Chapter 2
Tôi nghe máy.
“Lâm Thư Trì.” Giọng đầu dây bên kia khàn khàn, như người lâu ngày không nói chuyện với ai. “Cô có biết con đường phía bắc nghĩa địa đêm nay đang có gì không?”
Tôi ngồi thẳng dậy trên giường. Đồng hồ chỉ 3:07 sáng.
“Anh là ai?”
“Người canh gác. Người canh gác cuối cùng.” Một tiếng thở dài. “Ba mươi năm tôi giữ chỗ này bình yên. Nhưng đêm nay… có thứ vào không phải bằng cổng.”
Tôi im lặng một giây. Rồi hỏi thẳng: “Bao nhiêu?”
“Bảy cái. Mới. Chưa đặt tên.”
Bảy hồn vô chủ xâm nhập vào một đêm. Đây không phải chuyện nhỏ.
Tôi nhìn về phía cuối hành lang, nơi căn phòng kín tối đen và im lặng.
Bên trong, tiếng thở đã thay đổi nhịp điệu từ lúc nào – không còn đều đặn như khi ngủ. Nó đang tỉnh. Và nó đang lắng nghe.
“Tôi hiểu rồi.” Tôi nói với người canh gác. “Ở yên trong nhà trực của anh. Đừng ra ngoài trước khi trời sáng.”
Tôi cúp máy.
Rồi ngồi im trong bóng tối một lúc lâu, đầu óc vận hành nhanh.
Bảy hồn vô chủ trong một đêm không phải tự nhiên xuất hiện. Phải có người dẫn đường. Phải có mục tiêu. Và câu hỏi duy nhất là – mục tiêu đó là ai?
Tôi nghĩ đến cuộc ghé thăm của cảnh sát tối qua. Nghĩ đến thầy Nguyên Không và cái cách ông ta tái mặt khi nhìn thấy căn phòng kín.
Nghĩ đến bà Phùng.
Tôi đứng dậy, mặc thêm áo khoác, rồi đi ra hành lang.
Trước cửa căn phòng kín, tôi đặt tay lên gỗ. Gỗ ấm hơn bình thường – không phải ấm như đã được sưởi, mà ấm như có thứ gì đó phía sau đang cảnh giác.
“Nghe thấy rồi phải không.” Tôi không hỏi. Tôi xác nhận.
Tiếng thở bên trong thay đổi – một nhịp ngắn, sắc, như tiếng khẳng định.
“Đừng ra ngoài.” Tôi dặn. “Chưa đến lúc. Để tôi xem đã.”
Sự im lặng kéo dài. Rồi – một tiếng thở dài, chậm, như người miễn cưỡng đồng ý.
Tôi quay lại phòng ngủ, lấy ra cuốn sổ ghi chép mà ông nội để lại. Bìa da đen, chữ viết tay chi chít trong, mực nâu đã ố vàng theo năm tháng. Tôi lật đến trang ông nội đã đánh dấu bằng một sợi chỉ đỏ – trang ghi về “Thất Hồn Xâm Cảnh.”
Bảy hồn vô chủ tập hợp trong một đêm. Trong tất cả những trường hợp ông nội ghi lại, chưa lần nào là chuyện ngẫu nhiên.
Luôn có người chủ động triệu tập.
Và mục tiêu của bảy hồn vô chủ – theo ghi chép của ông nội – thường là làm suy yếu một kết giới đã có sẵn. Kéo sức mạnh của vật trấn giữ phân tán ra bốn phía, để tạo ra lỗ hổng.
Tôi gấp cuốn sổ lại.
Ai đó đang cố phá kết giới của căn phòng kín.
Và người đó biết đủ về thứ bên trong để biết cách làm điều đó.
Thầy Nguyên Không – ông ta đến, ông ta nhìn thấy, ông ta bỏ đi. Nhưng ông ta đã nhìn thấy đủ chưa?
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi ngồi pha trà và đọc lại từng trang ghi chép của ông nội cho đến khi ánh sáng đầu tiên của buổi sáng rò qua rèm cửa.
Và khi mặt trời vừa nhô lên đủ để sân thượng không còn bóng tối – tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Từ trên mái nhà.
Ba tiếng. Rất khẽ. Rất chậm.
Rồi im lặng.
Tôi đặt tách trà xuống. Nhìn lên trần nhà.
Bên trong phòng kín, tiếng thở đột ngột dừng hẳn trong một giây – như khi thú hoang ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Rồi nó bắt đầu gầm. Không thành tiếng. Không thể nghe bằng tai thường. Nhưng tôi cảm nhận được qua lòng bàn tay đặt trên bức tường – một chấn động thấp, ấm, đầy cảnh báo.
Thứ ở trên mái nhà đã nghe thấy.
Và nó bỏ đi.
Tôi thở phào. Rồi ngồi xuống, và lần đầu tiên sau mười năm, tôi bắt đầu nghĩ đến khả năng mình không thể tiếp tục làm việc này một mình.