người từng được đồn đoán sẽ trở thành phu nhân tướng quân trước khi thánh chỉ ban hôn bất ngờ đưa Tô Đậu Nhi vào cuộc.

“Muội muội chúc mừng tướng quân và phu nhân trăm năm hạnh phúc.” Lý Uyển Nhi nói, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo lướt qua Tô Đậu Nhi từ đầu tới chân.

Tô Đậu Nhi mỉm cười đáp lễ, trong lòng thầm cảnh giác. Cô cảm nhận rõ ràng bầu không khí căng thẳng ngầm giữa hai bên, dường như phía sau tấm màn hôn sự này còn ẩn chứa nhiều toan tính chính trị phức tạp hơn cô tưởng.

Giữa buổi tiệc, hoàng thượng cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp đại điện. “Tần ái khanh trấn giữ biên ải nhiều năm, công lao hiển hách, trẫm định sẽ giao thêm cho khanh quyền thống lĩnh toàn bộ mười vạn quân phía Bắc.”

Lời tuyên bố vừa dứt, cả đại điện xôn xao bàn tán. Tô Đậu Nhi liếc mắt sang, thấy gương mặt Lý Thừa tướng thoáng biến sắc trong tích tắc rồi lập tức trở lại bình thản như cũ, nhanh đến mức nếu không chú ý kỹ sẽ không nhận ra.

“Thần tạ ơn hoàng thượng tin tưởng.” Tần Dục Thành cúi người thi lễ, giọng điềm tĩnh, nhưng Tô Đậu Nhi có thể cảm nhận được cánh tay anh dưới lớp áo khẽ căng cứng lại.

Sau khi rời khỏi hoàng cung, ngồi trên xe ngựa trở về phủ, Tô Đậu Nhi không nhịn được hỏi. “Mười vạn quân phía Bắc, có ý nghĩa gì đặc biệt sao?”

Tần Dục Thành nhìn cô một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên nói thật hay không, cuối cùng khẽ thở dài.

“Đó là đội quân trấn giữ tuyến đường vận chuyển lương thảo quan trọng nhất triều đình. Ai nắm được binh quyền ở đó, người ấy gần như nắm được yết hầu của cả triều đình.” Anh dừng lại một chút. “Và Lý Thừa tướng, từ lâu đã muốn đưa người của mình vào vị trí đó.”

Tô Đậu Nhi nghe xong, trong đầu chợt lóe lên một liên tưởng. Nếu Lý Thừa tướng thực sự có dã tâm như vậy, liệu việc ba đời vợ trước của Tần Dục Thành lần lượt qua đời một cách bất thường, có liên quan gì tới âm mưu chính trị này hay không?

Cô định mở lời hỏi thẳng, nhưng lại kìm lại. Cô vẫn chưa đủ tin tưởng để chia sẻ hết những gì mình phát hiện được, và cũng không chắc Tần Dục Thành đã biết được bao nhiêu sự thật.

Xe ngựa lắc lư trên con đường về phủ, bên ngoài trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh đèn lồng lấp loáng hai bên đường. Tô Đậu Nhi ngồi im lặng, trong lòng ngổn ngang trăm mối suy nghĩ về những nguy hiểm đang dần hé lộ phía trước.

Nửa tháng sau, hoàng cung lại một lần nữa mở tiệc, lần này với danh nghĩa mừng thọ hoàng hậu. Tô Đậu Nhi cùng Tần Dục Thành lại phải vào cung tham dự.

Giữa tiệc, một cung nữ bưng tới một khay trà thơm ngát, nói là quà riêng hoàng hậu ban tặng cho phu nhân tướng quân vì nghe danh tài quản gia khéo léo.

Tô Đậu Nhi định đưa tay nhận lấy chén trà, nhưng chợt nhớ tới lời dặn dò của Tần Dục Thành hôm trước, liền khựng lại, giả vờ ho khan vài tiếng để có thời gian quan sát kỹ hơn.

Cô để ý thấy tay cung nữ kia hơi run, ánh mắt liên tục liếc nhìn về phía một góc khuất trong đại điện, nơi có một vị quan văn đang đứng lặng lẽ quan sát, chính là người thân cận của Lý Thừa tướng.

