Chương 1

  1. Home
  2. Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
  3. Chương 1
Next

Tô Đậu Nhi mở mắt ra, việc đầu tiên nhìn thấy không phải trần nhà quen thuộc của căn hộ chung cư, mà là một khuôn mặt bà vú già đang gào khóc thảm thiết.

“Tiểu thư ơi, người tỉnh rồi! Người mà có mệnh hệ gì thì lão gia đánh chết già này mất!”

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo dậy, nhét vào tay một chiếc gương đồng mờ đục. Trong gương phản chiếu một khuôn mặt tròn trịa, hai má phính như bánh bao, hoàn toàn không phải gương mặt gầy gò của cô nhân viên văn phòng suốt ngày làm thêm giờ tới quên ăn.

“Cái gì đây…” Cô lắp bắp, giọng còn ngái ngủ.

“Tiểu thư đói bụng quá nói mê sảng gì vậy, mau ăn cháo cho tỉnh táo đi ạ!” Bà vú vội vàng múc một thìa cháo đút vào miệng cô.

Tô Đậu Nhi theo bản năng nuốt xuống, vị cháo thơm ngon bất ngờ khiến đầu óc cô tỉnh táo hẳn ra.

Chỉ trong vòng nửa canh giờ tiếp theo, thông qua những mảnh ký ức hỗn loạn ùa về cùng lời kể lể không ngớt của bà vú, cô mới hiểu ra toàn bộ tình hình quái đản mình đang gặp phải.

Cô, vốn là một nhân viên thiết kế đồ họa hai mươi bảy tuổi, tối qua thức khuya làm deadline, gục xuống bàn ngủ quên, sáng dậy thì đã biến thành Tô Đậu Nhi, đại tiểu thư phủ Thượng thư, nổi tiếng khắp kinh thành vì hai tội danh không thể tha thứ trong mắt giới quý tộc: háu ăn và lười biếng.

Càng chết cười hơn, chính vì tối qua lẻn vào nhà bếp ăn vụng nguyên một mâm bánh cúng tổ tiên chuẩn bị cho lễ tế vào sáng sớm, Tô Đậu Nhi bản gốc đã bị cha giam vào phòng củi phạt quỳ suốt đêm, kết quả lăn ra ngất xỉu vì đói và lạnh, hồn xuyên luôn không trở lại.

“Vậy… giờ ta không cần quỳ nữa chứ?” Cô hỏi, giọng còn run run.

“Đương nhiên là không cần nữa ạ, lão gia thấy tiểu thư ngất xỉu sợ quá đã cho người khiêng về phòng rồi.” Bà vú thở phào, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, mặt lại tái mét.

“Nhưng mà tiểu thư ơi, còn một chuyện quan trọng hơn, người quên mất rồi sao? Ba ngày nữa là người phải xuất giá!”

“Xuất giá?” Tô Đậu Nhi trợn tròn mắt. “Xuất giá cho ai?”

“Thì là Tần tướng quân chứ còn ai vào đây nữa! Cả kinh thành ai chẳng biết chuyện này.” Bà vú vừa nói vừa run lẩy bẩy, giọng hạ thấp như sợ vách tường có tai.

“Trời ơi tiểu thư, người đúng là dọa già này sợ chết khiếp, sao có thể quên chuyện lớn thế được. Tần tướng quân đó, khắc chết ba đời thê tử, người ta đồn ông ta tay còn dính đầy sát khí ngoài chiến trường, tính tình lạnh lùng tàn bạo, ai nghe tên cũng phải rùng mình!”

Tô Đậu Nhi nghe xong, cả người lạnh toát, cảm giác như vừa bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông. Cô vừa mới xuyên không được nửa canh giờ, còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống tiểu thư khuê các, đã phải đối mặt với viễn cảnh trở thành đời vợ thứ tư của một sát thần khét tiếng.

“Không được, phải nghĩ cách thôi.” Cô lẩm bẩm, đầu óc vốn quen tư duy giải quyết vấn đề công sở giờ hoạt động hết công suất. “Ta bị bệnh, ta xin hoãn cưới, hoặc ta trốn đi tu, hoặc…”

“Tiểu thư nói cái gì đấy ạ?” Bà vú nhìn cô lo lắng.

