Chapter 19
Mùa đông năm đó, tòa nhà A17 khu Thương Lan được bầu chọn là “Cộng đồng dân cư thân thiện nhất thành phố” trong một cuộc khảo sát của tờ báo địa phương.
Tôi đọc bài báo khi đang uống cà phê sáng, bật cười một mình.
Phóng viên phỏng vấn một số cư dân. Ông Hạ tầng hai nói về tinh thần đoàn kết xóm giềng. Vợ chồng nhà họ Lý tầng năm nói về cảm giác an toàn khi sống ở đây. Bà Phùng – và tôi thực sự không ngờ đến điều này – nói: “Tôi nghĩ có những thứ giữ cho nơi này bình yên mà mình không nhìn thấy được. Và tôi học được rằng không nhìn thấy không có nghĩa là không có.”
Tôi đặt tờ báo xuống.
Bên trong căn phòng kín, Trấn Tòa Phong thở theo nhịp quen thuộc của một buổi sáng bình thường.
Tôi cầm tách cà phê, bước ra hành lang, dừng trước cánh cửa gỗ.
Mười một tháng kể từ đêm cảnh sát đến gõ cửa. Mười một tháng kể từ khi bà Phùng đứng trước cửa nhà tôi với ánh mắt đắc thắng và ghê tởm. Kể từ khi Ám Sư bắt đầu chuẩn bị, từ khi bảy hồn vô chủ xuất hiện trong một đêm, từ khi tôi lần đầu tiên thực sự nghe thấy giọng Trấn Tòa Phong nói “Không” qua lớp cửa gỗ.
Nhiều thứ đã thay đổi.
Nhưng nhịp thở bên trong căn phòng kín – điều đó vẫn như cũ. Đều đặn, cổ xưa, ấm áp.
“Sáng rồi.” Tôi nói khẽ.
Tiếng thở thay đổi nhịp điệu – một nhịp ngắn, nhẹ.
Biết rồi.
Tôi mỉm cười.
Rồi bước vào bếp pha thêm cà phê – lần này hai tách, một cho tôi và một tôi đặt ở ngưỡng cửa căn phòng kín. Không phải vì Trấn Tòa Phong uống cà phê. Chỉ vì có những nghi thức nhỏ mà ý nghĩa không nằm ở công dụng thực tế.
Ông nội tôi dạy điều đó, theo cái cách ông hay dạy – không nói thẳng, chỉ làm đi làm lại cho đến khi người học tự hiểu.
Điện thoại tôi rung lên.
Mẹ.
“Mày ăn sáng chưa?” Giọng bà qua điện thoại buổi sáng, ấm áp và không-hỏi-thật-sự theo cái cách quen thuộc.
“Đang uống cà phê.”
“Cà phê không phải ăn sáng.” Bà nói, rồi: “Chiều nay ta sang. Mang bánh cuốn.”
“Mẹ không cần phải…”
“Ta muốn.” Giọng bà dứt khoát theo kiểu chỉ những bà mẹ mới có. “Với lại ta muốn nói chuyện với nó một lúc.”
Tôi dừng lại.
“Với Trấn Tòa Phong?”
“Ừ.” Bà hoàn toàn bình tĩnh. “Ta có câu hỏi muốn hỏi. Ta không biết nó có nghe không nhưng cứ thử.”
Tôi nhìn về phía căn phòng kín, nơi tách cà phê vẫn nghi ngút khói ở ngưỡng cửa.
Từ bên trong, một tiếng thở – ngắn, vui, theo kiểu mà tôi học được cách nhận ra sau mười năm.
Thứ đó đang cười.
“Chiều mẹ đến đi.” Tôi nói vào điện thoại. “Nó sẽ nghe.”
Sau khi cúp máy, tôi ngồi xuống bàn bếp với tách cà phê, lấy cuốn sổ ghi chép ra – không phải cuốn của ông nội, mà cuốn của riêng tôi, bắt đầu ghi từ sáu tháng trước.
Tôi mở đến trang mới nhất.
Và bắt đầu viết.
Không phải bài tụng. Không phải phù lục. Chỉ là ghi chép – những điều đã xảy ra, những điều tôi học được, những điều tôi nghĩ ông nội muốn ghi lại nếu ông còn thời gian.
Minh Lộ Kinh không kết thúc bằng bộ ghi chép cũ của ông nội. Nó tiếp tục.
Và người ghi tiếp theo – là tôi.