“Đa tạ hoàng hậu nương nương ban thưởng.” Tô Đậu Nhi mỉm cười, nhưng không uống ngay, mà khéo léo đưa chén trà cho Lưu ma ma đang đứng hầu phía sau. “Ma ma, ngươi nếm thử xem trà có ngon không, để ta còn học cách pha chế dâng lên hoàng hậu lần sau.”

Đây vốn là một câu nói bình thường, không ai nghi ngờ gì, nhưng Lưu ma ma đã sớm được Tô Đậu Nhi dặn dò từ trước, hiểu ý liền chỉ nhấp một ngụm nhỏ xíu, giả vờ nếm thử.

Chỉ vài khắc sau, Lưu ma ma bỗng mặt mày tái xanh, bụng quặn đau, phải vội vàng lui ra ngoài. Tô Đậu Nhi giả vờ hoảng hốt, lớn tiếng gọi ngự y tới khám, cố tình tạo ra một màn ầm ĩ để thu hút sự chú ý của cả đại điện.

Ngự y sau khi bắt mạch, kiểm tra kỹ càng, cuối cùng khẽ nhíu mày thông báo. “Trong trà có lẫn một loại độc dược hiếm, tuy không gây chết người ngay nhưng dùng lâu dài sẽ làm hư tổn nội tạng, khiến cơ thể suy nhược dần mà không rõ nguyên nhân.”

Lời ngự y vừa dứt, cả đại điện chấn động. Hoàng hậu sắc mặt tái mét, lập tức ra lệnh điều tra cung nữ dâng trà.

Cung nữ kia sợ hãi quỳ sụp xuống, khai rằng chỉ nhận lệnh từ một vị công công trong cung, không biết trong trà có độc, hoàn toàn bị lợi dụng làm công cụ.

Tô Đậu Nhi liếc mắt về phía Lý Thừa tướng, thấy ông ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn lên tiếng tỏ vẻ phẫn nộ, yêu cầu truy cứu tới cùng kẻ chủ mưu, diễn xuất khéo léo đến mức không ai nghi ngờ được gì.

Sau vụ việc, Tần Dục Thành lập tức đưa Tô Đậu Nhi rời khỏi cung, sắc mặt lạnh băng suốt cả chặng đường về phủ.

“Sao ngươi biết trong trà có vấn đề?” Vừa về tới phòng, anh liền hỏi thẳng, ánh mắt nhìn cô đầy dò xét.

Tô Đậu Nhi biết không thể giấu giếm mãi được nữa, bèn lấy mảnh giấy giấu trong người ra, đưa cho anh xem, đồng thời kể lại toàn bộ những gì mình đã điều tra được từ Triệu ma ma.

Tần Dục Thành đọc xong mảnh giấy, gương mặt dần trở nên u ám, bàn tay siết chặt tới mức các đốt ngón tay trắng bệch.

“Vậy là thật.” Anh nghiến răng, giọng trầm xuống đầy sát khí. “Ta đã nghi ngờ từ lâu, nhưng chưa từng tìm được bằng chứng cụ thể.”

“Cái chết của tam phu nhân, và có lẽ cả nhị phu nhân, đại phu nhân trước đó, đều không đơn giản như lời đồn khắc thê.” Tô Đậu Nhi nói, giọng nghiêm túc. “Có kẻ đang cố tình hãm hại từng người vợ của tướng quân, có lẽ với mục đích làm suy yếu tướng quân về mặt tinh thần, hoặc tạo cớ để triều đình nghi ngờ, xa lánh tướng quân.”

Tần Dục Thành im lặng hồi lâu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng lại quá khứ đau buồn. Cuối cùng, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tô Đậu Nhi, ánh mắt kiên định hiếm thấy.

“Từ hôm nay, chúng ta cùng nhau tìm ra sự thật.” Anh nói, giọng chắc nịch. “Ngươi đã mạo hiểm tính mạng để bảo vệ bản thân và điều tra chuyện này, ta không thể để ngươi đơn độc đối mặt nữa.”

Từ sau đêm đó, mối quan hệ giữa Tô Đậu Nhi và Tần Dục Thành có phần thay đổi rõ rệt. Không còn là hai người xa lạ sống chung một mái nhà vì hôn ước ép buộc, mà dần trở thành đồng minh cùng chung một mục tiêu.

