Chapter 1

  1. Home
  2. Thứ Tôi Thờ Trong Căn Phòng Kín Đã Giữ Yên Cho Các Người Suốt Mười Năm
  3. Chapter 1
Next

Tối hôm đó, có tám viên cảnh sát gõ cửa nhà tôi.

Cầm đầu là anh họ Trần – trẻ, vai rộng, mặt còn nguyên vẻ hăng hái của người chưa từng chạm vào thứ gì thật sự đáng sợ. Đứng sau anh ta là bà Phùng ở tầng bốn, tay kéo vạt áo lông cáo, môi đỏ chót, nhìn tôi với ánh mắt vừa đắc thắng vừa ghê tởm.

“Cô Lâm Thư Trì.” Anh Trần bước tới. “Chúng tôi nhận được đơn tố cáo từ nhiều cư dân trong tòa nhà. Tiếng tụng kinh lúc nửa đêm, mùi hương kỳ lạ, và…” Anh ngập ngừng một giây. “Một số người còn nói cô nuôi thứ gì đó không bình thường trong phòng kín.”

Tôi nhìn anh ta. Rồi nhìn bà Phùng. Rồi nhìn đám đông tò mò đang túa ra hành lang phía sau – ông Hạ tầng hai, vợ chồng nhà họ Lý tầng năm, mấy cô gái trẻ tầng sáu mà tôi chưa từng nói chuyện bao giờ.

Tôi thở dài.

“Mời vào.”

Tôi dẫn anh Trần vào phòng khách. Bà Phùng đòi đi theo, tôi không cản. Căn hộ tôi nhỏ, gọn, không có gì lạ ngoài kệ sách dày đặc và mùi trầm hương nhẹ lúc nào cũng phảng phất. Anh Trần đảo mắt một vòng, không tìm thấy gì đáng ngờ – ngoài cánh cửa gỗ sẫm màu cuối hành lang, khóa ngoài bằng thanh đồng, dán đầy phù lục cũ kỹ.

“Trong đó là gì?” Anh ta hỏi thẳng.

“Thứ các anh không có thẩm quyền mở.”

Bà Phùng cất tiếng ngay lập tức: “Đấy! Đấy, cô thấy không, nó giấu rõ ràng! Tôi sống ở đây hai năm rồi, tháng nào cũng nghe tiếng lầm rầm lúc ba giờ sáng, mùi nhang khét lẹt…”

“Đó là mùi tùng bách.” Tôi nói, không quay đầu. “Và tiếng tụng là tiếng tôi đọc kinh. Cả hai đều hợp pháp.”

“Nhưng cái phòng kia…”

“Là nơi thờ cúng riêng tư của gia đình tôi.” Tôi cuối cùng quay sang nhìn bà. “Bà muốn tố cáo tôi tội gì, thưa bà Phùng? Niềm tin tôn giáo? Hay bà chỉ muốn nhìn thấy bên trong cho thỏa tò mò?”

Bà há miệng.

Tôi nói tiếp, giọng bằng phẳng như mặt hồ: “Nếu các anh có lệnh khám xét, tôi mở ngay. Không có lệnh, tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói.”

Anh Trần không có lệnh. Anh ta đi, mang theo đám đông.

Chỉ còn lại bà Phùng – bà đứng ngoài cửa nhà tôi thêm năm phút, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ như thể có thể nhìn xuyên qua, rồi bỏ đi với tiếng guốc gõ đành đạch xuống hành lang.

Tôi đóng cửa. Khóa lại.

Rồi tôi bước xuống hành lang, dừng trước căn phòng kín, đặt tay lên cánh cửa gỗ.

Bên trong, rất khẽ, có tiếng thở. Không phải tiếng người. Không hẳn là tiếng thú. Là thứ gì đó ở giữa – đều đặn, cổ xưa, như nhịp đập của một trái tim đã sống qua nhiều triều đại hơn tòa chung cư này tồn tại.

“Ổn rồi.” Tôi nói thầm. “Không ai vào được đâu.”

Tiếng thở khẽ thay đổi nhịp điệu. Tôi đọc được ý nghĩa của nó như đọc chữ.

