Chương 2
Ba ngày sau, Tô Đậu Nhi ngồi trên kiệu hoa đỏ rực, hai tay siết chặt vạt áo cưới thêu chỉ vàng, lòng vẫn chưa hết ngổn ngang.
Câu nói cuối cùng của Tần Dục Thành hôm đó cứ luẩn quẩn mãi trong đầu cô. Vì sợ mà chết đói. Nghe qua như một câu đùa, nhưng ánh mắt anh ta lúc nói ra câu ấy lại không hề giống đùa chút nào.
“Tiểu thư, sắp tới nơi rồi.” Tiếng Lưu ma ma vọng vào từ bên ngoài kiệu, giọng vừa mừng vừa run.
Kiệu hoa dừng trước cổng phủ tướng quân to lớn uy nghi, tiếng pháo nổ giòn tan, tiếng trống chiêng vang khắp con phố. Xuyên qua lớp rèm hồng mỏng, Tô Đậu Nhi nghe loáng thoáng có người thì thầm bàn tán, giọng đầy vẻ thương hại.
“Tội nghiệp, lại một cô dâu nữa…”
“Nghe nói con bé này còn háu ăn lười biếng, chắc chống đỡ không nổi quá ba tháng đâu.”
Tô Đậu Nhi nghiến răng, cố không để những lời đó ảnh hưởng tới tâm trạng. Cô tự nhủ, dù sao cũng đã là kiếp này rồi, sợ hãi không giải quyết được gì, chi bằng bình tĩnh quan sát tình hình trước đã.
Lễ bái đường diễn ra suôn sẻ hơn cô tưởng. Tần Dục Thành đứng cạnh cô, dáng vẻ nghiêm trang lạnh lùng như thường lệ, chỉ có bàn tay đỡ lấy cô lúc bước qua chậu than hồng là khẽ dùng lực, ổn định chắc chắn, khiến cô yên tâm hẳn.
Sau khi động phòng xong nghi thức, khách khứa lục tục ra về, trong phòng chỉ còn lại hai người cùng ánh nến lung linh.
Tô Đậu Nhi ngồi im trên giường, đầu đội khăn voan đỏ, tim đập thình thịch không biết chuyện gì sắp xảy ra. Cô đã đọc không ít tiểu thuyết, biết rõ cảnh động phòng trong truyện cổ trang thường diễn ra thế nào, càng nghĩ mặt càng nóng bừng.
Nhưng Tần Dục Thành không hề có động tác thân mật nào. Anh chỉ đơn giản bước tới, tự tay vén khăn voan lên, ánh mắt nhìn cô thẳng thắn, không né tránh.
“Ta có vài lời muốn nói rõ với ngươi trước.” Giọng anh trầm ổn, không lạnh lùng như lúc gặp mặt lần đầu, nhưng cũng chẳng có chút gì gọi là dịu dàng.
“Hôn sự này là do hoàng thượng ban chỉ, không phải ta chủ động muốn cưới. Ngươi cũng biết, ta mang tiếng khắc thê, không ai dám gả con gái cho ta, vậy nên hoàng thượng mới chọn cách này để ép ta an phận.”
Tô Đậu Nhi ngơ ngác nhìn anh, không ngờ anh lại thẳng thắn nói ra sự thật ngay đêm tân hôn như vậy.
“Ta không có ý định làm khó ngươi.” Anh tiếp tục, ánh mắt vẫn kiên định. “Ngươi cứ sống ở phủ này như một phu nhân đúng nghĩa, muốn ăn gì, làm gì, ta đều không quản. Chỉ có một điều, đừng mong ta thật lòng yêu thương ai. Trái tim ta, từ lâu đã không còn chỗ cho chuyện đó nữa.”
Nghe câu nói ấy, Tô Đậu Nhi bỗng dưng thấy nhẹ nhõm hẳn. So với việc phải đóng kịch tình cảm giả tạo, một cuộc hôn nhân sòng phẳng kiểu hợp đồng thế này lại hợp với tính cách thực dụng của cô hơn nhiều.