“Ta kể ngươi nghe chuyện của đại phu nhân.” Một buổi tối, khi cả hai cùng ngồi trong thư phòng nghiên cứu lại các manh mối, Tần Dục Thành bất ngờ mở lời, giọng trầm lắng khác thường.

“Đại phu nhân là do gia đình sắp đặt hôn sự từ nhỏ, hai ta lớn lên cùng nhau, tình cảm khá tốt.” Anh kể, ánh mắt xa xăm hồi tưởng. “Nhưng chỉ ba tháng sau khi cưới, nàng đột nhiên ngã bệnh nặng, sốt cao liên tục không rõ nguyên nhân, cuối cùng qua đời trong một đêm mưa gió.”

“Lúc đó ta còn trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm, chỉ nghĩ đơn giản là số phận không may mắn.” Tần Dục Thành tiếp tục, giọng nặng nề. “Tới đời nhị phu nhân, rồi tam phu nhân, cùng một kiểu triệu chứng lặp lại, ta mới bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó bất thường.”

Tô Đậu Nhi lặng lẽ lắng nghe, trong lòng dâng lên nỗi thương cảm sâu sắc. Cô hiểu, dưới lớp vỏ lạnh lùng sát khí ngoài chiến trường, Tần Dục Thành thực chất mang trong mình nỗi đau mất mát chồng chất suốt nhiều năm.

“Vậy tại sao tướng quân không tự mình điều tra tới cùng?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng.

“Ta đã thử.” Anh cười khổ. “Nhưng mỗi lần vừa lần ra manh mối, đầu mối lại bị cắt đứt. Người liên quan hoặc chết bất đắc kỳ tử, hoặc biến mất không dấu vết. Đối phương rõ ràng có thế lực và tổ chức rất chặt chẽ, không phải chuyện một cá nhân có thể tự mình phanh phui.”

Tô Đậu Nhi gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, kỹ năng phân tích tổng hợp thông tin từ kiếp trước của cô có lẽ chính là chìa khóa để phá vỡ thế bế tắc này.

“Chúng ta cần một kế hoạch bài bản, không thể đơn độc hành động nữa.” Cô nói, ánh mắt kiên định. “Trước tiên, phải xác định rõ ngự y Tôn có liên quan trực tiếp tới cả ba vụ việc hay không. Nếu đúng vậy, ông ta chính là mắt xích quan trọng nhất.”

“Ta sẽ cho người bí mật theo dõi ngự y Tôn.” Tần Dục Thành gật đầu đồng ý. “Nhưng phải hết sức cẩn thận, tránh đánh động đối phương.”

Hai người ngồi bàn bạc tới tận khuya, ánh nến trong thư phòng dần cạn, nhưng không khí giữa họ đã khác hẳn so với những ngày đầu xa cách dè dặt. Có một sự tin tưởng ngầm dần hình thành, tuy chưa được gọi tên nhưng đã hiện diện rõ ràng.

“Ngươi không sợ sao?” Tần Dục Thành bất chợt hỏi, ánh mắt nhìn cô đầy phức tạp. “Ba đời phu nhân trước của ta đều không có kết cục tốt đẹp. Ngươi hoàn toàn có thể chọn cách sống an phận, không dính líu vào những chuyện nguy hiểm này.”

Tô Đậu Nhi suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười, nụ cười có chút bướng bỉnh đặc trưng của cô.

“Ta sợ chứ, nhưng ta càng sợ hơn việc sống cả đời trong nơm nớp lo âu, không biết khi nào tai họa ập tới mà không hề hay biết.” Cô nói thẳng thắn. “Chi bằng chủ động tìm ra kẻ đứng sau, còn hơn ngồi yên chờ chết.”

Tần Dục Thành nhìn cô hồi lâu, trong ánh mắt lạnh lùng thường ngày bất giác ánh lên một tia ấm áp khó gọi tên. Đây là lần đầu tiên anh gặp một người phụ nữ dám đối mặt trực diện với hiểm nguy như vậy, thay vì chỉ biết sợ hãi né tránh.

“Được.” Anh khẽ gật đầu, giọng nói mang theo chút gì đó dịu dàng hiếm có. “Từ nay, chúng ta là đồng minh thực sự.”

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal