Chapter 3
Sáng hôm sau, tôi gõ cửa phòng bà Phùng.
Bà mở ra, mặt chưa kịp trang điểm, nhìn tôi với vẻ vừa ngạc nhiên vừa phòng thủ. Phía sau bà, căn hộ sáng choang đèn, mùi cà phê xộc ra.
“Cô muốn gì?” Bà hỏi, giọng còn giữ chút cứng rắn từ hôm qua.
“Tôi muốn nói chuyện.” Tôi đáp. “Không phải để tranh cãi. Để cảnh báo.”
Bà Phùng nhìn tôi một lúc. Rồi bước sang một bên, để tôi vào.
Tôi ngồi xuống ghế salon, không đụng vào tách cà phê bà đặt trước mặt. Tôi nói thẳng, không vòng vo:
“Đêm qua có bảy hồn vô chủ đột nhập vào khu nghĩa địa Thương Lan. Thứ đó không tự nhiên xảy ra. Có người chủ động triệu tập chúng, và mục tiêu là căn phòng kín trong nhà tôi.”
Bà Phùng im lặng. Tôi tiếp tục.
“Tôi không biết bà có liên quan hay không. Nhưng thầy Nguyên Không mà bà mời về – tôi cần biết bà tìm ông ta ở đâu.”
“Sao tôi phải nói với cô?” Giọng bà trở nên phòng thủ.
“Vì nếu người triệu tập bảy hồn vô chủ đó thành công trong việc phá kết giới của tôi, thứ được giải phóng sẽ không phân biệt nhà tôi và nhà bà.” Tôi nói, giọng bằng phẳng. “Suốt mười năm, thứ đó trấn giữ toàn bộ tòa nhà này. Không phải chỉ tầng bảy. Tất cả các tầng.”
Bà Phùng nhìn tôi. Lần này trong mắt bà không còn vẻ đắc thắng nữa. Thay vào đó là thứ gì đó mà tôi quen nhìn thấy ở những người bắt đầu hiểu ra mình đã làm điều gì đó không thể lấy lại.
“Tôi…” Bà nuốt nước bọt. “Tôi tìm ông ta qua một người quen. Chị họ tôi giới thiệu. Chị ấy bảo ông ta giỏi lắm, trừ được mọi thứ…”
“Tên chị họ bà là gì?”
“Tiền Mộng Kiều.” Bà Phùng đáp. “Nhưng tôi không hiểu chị ấy liên quan gì đến chuyện này. Chị ấy chỉ đang giúp tôi thôi.”
Tiền Mộng Kiều.
Tôi không biết cái tên này. Nhưng tôi biết một điều – người có thể triệu tập thầy Nguyên Không đến mà không biết ông ta là ai trong giới, là người không có chuyên môn. Nhưng người có thể điều phối bảy hồn vô chủ vào cùng một đêm – đó là người có chuyên môn thật sự.
Hai người khác nhau. Hay một người rất khéo che giấu?
“Bà Phùng.” Tôi đứng dậy. “Từ nay về sau, nếu chị họ bà đề nghị bà làm bất cứ điều gì liên quan đến căn hộ của tôi – đừng nghe. Và nếu bà nhận thấy bất cứ điều gì bất thường trong nhà mình, gõ cửa tôi ngay lập tức. Dù là ban đêm.”
Bà Phùng nhìn tôi. Lần này, ánh mắt bà không còn thù địch. Chỉ còn lo lắng.
“Chuyện nghiêm trọng thật à?”
“Có thể.” Tôi đáp thành thật. “Tôi đang cố ngăn nó trước khi nghiêm trọng.”
Tôi rời đi, bước xuống cầu thang.
Tiền Mộng Kiều. Tôi cần tìm hiểu người này.
Nhưng trước tiên – tôi cần kiểm tra lại kết giới. Đêm qua bảy hồn vô chủ đã đến gần. Gần đủ để chạm vào lớp bảo vệ ngoài cùng. Nếu có vết nứt nào, tôi phải biết ngay hôm nay.
Tôi bước vào thang máy, bấm số bảy.
Và khi cửa thang máy đóng lại, tôi nhận ra mình không đơn độc bên trong.
Không phải theo nghĩa có người đứng cạnh tôi. Không có ai cả. Nhưng trong không khí chật hẹp của cabin thang máy, có một mùi – thoáng qua, nhẹ, nhưng tôi nhận ra ngay lập tức.
Mùi đất mới đào.
Mùi của người đã mang theo thứ gì đó từ nghĩa địa về đây.
Và mùi đó không phải từ người nào đó đã đi trước tôi. Nó quá tươi. Quá gần.
Nó đang ở trong thang máy này. Ngay lúc này.
Tôi không nhìn xung quanh. Tôi đứng thẳng, mắt nhìn thẳng vào cửa thang máy, và nói khẽ bằng thứ ngôn ngữ ông nội đã dạy tôi từ năm bảy tuổi.
“Ngươi đến sai chỗ rồi.”
Im lặng.
“Người gửi ngươi đến đây không có đủ quyền năng để bảo vệ ngươi khỏi thứ đang ở tầng bảy. Quay về đi. Trước khi nó ngửi thấy mùi ngươi.”
Cửa thang máy mở ra. Tầng bảy.
Mùi đất mới đào biến mất ngay lập tức.
Tôi bước ra, và đứng trước cửa nhà mình, lấy chìa khóa ra với đôi tay hoàn toàn bình tĩnh.
Phía sau cánh cửa gỗ sẫm màu cuối hành lang, tiếng thở của Trấn Tòa Phong đổi nhịp – ngắn, nhanh, như tiếng cười khan của ai đó vừa nhìn thấy điều gì đó buồn cười.
Tôi đoán nó vừa ngửi thấy mùi của thứ vừa bỏ chạy khỏi thang máy.
“Thôi được.” Tôi nói với nó qua lớp cửa. “Tạm thời xong rồi. Nhưng anh phải ăn hôm nay. Tôi sẽ tụng sớm hơn.”
Tiếng thở dài, chậm.
Đồng ý.