Biết rồi. Đừng lo. Ngủ đi.

Tôi mỉm cười.

Cái tên “Trấn Tòa Phong” – đó là thứ ông nội tôi đặt cho nó, hồi ông còn sống. Ông là thầy trừ tà đời thứ chín của dòng họ Lâm, người cuối cùng học được bộ Minh Lộ Kinh thất truyền từ đời Thanh. Trước khi mất, ông dùng mười hai năm tuổi thọ của mình để phong ấn nó vào căn phòng này, dặn tôi ba điều:

Không bao giờ mở cửa ban ngày. Không bao giờ để người ngoài nhìn thấy mặt nó. Và mỗi tháng, đúng ngày mùng một, tụng đủ ba mươi sáu vòng Định Hồn Chú để nó không đói.

Tôi tuân thủ suốt mười năm.

Và suốt mười năm đó – tòa chung cư A17, khu Thương Lan, là tòa nhà duy nhất trong bán kính năm km không có vụ án mạng nào. Không tai nạn kỳ lạ. Không trẻ con mất tích. Không người già lên cơn bệnh bất thình lình vào đêm tối.

Báo chí từng ca ngợi khu này là “khu dân cư bình yên nhất thành phố.”

Tôi đọc bài báo đó mà không nói gì.

Vấn đề xảy ra vào sáng hôm sau.

Bà Phùng – tôi không biết bà lấy đâu ra mối quan hệ – đã mang về một người đàn ông mặc áo dài đen, tóc búi, mang theo túi vải đỏ và thanh la đồng. Ông ta tự xưng là thầy Nguyên Không, “chuyên trừ tà hóa sát, ba mươi năm kinh nghiệm.”

Họ tập hợp ở hành lang tầng bảy – ngay trước cửa nhà tôi – lúc mười một giờ trưa, khi tôi đang đi làm về.

Tôi bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy cảnh đó.

Thầy Nguyên Không đang lầm rầm gì đó, tay phẩy thanh la. Bà Phùng đứng sau lưng, mặt trang trọng như đang xem lễ. Hai ba người hàng xóm khác tụm lại tò mò.

Tôi dừng lại. Rồi bước tới.

“Thầy đang làm gì vậy?” Tôi hỏi, giọng nhẹ.

Ông ta không mở mắt. “Giải trừ âm khí. Nơi này có vật hung, cần…”

“Thầy có thấy gì không?”

Ông ta dừng lại. Mở mắt. Nhìn tôi. Rồi nhìn vào cánh cửa sau lưng tôi.

Sắc mặt ông đổi trong tích tắc – từ tự tin thành một thứ tôi chỉ có thể gọi là nhận ra. Ông ta nhận ra thứ gì đó mà tôi biết ông không được phép nhìn thấy.

“Bà…” Giọng ông khàn lại. “Bà là ai?”

“Lâm Thư Trì.” Tôi đáp. “Cháu gái của Lâm Thiết Hành.”

Cái tên ông nội tôi rơi xuống hành lang như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh.

Thầy Nguyên Không tái mặt. Túi vải đỏ trên tay ông rơi xuống sàn – tôi nghe tiếng lanh canh của mấy đồng xu bùa bên trong. Ông cúi đầu, một lần, sâu hơn mức lịch sự thông thường đòi hỏi.

“Tôi không biết.” Ông nói khẽ. “Thứ trong đó… tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền.”

Ông ta thu đồ lại và đi, không ngoái đầu.

Bà Phùng đứng há hốc mồm, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tôi không giải thích. Tôi chỉ nhìn bà, rồi nói rất thật:

“Bà sống bình yên ở đây hai năm là nhờ thứ bà đang muốn đuổi đi đó. Nếu bà thành công – tôi không chắc bà có còn sống để hối hận không.”

Rồi tôi mở cửa. Bước vào. Đóng lại.

Bên trong phòng kín, tiếng thở dài một nhịp. Lần này không phải bình thản. Mà là cảnh báo.

Đêm đó, lúc ba giờ sáng, điện thoại tôi rung lên – số lạ, không lưu, nhưng tôi nhận ra mã vùng.

Đó là số của nghĩa địa Thương Lan.

Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!