“Được, ta hiểu.” Cô gật đầu dứt khoát. “Tướng quân yên tâm, ta cũng không có ý định làm phiền tướng quân chuyện tình cảm. Ta chỉ mong được sống yên ổn, ăn ngon ngủ kỹ là đủ rồi.”
Tần Dục Thành nhìn cô, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, có lẽ không ngờ cô lại chấp nhận nhanh chóng như vậy. Nhưng rồi anh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì, quay người bước ra khỏi phòng, để cô lại một mình.
Tô Đậu Nhi thở phào, tháo bỏ lớp khăn voan nặng nề, đứng dậy đi lại trong phòng để quan sát kỹ hơn nơi mình sẽ sống những ngày sắp tới.
Căn phòng khá rộng rãi, bài trí đơn giản nhưng tinh tế, không có vẻ gì xa hoa lãng phí. Cô lần mò tới góc phòng, định kiểm tra rương đồ của mình, thì vô tình giẫm phải một chỗ gồ lên bất thường dưới tấm thảm.
Tò mò, cô cúi xuống vén thảm lên xem, và sững người khi phát hiện một vệt ố sẫm màu đã khô cứng loang trên nền gỗ, kích thước không nhỏ, giống hệt như vết máu lâu ngày đã bị lau chùi không kỹ.
Tim cô đập nhanh hơn. Đây rõ ràng không phải phòng mới, mà có khả năng chính là căn phòng từng thuộc về một trong ba đời vợ trước của Tần Dục Thành.
Ngoài hành lang chợt vang lên tiếng bước chân, Tô Đậu Nhi vội vàng thả tấm thảm xuống che lại vết máu, giả vờ như không có chuyện gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu dấy lên một nghi vấn lớn.
Nếu các đời vợ trước thật sự chết vì bệnh tật như lời đồn, vậy tại sao trong phòng lại có vết máu bị che giấu kỹ càng đến vậy?
Sáng hôm sau, Tô Đậu Nhi dậy sớm, quyết định dùng chính những kỹ năng cô từng có ở kiếp trước để nhanh chóng ổn định vị trí của mình trong phủ tướng quân.
Cô cho gọi quản gia và toàn bộ nha hoàn, hạ nhân trong phủ tới, yêu cầu trình bày sổ sách chi tiêu hằng tháng để nắm rõ tình hình.
Quản gia họ Chu vốn đã coi thường vị tiểu thư nổi tiếng lười biếng háu ăn này, lúc đầu còn tỏ ý qua loa chống đối, nhưng khi Tô Đậu Nhi chỉ liếc qua vài trang sổ đã chỉ ra ngay ba chỗ khai khống giá cả nguyên liệu, khiến ông ta toát mồ hôi lạnh.
“Khoản mua than củi tháng trước, giá thị trường chỉ tầm năm lượng bạc một xe, sao trong sổ lại ghi tới bảy lượng?” Cô hỏi thẳng, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén.
Chu quản gia mặt tái mét, vội vàng quỳ xuống nhận lỗi, thề sẽ chấn chỉnh lại toàn bộ sổ sách trong phủ.
Chỉ trong một buổi sáng, tin tức về vị phu nhân mới không hề ngốc nghếch như lời đồn mà còn cực kỳ tinh tường trong việc quản gia đã lan khắp phủ, khiến đám hạ nhân từ chỗ coi thường chuyển sang dè chừng, kính nể.
Buổi trưa, Tô Đậu Nhi đích thân xuống bếp, chỉ dạy đầu bếp vài món ăn kết hợp giữa hương vị cổ truyền và cách nêm nếm mới lạ mà cô còn nhớ từ kiếp trước. Mùi thơm lan tỏa khắp phủ khiến ai đi ngang cũng phải nuốt nước miếng.
“Phu nhân tài giỏi quá, món này ngon hơn cả đồ ngự thiện phòng nấu nữa!” Một nha hoàn trẻ tấm tắc khen, ánh mắt sáng rực đầy ngưỡng mộ.
