Chapter 7
Người canh gác tên là Vũ Thành Hà.
Ông ta xuất hiện ở cổng nghĩa địa Thương Lan lúc tôi vừa đến – không phải từ trong đi ra, mà như thể đã đứng ở đó từ trước, hòa lẫn vào bóng tối buổi bình minh đến mức tôi gần như bỏ qua.
Ông ta khoảng năm mươi tuổi nhìn bằng mắt thường – nhưng khi nhìn bằng cái mà ông nội tôi gọi là “mắt trong,” tôi thấy ông ta già hơn nhiều. Mắt trong là khả năng ông nội truyền lại cho tôi qua mười năm luyện tập – không phải nhìn thấy ma hay hồn, mà là nhìn thấy “tuổi thật” của thứ đang đứng trước mặt. Lớp sương mù mỏng phủ quanh hình bóng ông ta cho tôi biết ông ta đã tồn tại ở trạng thái này rất lâu – ít nhất là vài chục năm.
“Cô có mắt trong.” Ông ta nhận xét, giọng không hề ngạc nhiên.
“Ông Lâm Thiết Hành dạy cô.” Tôi đáp thay vì xác nhận.
Ông ta gật đầu. Chúng tôi ngồi xuống chiếc băng ghế gỗ cũ gần cổng – ông ta không đề nghị dẫn tôi vào trong nghĩa địa, và tôi không yêu cầu.
“Ám Sư đã đến đây hai tuần trước.” Vũ Thành Hà bắt đầu, không cần tôi thúc. “Ông ta đứng ở đường phía bắc – nơi tôi nói với cô đêm hôm kia – và đứng ở đó rất lâu. Không làm gì. Chỉ đứng.”
“Ông ta đang đọc địa thế.”
“Tôi biết.” Ông gật đầu. “Nghĩa địa Thương Lan là một trong ba điểm nút năng lượng của khu vực này. Điểm nút thứ hai là ngôi chùa Linh Vân cũ – nơi thầy Nguyên Không ở cạnh. Và điểm nút thứ ba…”
“Là tòa nhà A17.” Tôi kết luận.
Vũ Thành Hà nhìn tôi. Ánh mắt ông có gì đó giống sự mệt mỏi kéo dài qua nhiều thập kỷ.
“Ông nội cô không chọn ngẫu nhiên nơi đặt Trấn Tòa Phong.” Ông nói. “Ba điểm nút tạo thành một tam giác. Khi cả ba ổn định, không gì có thể phá vỡ sự cân bằng từ bên ngoài. Nhưng nếu một điểm bị phá…”
“Hai điểm còn lại sẽ mất đi một phần sức mạnh.” Tôi hoàn thành câu. “Và Ám Sư biết điều này.”
“Ông ta không chỉ biết.” Vũ Thành Hà nhìn xuống tay mình – bàn tay có những ngón dài, xanh nhợt theo cái cách không phải vì lạnh. “Đêm hôm kia, bảy hồn vô chủ không phải mục tiêu chính. Chúng là… thứ ông ta thả ra để kiểm tra phản ứng. Xem Trấn Tòa Phong sẽ làm gì.”
Tôi hiểu ngay.
“Ông ta đang thu thập thông tin về điểm yếu của Trấn Tòa Phong.”
“Và ông ta đã học được điều mình muốn.” Giọng Vũ Thành Hà xuống thấp. “Trấn Tòa Phong không ra khỏi phòng. Dù cảm nhận được mối đe dọa từ bên ngoài, nó không phá ấn để đối phó. Điều đó có nghĩa là…”
“Nó không thể phá ấn từ bên trong.” Tôi thở dài. “Nó chỉ có thể được giải phóng từ bên ngoài. Và điều đó có nghĩa là người kiểm soát kết giới là tôi.”
“Cô là mục tiêu thật sự.” Vũ Thành Hà nói, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Không phải Trấn Tòa Phong. Là cô.”
Bình minh đang lên. Ánh sáng đầu tiên chạm vào mặt đất nghĩa địa, biến những bóng tối dày đặc thành những đốm sáng nhỏ leo lên từng phiến đá.
Vũ Thành Hà bắt đầu mờ đi – không phải biến mất, mà như thể ánh sáng làm ông ta ít thật hơn, ít rõ hơn.
“Ám Sư sẽ đến.” Ông ta nói, giọng bắt đầu xa. “Không phải để phá ấn. Ông ta sẽ đến để khiến cô tự phá ấn.”
“Làm sao ông ta làm được điều đó?”
“Cô có thứ cô quan tâm hơn Trấn Tòa Phong không?”
Tôi im lặng.
“Ám Sư biết cô là ai.” Giọng Vũ Thành Hà ngày càng xa hơn. “Và ông ta biết ai là điểm yếu của cô.”
Rồi ánh mặt trời lên đủ cao, và ông ta biến mất hoàn toàn, để lại chiếc băng ghế gỗ trống không và mùi đất ẩm của buổi sáng sớm.
Tôi ngồi yên một lúc. Rồi lấy điện thoại ra gọi cho người duy nhất tôi thực sự quan tâm hơn bất cứ điều gì.
“Mẹ.” Tôi nói khi đầu dây kết nối. “Mẹ đang ở đâu?”
“Ở nhà chứ đâu.” Giọng mẹ buồn ngủ, ngạc nhiên vì cuộc gọi sáng sớm. “Chuyện gì vậy con?”
“Mẹ đừng ra ngoài hôm nay.” Tôi nói, giọng bình tĩnh nhất có thể. “Tôi sẽ đến đón mẹ. Mẹ ở nhà chờ tôi nhé.”
Im lặng một giây.
“Lâm Thư Trì.” Giọng mẹ thay đổi – không còn buồn ngủ nữa. Bà biết cái giọng bình tĩnh quá mức này của tôi có nghĩa gì. “Chuyện gì đang xảy ra?”
“Con sẽ giải thích sau.” Tôi đứng dậy, bắt đầu đi về phía đường lớn. “Bây giờ chỉ cần mẹ hứa với con một điều.”
“Gì?”
“Đừng mở cửa cho bất kỳ ai con chưa giới thiệu.