Chapter 8
Mẹ tôi tên Lâm Ngọc Bình.
Bà là con dâu của dòng họ Lâm – không có chút năng lực siêu nhiên nào, không biết gì về Minh Lộ Kinh hay Trấn Tòa Phong, chỉ là người phụ nữ bình thường đã chịu đựng hai mươi năm sống cạnh một ông chồng và một ông bố chồng mà “công việc” của họ không thể nói cho ai nghe.
Nhưng bà là người duy nhất mà, nếu Ám Sư muốn buộc tôi phá ấn – ông ta sẽ chọn bà làm công cụ.
Tôi đến nhà mẹ trước tám giờ sáng. Bà đang ngồi ở bàn bếp với tách trà, mặt lo lắng nhưng bình tĩnh – mẹ tôi là người bình tĩnh đáng sợ, loại bình tĩnh của người đã quen với việc không được hiểu đầy đủ về những gì đang xảy ra.
Tôi ngồi đối diện bà và nói thật.
Không phải tất cả – không phải về bản chất của Trấn Tòa Phong, không phải về Vũ Thành Hà. Nhưng tôi nói về Ám Sư, về nguy hiểm thực tế, về lý do tại sao mẹ không được ở một mình trong vài ngày tới.
Mẹ nghe hết. Không ngắt lời. Rồi bà hỏi:
“Ông ta nguy hiểm đến mức nào?”
“Đủ nguy hiểm để tôi phải hỏi mẹ câu này.” Tôi đáp.
Bà nhìn tôi một lúc. Rồi uống hết tách trà.
“Cần bao lâu?”
“Không biết. Vài ngày. Có thể hơn.”
“Được.” Bà đứng dậy. “Để mẹ lấy đồ.”
Tôi đưa mẹ về nhà mình – căn hộ tầng bảy, A17. Bà bước vào, nhìn xung quanh, rồi nhìn vào cánh cửa gỗ sẫm màu cuối hành lang.
“Vẫn còn ở đó.” Bà nói khẽ. Không phải câu hỏi.
“Vẫn còn.”
Mẹ gật đầu. Đặt túi xuống. Rồi bà làm điều tôi không ngờ – bà đi thẳng xuống hành lang, dừng trước cánh cửa gỗ, và nói với giọng bình thường như đang nói với người hàng xóm:
“Lâu không gặp. Cảm ơn đã giữ hai mẹ con tôi bình yên.”
Bên trong căn phòng kín, im lặng kéo dài hai giây.
Rồi một tiếng thở – nhẹ, ấm, không giống những tiếng thở cảnh báo hay cảnh giác mà tôi quen nghe. Giống như khi người già nhận ra giọng nói quen thuộc.
Mẹ mỉm cười. Quay lại nhìn tôi. “Nó nhớ ta.”
Tôi không biết nên nói gì.
“Bố mày từng đưa ta vào căn phòng đó một lần.” Mẹ đi về phía bếp, bắt đầu tìm tách để pha trà như thể đây là nhà bà. “Hồi mày còn nhỏ, trước khi ông nội mày mất. Ông nội bảo ta – người nào vào được căn phòng đó mà không sợ, người đó sẽ được nó nhớ.”
Tôi nhìn mẹ.
“Mẹ không kể chuyện này bao giờ.”
“Mày không hỏi bao giờ.” Bà đặt ấm đun nước lên. Quay lại nhìn tôi. “Lâm Thư Trì. Mày mang vác chuyện này một mình mười năm rồi. Đến lúc nào đó phải cho người khác vào chứ.”
Tôi ngồi xuống ghế bếp.
Có lẽ bà nói đúng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên – không phải điện thoại tôi. Điện thoại mẹ.
Bà nhìn màn hình. Rồi đưa cho tôi xem.
Số lạ. Không lưu.
“Đừng nghe.” Tôi nói.
Nhưng điện thoại tiếp tục reng. Và reng. Và reng.
Rồi dừng lại.
Một tin nhắn hiện lên.
“Lâm Thư Trì. Cô đã đưa bà ấy vào đúng chỗ tôi muốn. Cảm ơn.”
Tôi đứng dậy ngay lập tức.
“Mẹ. Đi với con ngay bây giờ.”
Nhưng trước khi chúng tôi kịp di chuyển – đèn trong căn hộ tắt phụt.
Không phải mất điện. Vì tôi vẫn nghe thấy tiếng tủ lạnh chạy, vẫn thấy ánh đèn điện từ hành lang lọt vào qua khe cửa.
Chỉ có đèn trong nhà tôi tắt.
Và trong bóng tối đột ngột đó, từ cuối hành lang, tôi nghe thấy tiếng cánh cửa gỗ bắt đầu rung lên.
Không phải Trấn Tòa Phong đang cố mở cửa từ bên trong.
Là có thứ gì đó từ bên ngoài đang cố mở cửa vào.