Tô Đậu Nhi cười nhẹ, trong lòng thầm nghĩ, hóa ra sống ở thời cổ đại cũng không tệ như cô tưởng, ít nhất tài nấu ăn cùng đầu óc tính toán của cô ở đây phát huy tác dụng cực tốt.
Buổi tối, sau khi lo liệu xong công việc trong phủ, Tô Đậu Nhi trở về phòng nghỉ ngơi. Cô lại nhớ tới vết máu khô dưới tấm thảm hôm qua, trong lòng vẫn canh cánh không yên, bèn quyết định lục soát kỹ hơn căn phòng khi không có ai để ý.
Cô rà soát từng góc tường, từng ngăn tủ, cho tới khi ánh mắt dừng lại ở một bức tranh sơn thủy treo lệch một góc trên vách, có vẻ như không được ngay ngắn cho lắm so với phần còn lại của căn phòng.
Tò mò, cô nhẹ nhàng gỡ bức tranh xuống, và phát hiện phía sau có một khe hở nhỏ giữa hai tấm ván tường, bên trong giấu một mảnh giấy đã ố vàng gấp gọn gàng.
Tim đập thình thịch, cô cẩn thận mở mảnh giấy ra. Nét chữ nguệch ngoạc run rẩy, rõ ràng được viết trong lúc vội vàng và sợ hãi.
“Nếu ai đọc được thư này, xin hãy tin ta, ta không chết vì bệnh. Đừng ăn bất cứ thứ gì ngự y Tôn mang tới, đặc biệt là thuốc bổ sau khi…”
Dòng chữ đột ngột bị đứt quãng, phần còn lại của mảnh giấy đã bị rách mất, chỉ để lại một vệt xé lởm chởm đầy khả nghi.
Tô Đậu Nhi ngồi thừ người, tay run run cầm mảnh giấy, đầu óc quay cuồng suy nghĩ. Ngự y Tôn. Thuốc bổ. Đây rõ ràng không phải lời đồn thổi vô căn cứ về việc khắc thê, mà là một âm mưu có chủ đích, có kẻ đứng sau hãm hại từng đời phu nhân của Tần Dục Thành.
Vậy rốt cuộc, ai là người đứng sau tất cả những chuyện này? Và liệu Tần Dục Thành có biết gì về sự thật đằng sau cái chết của ba đời vợ trước hay không?
Đúng lúc cô đang mải suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, giọng A Viễn hớt hải vọng vào.
“Phu nhân, phu nhân có ở trong không? Tướng quân bị thương rồi, đang trên đường về phủ, mời phu nhân mau chuẩn bị thuốc men gấp!”
Tô Đậu Nhi giật mình, vội vàng nhét mảnh giấy vào trong tay áo, đứng bật dậy chạy ra ngoài, trong lòng vừa lo lắng vừa hoang mang không biết chuyện gì đang thực sự xảy ra trong phủ tướng quân này.
Tần Dục Thành trở về với một vết thương ở cánh tay, tuy không quá nghiêm trọng nhưng máu đã thấm ướt cả lớp giáp ngoài. A Viễn kể lại rằng trên đường tuần tra biên giới nhỏ ngoài thành, đội của tướng quân đã bị một toán sát thủ mai phục bất ngờ tấn công.
“Sát thủ có huấn luyện bài bản, không giống thổ phỉ thông thường.” Tần Dục Thành ngồi để Tô Đậu Nhi rửa vết thương, giọng vẫn bình thản như không có chuyện gì. “Đây không phải lần đầu tiên.”
“Không phải lần đầu?” Tô Đậu Nhi ngẩng đầu nhìn anh, tay vẫn cẩn thận băng bó vết thương.
“Nửa năm nay, đã ba lần ta gặp phục kích như vậy.” Anh khẽ nhíu mày. “Nhưng chuyện này không liên quan tới ngươi, không cần lo lắng.”
Tô Đậu Nhi im lặng, trong lòng thầm nghĩ tới mảnh giấy giấu trong tay áo. Cô vốn định đưa ra cho anh xem ngay, nhưng lại chần chừ. Nếu thật sự có kẻ trong phủ hoặc gần phủ đang âm mưu hãm hại, việc vội vàng tiết lộ có thể khiến kẻ đó cảnh giác, xóa sạch dấu vết trước khi cô kịp tìm ra sự thật.