“Không có gì, ta chỉ đang nghĩ xem có cách nào từ hôn không thôi.” Tô Đậu Nhi xua tay, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng đang cuống cuồng như kiến bò chảo nóng.

“Từ hôn?” Bà vú giật nảy mình, vội vàng bịt miệng cô lại. “Tiểu thư đừng có điên, hôn sự này là do đích thân hoàng thượng ban chỉ, ai dám từ hôn chẳng khác nào phản nghịch, cả nhà mình mất đầu như chơi đấy!”

Tô Đậu Nhi nghe vậy, mặt mày xanh lét. Hôn nhân do vua ban, không cưới không được, mà cưới thì phải làm vợ một tên sát thần khắc chết ba đời vợ trước. Đúng là tiến thoái lưỡng nan, tình huống này so với deadline dí sát nút ở công ty cũ còn kinh khủng hơn gấp trăm lần.

“Vậy… trước khi ta bị chết đói vì sợ, có ai từng thử trốn khỏi hôn sự này chưa?” Tô Đậu Nhi hỏi nhỏ, cố vớt vát chút hy vọng cuối cùng.

“Có chứ.” Bà vú thở dài não nề. “Tiểu thư nhà quan Thị lang năm ngoái từng giả bệnh nặng để hoãn hôn, kết quả Tần tướng quân đích thân mang ngự y giỏi nhất kinh thành tới khám, phát hiện giả bệnh, cả nhà quan Thị lang bị giáng chức đày đi biên ải.”

“Còn ai nữa không?” Cô hỏi tiếp, giọng đã bắt đầu run.

“Có một vị tiểu thư khác định trốn đi tu ở ni cô am ngoài thành, kết quả chưa ra khỏi cổng thành đã bị lính tuần tra bắt lại, vì toàn bộ cổng thành đều được lệnh giám sát chặt chẽ từ ngày hôn sự được công bố.” Bà vú tiếp tục kể, giọng càng lúc càng nhỏ dần như sợ bị nghe thấy.

“Tiểu thư ơi, coi như già này van xin người, đừng có nảy ra ý định dại dột gì nữa, ngoan ngoãn xuất giá là thượng sách rồi.”

Tô Đậu Nhi nghe xong, toàn thân rã rời như xì hơi, ngồi phịch xuống ghế. Xem ra, mọi con đường trốn chạy trong sách vở cô từng đọc qua đều đã bị người tính trước hết cả, cô rơi vào tình cảnh việt không lối thoát, chỉ còn cách đối mặt trực tiếp với vị hôn phu sát thần kia mà thôi.

Đúng lúc cô đang rối bời không biết phải làm sao, ngoài sân bỗng vang lên tiếng quản gia hớt hải chạy vào bẩm báo.

“Bẩm tiểu thư, Tần tướng quân… Tần tướng quân tới rồi ạ! Người đang đứng đợi ngoài cổng chính, nói muốn gặp mặt tiểu thư trước hôn lễ!”

Tô Đậu Nhi và bà vú đồng thời chết trân. Theo lễ giáo thời này, nam nữ chưa cưới tuyệt đối không được gặp mặt riêng trước hôn lễ, vậy mà vị tướng quân sát khí ngút trời kia lại ngang nhiên xông tới đòi gặp mặt, rõ ràng là chuyện chẳng lành.

“Mau, mau thay y phục cho tiểu thư!” Bà vú cuống cuồng gọi thêm hai nha hoàn khác, xúm vào thay đồ, chải tóc, trang điểm cho Tô Đậu Nhi nhanh như chớp.

Trong lúc bị vây quanh xử lý như một con búp bê, Tô Đậu Nhi cố gắng nhớ lại mọi bộ phim cổ trang từng xem để tìm cách đối phó. Nhưng phim thì toàn nói về nữ chính xuyên không thông minh tuyệt đỉnh, xử lý mọi tình huống êm đẹp, chứ có ai dạy phải làm gì khi bị ép cưới sát thần trong ba ngày đâu.