Cô quyết định tạm thời giữ kín, tự mình điều tra thêm trước đã.
Ngày hôm sau, nhân lúc Tần Dục Thành vào triều, Tô Đậu Nhi mượn cớ ra ngoài mua thuốc bổ, thực chất là tìm gặp nhũ mẫu cũ của người vợ thứ ba, hiện đang sống trong một căn nhà nhỏ ở khu chợ nghèo ngoại thành, theo địa chỉ mà Lưu ma ma dò hỏi được.
Bà nhũ mẫu tên Triệu ma ma, dáng người gầy gò, đôi mắt đục ngầu vì khóc quá nhiều, vừa nghe Tô Đậu Nhi tự giới thiệu là phu nhân mới của tướng quân đã hoảng sợ định đóng sập cửa lại.
“Ta không biết gì cả, xin phu nhân đừng hỏi ta nữa, ta chỉ muốn sống yên ổn những ngày cuối đời thôi.” Bà run rẩy nói, giọng đầy sợ hãi.
“Ta không có ý làm hại bà.” Tô Đậu Nhi vội trấn an, giọng nhẹ nhàng chân thành. “Ta chỉ muốn biết sự thật về cái chết của tam phu nhân. Nếu bà giúp ta, ta hứa sẽ tìm cách bảo vệ bà khỏi nguy hiểm.”
Triệu ma ma nhìn cô hồi lâu, cuối cùng ánh mắt dao động, khẽ mở cửa cho cô vào trong.
“Tam phu nhân của ta vốn khỏe mạnh, chưa từng bệnh tật gì nặng.” Bà kể, giọng nghẹn ngào. “Nhưng sau khi thành thân được bốn tháng, đột nhiên ngự y Tôn tới khám, nói phu nhân thân thể suy nhược, cần tẩm bổ. Từ đó, cứ cách vài ngày lại có một thang thuốc bổ được mang tới từ chỗ ngự y.”
“Sau khi uống thuốc đó, phu nhân thế nào?” Tô Đậu Nhi hỏi dồn, tim đập nhanh hơn.
“Ban đầu không sao, nhưng càng về sau phu nhân càng gầy yếu xanh xao, thường xuyên chóng mặt buồn nôn, tay chân lạnh ngắt dù trời không hề lạnh.” Triệu ma ma lau nước mắt. “Ta từng nghi ngờ thuốc có vấn đề, định lén giấu một ít đi để nhờ người khác xem, nhưng chưa kịp làm gì thì phu nhân đã… đã ra đi đột ngột vào một đêm mưa.”
“Sau đó ta bị đuổi ra khỏi phủ ngay lập tức, còn bị cảnh cáo không được hé răng nửa lời, nếu không cả nhà ta sẽ gặp họa.”
Tô Đậu Nhi nghe xong, lòng lạnh toát. Những triệu chứng Triệu ma ma miêu tả, buồn nôn, chóng mặt, tay chân lạnh, hoàn toàn không giống bệnh tật tự nhiên, mà giống dấu hiệu trúng độc mãn tính hơn.
“Bà còn nhớ thang thuốc đó có mùi vị gì đặc biệt không?” Cô hỏi tiếp, cố gắng thu thập càng nhiều chi tiết càng tốt.
“Có một mùi hơi ngòn ngọt, hắc hắc, khác hẳn thuốc bổ bình thường.” Triệu ma ma nhớ lại, giọng run run.
Tô Đậu Nhi cảm ơn rối rít, dúi cho bà một ít bạc rồi vội vàng cáo từ, trong lòng đã có phần chắc chắn hơn về nghi vấn của mình. Cô cần phải tìm cách tiếp cận ngự y Tôn, nhưng làm sao để không đánh động đối phương đây?
Trên đường về phủ, đầu óc cô vẫn không ngừng suy nghĩ, hoàn toàn không để ý một bóng người đang lặng lẽ bám theo phía sau, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo từng bước chân của cô.