Trên đường ra sảnh chính, Tô Đậu Nhi tranh thủ hỏi nhỏ một nha hoàn đi cạnh về lai lịch của Tần Dục Thành, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt trước khi phải đối mặt trực tiếp.

Theo lời nha hoàn kể, Tần Dục Thành năm nay ba mươi tuổi, là đại tướng quân trẻ nhất trong lịch sử triều đình, lập nhiều chiến công hiển hách nơi biên ải, tính tình lạnh lùng ít nói, ba đời thê tử trước đều qua đời vì bệnh tật hoặc tai nạn trong vòng chưa đầy nửa năm sau khi thành thân, khiến dân gian đồn thổi rằng mệnh của ông ta khắc chết vợ.

“Vậy tiểu thư nghĩ mà xem, mấy vị phu nhân trước chắc đúng là do bệnh tật thật sự thôi, chứ tướng quân trông dữ vậy nhưng nghe nói đối xử với gia nhân trong phủ rất tử tế, chưa từng đánh mắng ai bao giờ.” Nha hoàn thì thầm, ánh mắt có chút ngưỡng mộ.

“Chỉ là ngoại hình với danh tiếng ngoài chiến trường quá đáng sợ, nên người ta mới đồn đại thêu dệt thêm thôi ạ.”

Tô Đậu Nhi nghe vậy, trong lòng phần nào bớt hoảng loạn hơn một chút, nhưng vẫn không dám chắc chắn điều gì cho tới khi tận mắt gặp mặt. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại tinh thần, bước những bước chân nặng nề tiến về phía sảnh chính nơi vị hôn phu tương lai đang đứng đợi.

Nửa canh giờ sau, Tô Đậu Nhi được dẫn ra sảnh chính, tim đập thình thịch như trống trận. Trước mắt cô là một người đàn ông cao lớn mặc giáp trụ, dáng đứng thẳng tắp như cây tùng, gương mặt lạnh lùng sắc bén tựa dao khắc, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô không chớp, khiến cả người cô run lên vì sợ hãi.

“Ngươi chính là Tô Đậu Nhi?” Người đàn ông cất tiếng, giọng trầm thấp như sấm rền.

“Dạ… dạ bẩm tướng quân, đúng là ta.” Cô lắp bắp, hai chân run lẩy bẩy suýt khuỵu xuống.

Tần Dục Thành nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại ở gương mặt tròn trịa vẫn còn dính chút bột bánh chưa lau sạch của cô, rồi bất ngờ, khóe môi lạnh lùng của anh ta khẽ giật giật, tựa như đang cố nhịn cười.

“Nghe nói, ngươi vì ăn vụng bánh cúng mà bị phạt quỳ tới ngất xỉu?” Anh ta hỏi, giọng điệu khó dò.

Tô Đậu Nhi mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng thấy anh ta không có vẻ gì tức giận, bèn liều mạng gật đầu thừa nhận. “Dạ… bánh đậu xanh nhà ta làm ngon lắm ạ, ta không nhịn được.”

Cả sảnh chính im phăng phắc trong giây lát, rồi Tần Dục Thành đột nhiên bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm ấm hoàn toàn trái ngược với vẻ sát khí lạnh lùng lúc nãy, khiến tất cả gia nhân đứng xung quanh đều trợn tròn mắt kinh ngạc, dường như chưa từng thấy vị tướng quân này cười bao giờ.

“Được lắm, chuyện này ta thích.” Anh ta nói, ánh mắt nhìn cô bỗng dưng trở nên ôn hòa lạ thường. “Nhưng ngươi có biết, vì sao ba đời thê tử trước của ta đều chết không?”

Tô Đậu Nhi lắc đầu nguầy nguậy, tim đập nhanh trở lại vì sợ hãi.

Tần Dục Thành cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói hạ xuống chỉ đủ để cô nghe thấy, mang theo một ý cười khó đoán.

“Vì tất cả bọn họ đều sợ ta tới mức không dám ăn uống gì cả, cuối cùng chết vì đói. Ngươi, xem ra sẽ không rơi vào tình cảnh đó.”

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal